Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:20:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lý Văn Tĩnh khi khỏi phòng liền thấy Nhạc Hiên Vũ thế mà cũng ở đây, tay còn xách nhiều bánh kẹo, sữa mạch nha, còn mấy súc vải, kẹo, tóm là một đống lớn đồ đạc.”

 

Những thứ tặng cho Trần Nghị Bân mà là tặng cho Lý Văn Tĩnh.

 

Lý Văn Tĩnh cũng từ chối, nhận lấy.

 

lát nữa cũng sẽ khắc Hảo Vận Trận cho , cùng lắm lát nữa cô tặng mấy tờ Bình An Phù của .

 

Đối với Trần Nghị Bân cô cũng keo kiệt, đưa một tờ Bình An Phù phiên bản tăng cường, hai hũ r-ượu do gian cô tự ủ.

 

Việc Trần Nghị Bân vui mừng khôn xiết, chính là cái của r-ượu đó đấy.

 

Lúc đang nghĩ khi về giấu r-ượu ở mới thể giữ để tự uống một .

 

Anh chính là hiểu rõ đám em của đều thích uống r-ượu, đặc biệt là r-ượu ngon, nếu để họ phát hiện thì lúc đó thể uống một chén .

 

Ba tiễn Trần Nghị Bân tới cửa nhà khách, ở đó một chiếc xe Jeep đợi sẵn .

 

Tiễn xong Trần Nghị Bân, Nhạc Hiên Vũ liền về , lúc Lý Văn Tĩnh bảo buổi tối tới lấy chuỗi hạt.

 

Lý Văn Tĩnh về phòng đó liền gian khắc chuỗi hạt.

 

Đợi đến tối lúc Nhạc Hiên Vũ tới thì phù trận chuỗi hạt khắc xong .

 

“Anh Nhạc, em khắc chuỗi hạt một cái Hảo Vận Trận Pháp, đeo nó thể tăng cường vận khí của .

 

Em khắc phù văn bên trong hạt hạt, em khuyên chuỗi hạt đừng dễ dàng cho khác xem."

 

Lý Văn Tĩnh Nhạc Hiên Vũ vẫn dặn dò một lượt.

 

Nhạc Hiên Vũ gật đầu tỏ vẻ đều ghi nhớ .

 

Lý Văn Tĩnh tặng thêm mấy cái Bình An Phù cô tự vẽ, coi như đáp cái ơn sáng nay tặng đồ.

 

“Đây là hai tờ vé tàu hỏa sáng ngày mai, thư giới thiệu của hai hết hạn nên cũng giữ hai nữa, khi hai cũng chuẩn đơn vị !"

 

Trải nghiệm của Nhạc Hiên Vũ hai ngày nay giống như tàu lượn siêu tốc , cứ lên lên xuống xuống.

 

Lý Văn Tĩnh vẫn vô cùng kinh ngạc, cô ngờ Nhạc Hiên Vũ mua vé tàu cho họ, còn với họ những lời .

 

nghĩ , những chuyện của hai ngày nay, họ chắc coi là bạn bè nhỉ.

 

Lại hai tờ vé tàu trong tay, thế mà là hai vé giường mềm.

 

Lý Viễn Sơn vô cùng kích động:

 

“Cậu cũng quân đội, việc đúng là quá , đến lúc đó chúng thể ở cùng một đơn vị nhỉ!

 

Nếu thể ở cùng một đơn vị thì , như chúng thể ở bên ."

 

Nhạc Hiên Vũ :

 

thế, vận khí chúng còn thể phân cùng đấy!"

 

Thực trong lòng rõ, và Lý Viễn Sơn chắc chắn sẽ phân cùng , vì cuộc tuyển chọn mà tham gia là gì.

 

Lý Văn Tĩnh cũng quân đội, từ trong túi móc lấy móc để, móc một tờ Bình An Phù cao cấp đưa cho Nhạc Hiên Vũ, mấy tờ cô đưa đó đều là Bình An Phù cơ bản.

 

“Anh Nhạc, cái là Bình An Phù cao cấp hơn một chút so với cái , nó thể chắn tai ương cho ba , nhưng em vẫn hy vọng mãi mãi cần dùng tới nó."

 

Nhạc Hiên Vũ nhận lấy Bình An Phù :

 

“Tĩnh Tĩnh, cảm ơn em, khi em về thể thư cho em ?"

 

Lý Văn Tĩnh ánh mắt cẩn trọng của Nhạc Hiên Vũ, nỡ từ chối, vả họ là bạn bè , thư qua cho cũng là chuyện bình thường .

 

“Được chứ ạ, em cũng sẽ thư trả lời !"

