Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:20:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau khi cửa liền quản Đổng Chiêu răm rắp, lúc đầu chồng cô thích Hồ Vân Yến, đặc biệt là thấy đứa con trai yêu quý nhất lời vợ như , trong lòng càng thấy thoải mái, luôn dùng cái uy chồng để bắt cô lời.”
Mẹ chồng nàng dâu kẻ tung hứng, đấu đ-á suốt hai năm trời, nhưng hiềm nỗi cái bụng của Hồ Vân Yến điều quá cơ, ba năm sinh cho Đổng Chiêu hai thằng con trai mập mạp, chồng thấy mấy đứa cháu nội đáng yêu quá, việc trong nhà đều giao hết cho con dâu, việc gì cũng đều lấy con dâu trọng.
Tối nay cũng thật là khéo, Hồ Vân Yến về nhà ngoại , định bụng tối nay sẽ về, Đổng Chiêu bấy giờ mới gan ngoài hú hí.
Đổng Chiêu mà ngờ , Hồ Vân Yến ở nhà ngoại cãi với chị dâu, cuối cùng cơm cũng chẳng ăn, xuyên đêm dẫn theo con cái về luôn.
Về đến nhà Hồ Vân Yến tìm khắp trong ngoài đều thấy bóng dáng chồng .
Ban đầu cô tưởng là qua bên chồng , cô qua bên đó xem, kết quả chồng bảo cũng thấy qua đó.
Hồ Vân Yến bấy giờ mới thấy lạ, muộn thế chồng ở nhà thì nhỉ?
Chẳng lẽ theo đ-ánh bạc ?
Thế , mới yên mấy ngày bắt đầu , cái nhà cho dù núi vàng núi bạc sớm muộn gì cũng phá sạch.
Trong làng một cô vợ trẻ vốn ưa Hồ Vân Yến, liền giọng mỉa mai:
“Chồng chị là chán chị , đây còn thấy chồng chị dạo về phía bìa rừng đằng thôi, là nhân tình ?"
Hồ Vân Yến lườm cô vợ trẻ đó một cái, chẳng năng gì mà cứ thế về phía bìa rừng.
Mặc dù là buổi tối, nhưng tối nay khá đông, trong lòng chuyện nên cũng thấy sợ hãi.
Hồ Vân Yến tìm một vòng cũng thấy Đổng Chiêu , đang định bỏ chỗ khác tìm, lúc chuẩn thì thấy động tĩnh bên .
Nông thôn vốn dĩ chẳng hoạt động giải trí gì, vả là phụ nữ thì chẳng ai là thích xem náo nhiệt cả.
Vừa lúc mấy phụ nữ quen tới, thế là cô cũng theo họ luôn.
Vốn dĩ cô là xem náo nhiệt, nhưng ngờ cái náo nhiệt đó rơi trúng đầu , điều bảo cô nổi đóa cho .
Lại cái quần Vương Đại Nha đang mặc, chẳng là của chồng , cái quần đó chính là do một kim một chỉ cô tự tay đấy, cơn giận bốc thẳng lên tận não.
Hồ Vân Yến vốn dĩ hạng nhẫn nhục chịu đựng, chẳng bụng nào đưa cho cô một cái gậy, cô chẳng thèm suy nghĩ gì, cứ thế nhắm thẳng Đổng Chiêu mà nện.
“Đổng Chiêu, cái đồ trời đ-ánh nhà , bà đây sinh con đẻ cái cho , ở ngoài ăn vụng, kiếp ăn vụng thì cũng lén lút mà ăn, đằng ăn đến mức để ai ai cũng , kiếp cần mặt mũi chứ bà đây còn cần mặt mũi đấy!
đ-ánh ch-ết cái đồ trời đ-ánh nhà , cho ăn vụng ..."
Hồ Vân Yến nện từng gậy từng gậy lên Đổng Chiêu, đ-ánh mắng, câu nào câu nấy chẳng hề trùng lặp!
Đổng Chiêu cũng chẳng dám tránh, cứ đó để vợ đ-ánh cho hả giận.
Mấy phụ nữ cùng cô cũng chẳng để tay rảnh rỗi, mấy vây lấy Vương Đại Nha giữa, cứ thế là một trận đ-ấm đ-á túi bụi.
“Đồ hồ ly tinh nhục nhã, quyến rũ đàn ông mà cũng xem đàn ông của ai mà dám léng phéng!"
“Thiếu đàn ông đến thế cơ , lột sạch mà bán !"
“Con tiện nhân hổ, đ-ánh ch-ết nó !"...
Hồ Vân Yến đ-ánh Đổng Chiêu xong, liền cầm gậy tới bên cạnh Vương Đại Nha.
