TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 239

Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:24:56
Lượt xem: 0

Thúy Kiều biết bản thân mình không phải là nha hoàn bên cạnh cô nương từ những ngày đầu, lúc nàng ta vừa tới chỉ nghe nói nha hoàn trước đó đã phạm sai lầm nên bị đuổi ra ngoài. Bây giờ nàng ta nhìn thấy cảnh này, có lẽ mọi chuyện không hề đơn giản như vẻ ngoài rồi.

Có điều những chuyện này không còn liên quan gì tới nàng ta nữa.

Nàng ta chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, không nghe không hỏi mới có thể sống lâu được.

Nhưng mà dù nàng ta không làm gì cả, đám ma quỷ kia vẫn nhận ra nàng.

“Thúy Kiều có thể nhìn thấy chúng ta sao?” Đám ma quỷ bao quanh lấy Thúy Kiều: “Thật không ngờ ngươi lại có mắt Âm Dương.”

Thúy Kiều ngậm chặt miệng, không nói một lời, sau khi nhận lấy thuốc mỡ thì lập tức ra ngoài.

“Ngươi chạy làm cái gì?” Đám ma quỷ vội đuổi theo nàng ta: “Dù sao chúng ta cũng coi như từng quen biết, chẳng lẽ ngươi không muốn nói chuyện với chúng ta hả?”

Thúy Kiều cắn răng, mãi tới tận khi đứng dưới ánh mặt trời, nàng ta mới thấy đám ma quỷ kia không dám đi theo mình nữa, toàn bộ đều đứng trong cửa vẫy tay về phía nàng.

Nàng ta sợ hãi quay mặt đi, cố gắng giữ bình tĩnh.

Nàng không thể để lộ sơ hở, một khi cô nương biết được thì nhất định sẽ không để nàng ta sống sót.

Sau đó, Thúy Kiều không hề để ý tới đám ma quỷ kia, cũng nhận ra các nàng không thể làm gì được mình, vậy nên nàng ta cố gắng ngó lơ hoàn toàn. Mặc dù đôi khi nàng ta bất ngờ nhìn thấy vẫn sẽ bị dọa sợ, nhưng cũng vì Trân Châu mới mất, mọi người đều biết tâm lý của nàng còn chưa ổn định, vậy nên chẳng có ai cảm thấy việc này kỳ lạ.

Đám ma quỷ trong phủ có lẽ đã nhận ra Thúy Kiều thật sự không muốn để ý tới mình, thế nên cũng phật lòng, không tiếp tục quấn lấy nàng ta nữa.

Sau tháng giêng là tháng hai, không khí ở Trường An đã ấm áp hơn nhiều. Nhờ có ánh mặt trời, Thúy Kiều cũng bắt đầu thích ứng với việc ma quỷ và người sống chung trong một phủ, đôi khi nàng ta còn có thể nghe ngóng mấy nữ quỷ đứng cạnh nói chuyện phiếm.

“Các ngươi nghe gì chưa? Năm nay Trân Châu đã may mắn tới được Thanh Tùng Quan đó, tiếc là nàng ta đi vào rồi lại đi ra, rồi cứ thế đầu thai. Nếu đổi lại là ta, ta chắc chắn sẽ xin quan chủ giúp đỡ, trừng phạt đám người Dư gia lòng dạ hiểm độc này.”

“Ngươi nghĩ mình là ai? Muốn quan chủ giúp đỡ là được giúp đỡ ấy hả. Nếu không lấy ra được thứ gì khiến Phó quan chủ phải động lòng thì ai mà thèm để ý tới ngươi chứ.”

“Nếu ta có thì hay biết mấy ha, ta muốn được sống lại, bắt bọn họ trả mạng cho hài tử của ta.”

Thúy Kiều đứng im bên cạnh, chăm chú lắng nghe, nàng ta cũng biết vị Phó quan chủ trong miệng các nàng là ai. Nhưng người như thế chẳng khác nào đứng trên đám mây cao vời vợi, nàng ta chỉ có thể đứng ở dưới đất, ngước nhìn về nơi xa mà thôi.

