Ninh Hân Nhu thấy dáng vẻ hoảng loạn của Chu Mai, bất đắc dĩ mà lắc đầu, cũng theo bếp để nấu cơm.
Lý Tú Lệ Chu Mai giống như ch.ó đuổi mà chạy , co rút khóe miệng.
Cục tức nghẹn ở trong n.g.ự.c, vô cùng nghẹn khuất.
Những khác: "..."
Lâm Thanh Thủy cảm thấy còn chút mặt mũi nào nữa, gương mặt đỏ lên, với Lâm Đường: "Đường Đường, ý của chị dâu hai em cũng là ý của hai , xin em, khiến em ngột ngạt..."
Cái bà vợ ngu ngốc thường thường trong các cuộc họp gia đình đều đột nhiên mà phun vài câu ngu ngốc khiến c.h.ế.t thôi, cũng sớm quen .
mà đối với em gái duy nhất , vẫn cảm thấy nan kham.
Lâm Đường lắc đầu: "Anh hai đừng những lời khách khí như ... Chị dâu hai cũng chỉ nghĩ cho thôi, em cũng suy nghĩ gì .
Anh cần quá để ý, nếu cơ hội, đương nhiên em cũng sẽ nghĩ đến hai."
Chị dâu hai chính là tính tình như , cô cũng sớm thành thói quen.
Ở trong mắt cô, chỉ cần chị dâu hai cố gia, tôn trọng cha , chăm sóc cho hai và cháu trai cháu gái.
Cho dù tính tình một chút thì cô cũng cảm thấy việc gì.
Nói cho cùng thì sống chung với chị dâu hai cũng , chỉ cần hai hạnh phúc là .
Tim Lâm Thanh Thủy giống như ngâm trong nước ấm.
Có một tia nước ấm áp nhẹ nhàng chảy qua, ngay cả tay chân đang đông cứng cũng đều trở nên ấm áp.
Trên mặt lộ nụ tươi, xoa xoa đầu em gái .
"... Cảm ơn Đường Đường."
Còn bà vợ ngu ngốc trốn đến nhà bếp thì cũng thoát trốn một hồi dạy dỗ.
Càng ngày càng đúng mực!
Lâm Phúc cũng tính tình của vợ Chu Mai của cháu trai , cũng thêm câu nào, mặt đổi sắc hỏi Lâm Lộc.
"Chú hai, vật liệu xây dựng Đường Đường cờ thưởng của Cục Cảnh Sát, cờ thưởng ? Để cho một cái xem nào!"
Mấy trai nhà họ Lâm bây giờ mới , còn cả chuyện nữa.
Giọng của Lâm Thanh Sơn cũng mang theo nỗi kích động mà cao lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-117.html.]
"Cha ơi, bác cả con cờ thưởng gì? Tại Cục cảnh sát đưa cờ thưởng cho Đường Đường thế?"
Vô duyên vô cớ, tại Đường Đường liên quan với cục cảnh sát?
Lâm Thanh Sơn ngốc luôn .
Là thế giới đổi quá nhanh, là theo kịp thời đại nhỉ?
Lâm Lộc định khoe khoang, Lý Tú Lệ bên cạnh dấu vết mà dựt dựt vạt áo.
"Vấn đề , để cho con cho con , cha lâu cũng cảm thấy khát nước." Hắn .
Lâm Đường cha cô rõ ràng cô khoe khoang, cho nên mới tự tìm bậc thang cho xuống, khát nước.
Cô che miệng , quên để mặt mũi cho cha .
"Cha, để rót nước cho cha."
"Ừ!" Lâm Lộc lên tiếng, trong giọng đều là ý .
Sân nhà họ Lâm, nhón chân mong chờ Lý Tú Lệ, mặt tràn ngập tò mò.
Đều cuối cùng thì Đường Đường cái gì, thế mà Cục Cảnh Sát phát cờ thưởng.
Lý Tú Lệ hắng giọng một tiếng để cho nhuận giọng, xong mới bắt đầu dùng giọng và tình cảm phong phú mà kể cảnh tượng Lâm Đường giúp niềm vui lúc .
Cái gì mà tiên cẩn thận quan sát tình huống hiện trường, lược đảo hai lái buôn đồng lõa.
Sau khi để báo nguy xong, thì một chân đá mặt bọn buôn , trói ...
Nói kêu một cái kinh tâm động phách, mạo hiểm kích thích.
Giống như tuồng .
Người còn cho rằng bà mặt ở hiện trường luôn đấy!
Thật từ lúc khi bà mới hỏi thăm Lâm Đường về tình huống lúc , tính tuyên truyền rộng rãi cho con gái .
Đây chính là một chuyện vô cùng lớn đó nha!
Nếu là truyền , những trong thôn khi nhắc tới Đường Đường, cũng sẽ nắm sai tin tức về chuyện .
TBC
Lâm Phúc cũng nghĩ đến, lập tức cũng : "... Đây là chuyện , chúng cũng cùng với một tiếng.
Nói lên khen ngợi, Đường Đường cũng xem như một phần của làng xóm , chú hai, chú sinh một đứa con gái giỏi đó đó!"