Sắc mặt đổi để chút dấu vết nào.
Lý Tú Lệ thấy Lâm Lộc ngẩn gì thì vỗ ông một cái, tức giận : "Học ai thói úp úp mở mở như hả, Đường Đường đang hỏi đấy."
Khi thấy đống đồ đạc , Lâm Lộc đang nhớ đến đồ của bỗng vợ vỗ cho tỉnh táo.
Nghĩ đến hôm nay là ngày lành tháng , ông ảnh hưởng đến tâm trạng của nhà nên tạm thời kìm nén cảm xúc trong lòng .
Nhìn về phía Lâm Đường, nghiêm nghị : "... Những món đồ đều là do các thành viên trong đại đội chuẩn cho con."
"Là lúc con tặng máy tuốt lúa cho đại đội, trong thôn để cảm ơn con bí mật cho con gia cụ , khi xong gia cụ thì vẫn luôn cất ở đây, sợ tâm trạng con ảnh hưởng nên mới cho con ."
"Hôm nay là ngày đính hôn của con, vì cũng cần giấu nữa."
Lâm Đường ngẩn .
Người trong thôn chuẩn cho cô?!
"Cái ..." Lâm Đường nhất thời nên lời.
Lúc tặng máy tuốt lúa, cô cũng tính toán của riêng .
Lúc đó cô chỉ nghĩ nếu như trong thôn máy tuốt lúa, thì sẽ nâng cao hiệu quả công việc hơn, trong nhà cũng bớt vất vả hơn một chút.
Những đồ dùng gia đình ... Cô...
Chu Mai đến bên cạnh Lâm Đường, cô chằm chằm : "Đây là những thứ em xứng đáng , đó là hai máy tuốt lúa đấy, nếu như em bán thể nhiều bộ đồ gia dụng đấy, em đừng cần."
Lâm Đường: "..."
Sau khi im lặng một lúc, Lâm Đường gật đầu : "Em ."
Cô cũng từ chối.
Nếu như trong thôn gì thì cô cũng cần, nhưng nếu như trong thôn lòng, thì cô cũng sẽ từ chối.
Nói thật là, các cô dì chú bác trong thôn lòng như , trong lòng Lâm Đường tự chủ cảm thấy ấm áp hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1361.html.]
Những con đáng yêu đó xứng đáng như !
Lý Tú Lệ vuốt nhẹ mái tóc của Lâm Đường, khuôn mặt tươi với nếp nhăn đều tràn đầy sự yêu thương.
"Con đừng nghĩ nhiều! Lễ đính hôn hôm nay tổ chức lớn như , cũng là để báo đáp công ơn của đại đội."
Không tất cả đều là lý do , nhưng ít nhất cũng một phần nguyên nhân là như .
Lâm Đường trong lúc cô gì, gia đình nghĩ cho cô nhiều như , trong lòng cô cảm thấy vô cùng ấm áp.
"... Cảm ơn cha ." Miệng cô mấp máy, .
Lâm Lộc thở dài : "Con gái ngốc, con là đứa con gái duy nhất của cha , cha giúp gì cho nó con, cho con một chút chuyện như thể lời cảm ơn chứ."
Có một đứa con gái xuất sắc như , nếu nuôi dưỡng trong gia đình điều kiện , thì bây giờ sẽ thành công như thế nào nữa.
Không giống gia đình bà, luôn luôn gây cản trở cho Đường Đường.
Lâm Đường khoác tay cha , : "Được , , con , con sẽ những lời như nữa."
Nói xong chuyện , đoàn hướng trong nhà .
Trên đường về nhà.
TBC
Chu Mai thở phào nhẹ nhõm một , lẩm bẩm : "Cuối cùng cũng bí mật , trong lòng con luôn cảm thấy bản điều xa nào đó khi giấu giếm chuyện với Đường Đường."
Hôm nay Lâm Thanh Thủy ăn uống thả cửa nên tâm trạng vô cùng , như một ông già.
Nghe những lời của cô , vẻ mặt chút vô ngữ : "Nếu em chuyện gì trái với lòng thì sẽ sợ ma đến gõ cửa, thấy chột ?"
"Anh im !" Chu Mai thấy ông chồng nhà để cho ông cô một chút thể diện nào, thì nắm lấy eo của , véo mạnh một cái.
Không chút nào nhẹ tay.
"Này ——! Em g.i.ế.c chồng đấy ." Lâm Thanh Thủy hít sâu một , kéo tay vợ , đau đến mức nhe răng trợn mắt .
Chu Mai tức giận : "Em vẫn là vợ của đấy, ngày nào cũng thể em hả, học hỏi cả và em rể của ..."