Không ai lại cúi đầu nhìn bụi đất dưới chân mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-239.html.]

Mùng hai tháng hai, rồng lớn ngẩng đầu; hoàng nương đưa cơm, ngự giá thân cày. Toàn bộ văn võ bá quan đều xuống đất cày ruộng.

Sau khi triều đình làm lễ bái trời xong, từng người lập tức tới miếu thổ địa thắp nhang, chúc mừng sinh nhật thổ địa. Đám hài tử vẫn còn vui chơi trong tháng giêng cũng nhân lúc này mà ra ngoài gặp nhau.

Dư Thục Nhã không muốn ra ngoài lắm, hôn sự lần này khiến nàng ta thấy cực kỳ mất mặt, tới lúc dự tiệc chắc chắn sẽ bị người khác cười nhạo.

“Năm nay đúng là chẳng có gì thuận lợi cả.” Dư Thục Nhã oán hận. Nếu mọi chuyện thuận lợi thì lúc này nàng ta đã vào cung làm nương nương luôn rồi.

Thúy Kiều nhìn chùa Hộ Quốc thấp thoáng gần đó, cúi đầu hỏi: “Ngài có muốn lên chùa Hộ Quốc thắp nén nhang không?”

Dư Thục Nhã liếc nhìn nàng ta, nói: “Ngươi xúi ta đi chùa Hộ Quốc, hay chính ngươi mới là người muốn đi thắp nhang? Nghe nói từ sau cái c.h.ế.t của Trân Châu, ngày nào ngươi cũng ngủ không ngon giấc, ngươi hại c.h.ế.t nàng ta, đúng là nên tới trước mặt Phật tổ, thắp nén nhang để cầu xin sự phù hộ. Đi, tới chùa Hộ Quốc.”

Thúy Kiều thấy mục đích đã đạt được, cũng không nói thêm gì nữa.

Sau khi vào chùa, Dư Thục Nhã nhanh chân tới phòng riêng. Thúy Kiều thì lấy lý do là về xe ngựa mang y phục tới, vòng qua Đại Hùng bảo điện.

Nàng ta đúng là có vài chuyện muốn nhờ cao tăng giúp đỡ. Nếu như nàng bẩm sinh đã có mắt Âm Dương thì không nói, nhưng sao chỉ qua một đêm mà lại bắt đầu nhìn thấy ma quỷ được chứ?

Tiếc rằng tăng lữ trong chùa đều không biết tại sao chuyện này lại xảy ra với nàng ta.

“Vậy có thể giúp ta không còn nhìn thấy được nữa không?” Thúy Kiều hỏi.

“Chuyện này…” Tăng lữ tỏ vẻ khó xử: “Đây là ý trời, mà đã là ý trời thì không thể làm gì khác được.”

Thúy Kiều lập tức lộ vẻ thất vọng.

Sau khi cảm ơn tăng lữ, nàng ta vội vàng tới xe ngựa lấy y phục rồi quay về phòng riêng, kết quả lại đi nhầm, thấy có không ít người đứng phòng bên cạnh. Những người trong phòng tuy mặc y phục bình thường, nhưng ánh mắt ai nấy cũng đều uy nghiêm vô cùng, ngay khi bọn họ nhìn về phía nàng ta, Thúy Kiều lập tức cảm thấy bản thân như ngừng thở.

“Làm gì đó?” Nam tử đứng đằng trước hét lớn, giọng điệu sắc nhọn.

Thúy Kiều vội vàng giải thích: “Ta đi nhầm phòng. Chủ tử của ta là cô nương nhà Dư các lão.”

Người mở miệng đi tới xác nhận nàng ta không nói dối, lúc này mới cho nàng rời đi: “Về sau phải cẩn thận chút.”

Thúy Kiều vội vàng ôm y phục ra ngoài.

Lúc nàng ta quay lại, Dư Thục Nhã phát hiện vẻ mặt của nàng ta rất kỳ lạ: “Sao sắc mặt ngươi lại khó coi thế?”

Loading...