Giữa trưa, năm hội quân tại bãi đậu xe, mỗi chỉ ăn vội một hộp cơm cho xong bữa.
"Chiều nay chia hai nhóm," Trần Chí Viễn phân công nhiệm vụ, " và Thiết Trụ nhà máy chế biến thịt, ba T.ử Mặc phụ trách thực phẩm ăn liền và nhu yếu phẩm ở siêu thị."
Khung cảnh tại nhà máy thịt khiến ngay cả những cựu binh từng sinh t.ử cũng thấy khó chịu. Giá cả tăng vọt dẫn đến làn sóng tranh mua, bảo vệ vất vả duy trì trật tự. Trần Chí Viễn đưa giấy tờ thu mua thực phẩm cho nhà hàng chuẩn sẵn, dẫn Trương Thiết Trụ thẳng khu bán sỉ.
"Thịt bò đông lạnh 200kg, thịt lợn 150kg, thịt gà 100kg," Trần Chí Viễn nhanh ch.óng đặt hàng, "Còn cả các loại đồ hộp, lấy bao nhiêu bấy nhiêu."
Trương Thiết Trụ giao diện dự báo thời tiết chuyển màu điện thoại: "Lão Trần, nhiệt độ giảm nhanh hơn dự kiến ."
Trần Chí Viễn nheo mắt ngoài cửa sổ. Trên bầu trời trong xanh thấp thoáng những tầng mây chuyển động bất thường. Anh nhớ kiếp nhiệt độ giảm nhanh thế , chẳng lẽ thực sự là do hiệu ứng cánh bướm?
Tại siêu thị, Lâm Hân Hân đang gặp một tình huống bất ngờ. Khi cô đang thu chiếc xe đẩy thứ mười đầy ắp mì tôm, bánh quy, sô-cô-la gian thì một nhân viên ngăn .
"Thưa cô, cô mua quá lượng hạn định," Nhân viên hồ nghi chiếc xe đẩy trống của cô, "Cho hỏi hàng hóa của cô ạ...?"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Lâm T.ử Mặc lập tức tiến lên, đưa giấy chứng nhận giả của một viện trợ xã hội: "Chúng là tình nguyện viên chuẩn quà năm mới cho trẻ em vùng cao, hàng hóa xe hậu cần chở trực tiếp ."
Nhân viên bán hàng bán tín bán nghi bỏ , Lâm Hân Hân thở phào nhẹ nhõm. Cô chú ý thấy ít kệ hàng trong siêu thị trống rỗng, đặc biệt là nước đóng chai và pin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ngay-tan-the-bat-dau-tu-viec-xay-dung-can-cu/chuong-73-mua-mua-va-mua.html.]
"Tình hình tệ hơn chúng tưởng," Vương Lân nhỏ, "Người dân bình thường cũng bắt đầu tích trữ đồ ."
Khi màn đêm buông xuống, năm trở về nhà với vẻ mệt mỏi nhưng hài lòng. Lâm Hân Hân trong tầng hầm trống trải, bắt đầu "giải phóng" thành quả của ngày hôm nay. Với một cái phẩy tay nhẹ, hàng tấn vật tư như phép xuất hiện tại vị trí chỉ định: gạo mì xếp ngay ngắn, thịt thà phân loại đông lạnh, đồ ăn liền đóng thùng chồng chất...
"Lương thực chính thành vượt mức 120%," Lâm T.ử Mặc đối soát danh sách, "Thịt đạt 85%, rau quả..."
"Chỉ mới 65%," Vương Lân thở dài, "Rau quả tươi khó thu mua lượng lớn quá. May mà gian của Hân Hân trồng , nếu thì..."
Trần Chí Viễn vỗ vai : "Ngày mai chúng các trang trại ở ngoại ô thu mua gà vịt sống, thêm mấy con bò, lợn về nuôi. Hân Hân, gian của em còn chứa bao nhiêu nữa?"
Lâm Hân Hân cảm nhận một chút đắc ý mỉm : "Không gian rộng lắm, cứ yên tâm ạ, chứa bao nhiêu cũng đủ."
Trần Chí Viễn gật đầu, bảo Lâm Hân Hân mau ch.óng đưa hết vật tư gian. Ngay lúc đó, tiếng Trương Thiết Trụ vang lên qua bộ đàm giục họ ăn cơm. Thế là, họ từ tầng hầm nhà cũ họ Lâm, thông qua đường hầm thẳng sang tầng hầm căn nhà mới của Trần Chí Viễn.
, mặt đất hai nhà cách một , nhưng họ đào thông một đường hầm lòng đất để tiện di chuyển khi mạt thế cực hàn ập đến.
Trương Thiết Trụ từ trong bếp bưng bữa tối nóng hổi do Trần tự tay chuẩn . Trần Chí Viễn nhận lấy món ăn với : "Mau ăn , hai tuần nữa thôi, lẽ chúng sẽ còn thời gian ăn thong thả thế ."