 

Ba cứ thế chia tay , Nhạc Hiên Vũ về nhà.

 

Lý Viễn Sơn và Lý Văn Tĩnh hai em tới hợp tác xã cung tiêu, nếu tới Kinh Đô thì kiểu gì cũng mua chút quà cho nhà chứ.

 

Lý Văn Tĩnh bên năm tháng tĩnh lặng, nhưng nhà họ Lưu thì gà bay ch.ó chạy .

 

Tài xế của xưởng trưởng xưởng dệt từ sáng sớm tới nhà bố Lưu để đón ông .

 

Chương 101 Giấy thông báo tới

 

Đợi mãi thấy bố Lưu , cuối cùng lên gõ cửa, nhưng gõ nửa ngày chẳng thấy phản ứng gì, nghĩ bố Lưu tới xưởng .

 

Anh vội vã chạy tới xưởng dệt, nhưng thư ký của xưởng trưởng cũng đang tìm bố Lưu, hai bàn bạc một hồi chạy về biệt thự nhỏ của nhà họ Lưu.

 

Lại gõ cửa, vẫn động tĩnh gì, cuối cùng thư ký nghiến răng dậm chân một cái, liền giẫm lên vai tài xế nhảy từ tường rào.

 

Cảnh tượng mắt khiến hai giật hoảng sợ, sân vốn dĩ bằng phẳng bây giờ là một cái hố lớn.

 

Hai nhanh ch.óng chạy trong nhà, tầng một trống trơn một thứ gì, tầng hai...

 

Ở tầng hai họ tìm thấy tìm, nhưng gọi thế nào cũng tỉnh, cuối cùng cũng là ai đề nghị dùng nước lạnh tạt thử xem!

 

Hai ở trong bếp cũng tìm thấy một dụng cụ nào thể đựng nước, cuối cùng ở trong nhà vệ sinh tìm thấy một cái bô, bấy giờ mới múc đầy nước, tạt cho bố Lưu tỉnh dậy...

 

Lý Văn Tĩnh:

 

“Sơ suất, sơ suất quá thế mà vẫn còn cá lọt lưới.”

 

“Thằng ch.ó nào tạt nước lão t.ử đấy!"

 

Bố Lưu tạt cho tỉnh dậy liền buột miệng c.h.ử.i thề.

 

Thư ký tạt nước run rẩy :

 

“Xưởng... xưởng trưởng, là !

 

Ông...

 

ông... giải thích !"

 

Bố Lưu lúc mới cảnh tượng xung quanh, ông cả ngẩn ngơ !

 

Ông đang ở thế ?

 

Rốt cuộc xảy chuyện gì?

 

Đây vẫn là nhà của ông ?

 

Bỗng nhiên ông nhớ chuyện gì đó, lồm cồm bò dậy, chạy ngoài sân, cái hố lớn trong sân, cả suy sụp bệt xuống đất...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-71.html.]

 

Hoàn chú ý tới việc bản lúc chỉ mặc duy nhất một chiếc quần lót...

 

Nghĩ bụng:

 

“Xong , xong , thực sự xong ?”

 

Những tài vật đó tuy ông xót thật, nhưng bên trong còn thứ đòi mạng ông nữa, hy vọng trộm đồ chỉ là vì tiền thôi...

 

Hai em Lý Văn Tĩnh mua nhiều đồ mang về nhà khách, hai sắp xếp đồ đạc một chút, bưu điện, trực tiếp gửi về.

 

Thực sự là quá nhiều , Lý Văn Tĩnh thì thể thu gian, nhưng cách nào giải thích với Lý Viễn Sơn .

 

Bốn ngày , Lý Văn Tĩnh và Lý Viễn Sơn hai thuận lợi trở về đại đội Thanh Sơn.

 

Vừa mới về đến nhà xong liền thấy tin vui, giấy thông báo nhập ngũ của Lý Viễn Sơn tới .

 

Bởi vì lúc đó nhân viên bưu điện đưa giấy thông báo tới cổng nhà họ Lý liền hét lớn:

 

“Lý Viễn Sơn, Lý Viễn Sơn, thư của , giấy thông báo của tới !"

 

Cho nên chuyện Lý Viễn Sơn quân đội căn bản giấu nữa, cả thôn ai nấy đều .

 

Lý Viễn Sơn nhà, vẫn là Lý Thụ Hoa ký nhận.

 

Lý Thụ Hoa và Hạ Ngọc Lan hai giấy thông báo trong tay, cả là kích động, đôi tay đều run rẩy, họ mong mỏi bấy lâu, cuối cùng cũng tới .

 

họ vẫn kìm nén sự kích động trong lòng, tuy những dân làng xung quanh giục họ mau mở , nội dung bên trong một chút.

