Chắc chắn là đang mơ đúng .
Làm công nhân thể dễ dàng như mà thể cơ chứ?
Lâm Thanh Thủy yên lặng tránh sự va chạm của vợ ngốc nhà , theo những khác trong nhà.
Lúc Chu Mai huých sang, giữ một chút sức lực nào cả.
Người đàn ông tránh , kết quả cũng thể đoán .
Cơ thể cô đột nhiên nhoáng lên, suýt chút nữa ngã sõng soài ở mặt đất.
"... Lâm Thanh Thủy!!" Chu Mai nghiến răng nghiến lợi.
Chỉ là, mới chớp mắt một cái thôi mà mắt còn ai nữa.
Lâm Phúc dẫn theo ba đứa cháu trai trong sân.
Trong viện.
Hai vợ chồng Lâm Lộc và Lý Tú Lệ đang hứng thú bừng bừng mà hỏi chuyện, căn bản nhớ tới việc nấu cơm.
"Cha, , bác cả Đường Đường sắp trở thành công nhân, thật ?" Lâm Thanh Mộc là nhịn nhất, buông xẻng vọt tới mặt bọn họ, sốt ruột hỏi.
Hai em Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Thủy cũng ở bên cạnh hướng mắt về phía cha , mặt đều là vẻ kích động đè nén .
Lâm Lộc giọng kinh ngạc của con trai rống đến mức lấy tinh thần.
Đang định quát lớn con trai trọng, Lâm Phúc cũng mở miệng.
"... Lão nhị, chú cũng đừng bê nữa, nhanh lên một chút .
Rốt cuộc là chuyện như thế nào? Tại đột nhiên Đường Đường trở thành công nhân ?"
Câu quát của Lâm Lộc đến bên miệng nuốt trở , thành thành thật thật hết đầu đuôi câu chuyện.
Hoàn nhân cơ hội để khoe khoang.
Nghe ông xong, mặt Lâm Phúc tràn đầy vẻ cảm khái.
"Chú là bởi vì Đường Đường cứu con gái của xưởng trưởng xưởng dệt bông dệt, xưởng trưởng cảm ơn Đường Đường, cho nên mới cho con bé một suất công nhân của xưởng bông dệt .
Nhà họ Lâm chúng cuối cùng cũng một công nhân, dễ dàng !"
thật trăm sông đổ về một biển.
Nhà họ Lâm một sinh viên, bây giờ một công nhân cũng tồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-116.html.]
Vào đại học còn là vì thể bưng lên bát sắt ? Loại an bài cũng tồi.
Lâm Thanh Mộc câu trả lời khẳng định, cũng kích động ngừng .
Tiến lên một bước, bế Lâm Đường lên xoay vài vòng.
Còn vui vẻ hơn so với việc công nhân.
"... Đường Đường sắp công nhân , Em gái của sắp ăn bát sắt !! Em gái bao giờ xuống ruộng nữa..."
Từng câu từng chữ hoan hô đều toát lên vẻ suy nghĩ cho Lâm Đường.
Trong lòng Lâm Đường rung động thôi, đôi mắt cũng ê ẩm.
Bàn tay cô nắm lấy một góc quần dính đầy mồ hôi của ba, khuôn mặt nhỏ trắng nõn vẻ mặt nghiêm túc.
"Anh ba ơi, yên tâm, chờ em thể vững gót chân ở trong huyện, em cũng sẽ nghĩ cách tìm cho một công việc!"
Chỉ cần cho cô thêm thời gian, cô sẽ tất cả trong nhà thể đổi địa vị, tất cả đều ăn thượng lương thực hàng hoá.
Lâm Thanh Mộc đối diện với khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của em gái, sung sướng cong khoé môi lên thật cao, sang sảng mà tiếng.
"Được thôi, ba sẽ chờ em!"
Ra dáng vô cùng tín nhiệm cô.
TBC
Chu Mai cũng chen lên , dùng ánh mắt trông mong mà cô em chồng.
"Đường Đường, còn hai của em nữa đó, đừng quên hai của em nha."
Cô em chồng tiền đồ quá!
Hiện giờ nịnh bợ thì đến bao giờ mới nịnh bợ?
Lâm Đường , còn kịp lên tiếng, Lý Tú Lệ vơ lấy cái chổi ném Chu Mai .
"Chu Mai, nếu mà cô còn ở nhà họ Lâm thì ít nhớ thương Đường Đường , nếu thì lăn trở về Chu gia cho bà đây !"
Không cần là con dâu, là ba đứa con trai, bà cũng sẽ để cho bất kỳ kẻ nào kéo chân của Đường Đường.
Chu Mai đ.á.n.h trúng m.ô.n.g, kêu lên ' oái ' một tiếng.
Nghe thấy chồng khách khí như , ngay lập tức trắng mặt, vội vàng thêm lời .
"Mẹ ơi, con dám, về cái gì con cũng nhớ thương nữa, đừng nóng giận, để con nấu cơm..."
Dứt lời, cũng lủi thật nhanh nhà bếp.