Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1115

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:17:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt ông Dương về phía máy cuốn tự động vô cùng kiêu ngạo, nửa giỡn: "Không thì ? Chỉ chờ bánh xe lệch tâm của cháu thôi đấy."

Lâm Đường: "Hiện tại , chúng lắp thôi ạ."

Ông Dương lắc đầu giao đồ trong tay cho cô, biểu tình của ông trịnh trọng như đang truyền một đồ vật cực kỳ quan trọng trong tay thế hệ trẻ ,"Đồng chí Tiểu Lâm, bánh xe lệch tâm là do cháu , cháu lắp ." Ánh mắt ông sâu xa như là xuyên thấu qua Lâm Đường để đến quang cảnh phồn vinh thịnh thế của đất nước .

Lâm Đường đối diện với ánh mắt cơ trí của ông thì trong lòng bỗng dưng run lên, tuy cô luôn mạnh mẽ nhưng lúc cảm thấy thứ như nặng cả ngàn cân . Cô trịnh trọng nhận lấy bánh xe lệch tâm, giọng khô khốc: "Cảm ơn sự tín nhiệm của ngài!"

Nói xong, cô xoa xoa bánh xe lệch tâm trong tay lấy thùng dụng cụ, với sự trợ giúp của những khác mà bắt đầu lắp bánh xe lệch tâm máy cuốn tự động.

Chỉ trong chốc lát , Lâm Đường cả đều bẩn lên. Cô vỗ vỗ dầu tay, xoay về phía ông Dương lộ một nụ tươi tắn,"Ông Dương, thành nhiệm vụ ạ!"

Khuôn mặt căng thẳng của ông Dương thoáng buông lỏng,"Tốt lắm!" Tuổi trẻ thật , động tay cực kỳ lưu loát.

Kiều Thành vội vàng mở miệng,"Sư phụ, thể thử xem ạ?" Những khác cũng đồng loạt về phía ông Dương tỏ vẻ chờ mong lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1115.html.]

Ông Dương vung tay lên,"Thử, lập tức thử luôn !"

TBC

Sau đó, ông hai lời mà mở nguồn điện lên, máy cuốn tự động bắt đầu vận chuyển. âm thanh máy móc ầm ầm ầm máy và tiếng sắt thép va trong nhà xưởng tràn ngập màng tai, cực kỳ dễ .

Kiều Thành tiến lên kiểm tra các loại cơ năng, các kỹ thuật viên khác cũng lượt tiến lên xem kỹ. Nhìn thôi còn đủ, họ còn quan sát máy móc vận hành thêm một lúc lâu nữa. Phát hiện các phương diện tính năng đều gì bất , mới thở phào nhẹ nhõm một .

"A!!! Chúng thành công !!!" Kiều Thành kích động mà ôm lấy một nam đồng chí bên cạnh, nhảy nhót hô to.

Nam đồng chí cũng cực kỳ kích động ôm Kiều Thành, trong hốc mắt đong đầy nước mắt,"Thực sự thành công, quá ! Chúng thực sự máy cuốn tự động !! Ai chúng thể tự sản xuất máy móc cơ chứ? Đây là máy móc tự sản xuất ?!"

Lời thì tâm tình của đều khác , kích động kiêu ngạo mà cũng chua xót phức tạp.

Mọi ồn ào mãi đến khi ông Dương về phía lá cờ đỏ treo trong nhà xưởng, giọng già nua kiên định nhưng vô cùng thản nhiên vang lên: "Tiến lên những con cam chịu kiếp sống nô lệ, hãy dùng m.á.u thịt của chúng để tự xây nên thời đại mới..."

Ông mới hát một câu khiến nhà xưởng vốn đang ầm ĩ lập tức an tĩnh , trăm miệng một lời mà cùng hát lên. Lâm Đường thể nhịn nổi cảnh tượng , ngoài miệng hát theo mà đôi mắt chua xót chịu .

Cô chợt nhớ tới đời từng dùng tiền tích cóp lâu để tới thủ đô xem kéo quốc kỳ. Trong nắng sớm mờ mờ, lính với làn da ngăm đen và dáng thẳng tắp cầm lá cơ đỏ năm trong tay, cả vạn cùng hợp xướng giai điệu quốc ca hào hùng... Cảnh tượng đó chấn động đến mức cô thể khống chế mà rơi nước mắt. Tại giờ phút dường như ký ức của cả hai đời đều chồng chéo lên , cảm xúc trong lòng Lâm Đường thể nào diễn tả bằng ngôn từ .

Loading...