 

“Kế toán Lý, ông mau mở , xem thử bên trong gì?"

 

Người câu đó hận thể tự xông lên giúp Lý Thụ Hoa xé .

 

thế, kế toán Lý ông mau mở xem , để chúng cũng mở mang tầm mắt, chúng đều thấy giấy thông báo trông thế nào?"

 

Mấy dân làng bên cạnh cũng hùa theo náo nhiệt.

 

“Mọi , giấy thông báo là của thằng Sơn, tất nhiên đợi nó về tự tay mở thì mới ý nghĩa chứ!"

 

Dân làng tuy xem náo nhiệt, nhưng cũng Lý Thụ Hoa đúng.

 

Chưa đầy nửa ngày, cả thôn đều sôi sục , ngay cả thôn trưởng và đại đội trưởng đều đặc biệt tới nhà họ Lý một chuyến.

 

Lý Viễn Sơn và Lý Văn Tĩnh thôn, chào đón họ chính là những âm thanh ngưỡng mộ ghen tị, chúc mừng.

 

“Sơn , sắp nhập ngũ !"

 

“Sơn , thời gian cùng một chút nhé!"

 

“Sơn ..."

 

Lý Văn Tĩnh phản ứng của dân làng là giấy thông báo của Lý Viễn Sơn tới .

 

“Anh hai, hai, giấy thông báo nhập ngũ của cuối cùng cũng tới !"

 

Nói xong, cũng màng tới phản ứng của Lý Viễn Sơn, kéo chạy thẳng về nhà.

 

Còn sân, Lý Văn Tĩnh hét lớn:

 

“Bố, , con và hai về đây!"

 

Lý Thụ Hoa và Ngô Ái Quân cùng thôn trưởng đang chuyện trong nhà, thấy tiếng hét của Lý Văn Tĩnh, khóe miệng nhếch lên, khó che giấu tâm trạng của ông.

 

Con gái của ông cuối cùng cũng về ...

 

Lý Văn Tĩnh đối với đại đội Thanh Sơn cũng cảm giác thuộc về, giống như cô thực sự nên thuộc về nơi .

 

Hạ Ngọc Lan nhiều lo ngại như Lý Thụ Hoa, thấy tiếng của con gái, từ trong nhà liền chạy ngoài.

 

Kéo Lý Văn Tĩnh liền quan sát từ xuống một lượt, thấy cô bấy giờ mới kéo trong nhà.

 

“Các con về cũng với chúng một tiếng, để bố con đón chứ, xe lâu như chắc chắn mệt , ăn gì nào, cho!"

 

Lý Viễn Sơn Lý Văn Tĩnh bước :

 

“Mẹ của con ơi, trong mắt đúng là thấy con trai , quên mất còn một đứa con trai cũng bao nhiêu ngày gặp !”

 

Hạ Ngọc Lan trong mắt chỉ con gái:

 

“Con trai cái gì chứ, lúc thấy , trong mắt chỉ con gái ngoan của thôi!”

 

Lý Văn Tĩnh tận hưởng sự hỏi han ân cần của Hạ Ngọc Lan, cô thiết khoác tay Hạ Ngọc Lan, đầu tựa lên vai bà, nũng nịu :

 

“Mẹ gì thì con ăn nấy, chỉ cần là thì món gì con cũng thích ăn hết!

 

Mẹ những ngày con nhớ thế nào !"

 

Hai dáng con bao nhiêu năm nay.

 

Lý Thụ Hoa ho một tiếng :

 

“Hóa , con chỉ nhớ con thôi, nhớ bố ?"

 

Thôn trưởng và Ngô Ái Quân ở bên cạnh:

 

“Chúng đây là đang ở thế ?”

 

Người em già mà họ quen bao nhiêu năm nay một bộ mặt như thế ?

 

Lý Thụ Hoa:

 

“Các ông những lão già con gái thì hiểu cái gì?”

 

Ngô Ái Quân con gái:

 

???

 

Thôn trưởng:

 

“Lão t.ử con gái, lão t.ử con gái!”

 

Lý Văn Tĩnh tiên chào hỏi Ngô Ái Quân và thôn trưởng, bấy giờ mới tươi về phía Lý Thụ Hoa:

 

“Ái chà, con xinh thế chứ, chắc chắn là giống bố tuấn hào hoa của con !"

 

Lý Thụ Hoa đứa con gái đang trêu đùa mặt, trong lòng chảy qua một luồng ấm.

 

Đây chắc chắn chính là cảm giác m-áu mủ tình thâm, tuy Lý Văn Tĩnh mới về lâu, nhưng tình cảm giữa họ giống như căn bản từng chia cắt .

Loading...