“Con đĩ con sinh dạy , ăn vụng đàn ông mà dám ăn vụng lên đầu bà đây ?"
Trưởng thôn cảnh tượng hỗn loạn như , ông chỉ đành giả vờ như thấy.
Vương Lão Tứ thể giả vờ thấy , đ-ánh đó là con gái ruột của ông mà!
Nhìn thấy trưởng thôn trông cậy gì, chính ông đành xông lên giải cứu con gái, kết quả là một phụ nữ tẩn cho một trận, đ-ánh đến mức mặt mũi bầm dập.
Chương 91 Cả nhà các đều là hạng rẻ rách
Trưởng thôn thấy Hồ Vân Yến xả giận cũng hòm hòm , bấy giờ mới ho hắng một tiếng, bước lên ngăn chặn màn kịch náo loạn .
Vương Cửu vốn dĩ bắt hai cái kẻ quan hệ nam nữ bất chính .
Thời buổi , đối với những kẻ quan hệ nam nữ bất chính, là cạo đầu âm dương, treo đôi giày rách diễu hành phê bình, còn đưa lao cải nữa.
Đổng Chiêu dù chẳng gì chăng nữa, thì đó cũng là chồng của Hồ Vân Yến, là cha của hai thằng con trai cô , cô thể để chịu những thứ đó .
Cô nhanh ch.óng nắm lấy tay Đổng Chiêu, chẳng màng gì hết mà lôi khỏi đám đông thẳng.
Vương Lão Tứ cũng nhân lúc nắm lấy cánh tay Vương Đại Nha, kéo ngoài đám đông lầm bầm:
“Chỉ là một đôi đực cái cãi thôi mà, để chê , trời cũng còn sớm nữa, mau về ngủ tiếp !"
Vương Cửu còn thể , ông với tư cách là trưởng thôn, đương nhiên cũng hy vọng những chuyện như thế đồn ngoài, cũng đành nhắm một mắt mở một mắt, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa , cứ coi như chuyện từng xảy .
Chỉ cần bọn họ đều quản cho nhà , đừng bôi tro trát trấu lên cả cái thôn Ô Long , ông cũng chẳng quản mấy cái hạng dơ bẩn, chuyện dơ bẩn gì!
Mấy Lý Viễn Sơn cũng ngăn cản, dù mục đích họ tới đây hôm nay coi như thành, thế là ai nấy cũng đều về nhà.
Dù thì chỉ cần họ thể hủy hôn thuận lợi là , những thứ khác thật sự quan trọng.
Vương Bình Lý Viễn Sơn đang định về nhà, đầu óc chút mụ mị, chẳng là bắt ve sầu ?
Sáng sớm ngày hôm , Hạ Chí Viễn dẫn theo nhà tới nhà họ Vương thôn Ô Long để hủy hôn.
Ban đầu nhà họ Vương chịu hủy hôn, càng chịu trả năm mươi đồng tiền sính lễ lúc định .
hiềm nỗi Hạ Đông chứng kiến từ đầu đến cuối chuyện hổ của Vương Đại Nha, nhà họ Vương còn thể , đành ngậm ngùi hủy hôn.
Đương nhiên trong chuyện còn xảy một đoạn nhạc đệm nhỏ.
Khi Vương Nhị Nha thấy nhà họ Hạ tới hủy hôn, còn tự nguyện , là thể gả cho Hạ Quân cho chị gái, nhưng nhà họ Hạ thể đồng ý ?
Đương nhiên là , xảy cái chuyện như thế , họ còn dám kết thông gia với nhà họ Vương nữa, bây giờ họ chỉ hận thể tránh xa nhà họ Vương .
Chi tiết của việc hủy hôn đều là do Lý Viễn Sơn về kể cho họ , càng ngờ tới là Tiêu Hà Hoa mà bảo Lý Viễn Sơn mang về cho Lý Văn Tĩnh một xấp vải hoa, bảo là quà cảm ơn cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-64.html.]
Hạ Ngọc Lan chút hiểu :
“Chị dâu cả của con đổi tính ?"
Bà quá rõ tính nết của bà chị dâu , đây đúng là mặt trời mọc đằng Tây .
“Mẹ, , mợ cả bây giờ đối với em gái là tôn sùng lắm, miệng bà cứ luôn lầm bầm, bảo em gái là tiểu tiên nữ, đắc tội, còn lấy lòng nữa!"
Người nhà họ Lý đều thành một đoàn, Hạ Ngọc Lan từ tận đáy lòng thấy mừng cho đứa cháu trai nhà đẻ.
Tiêu Hà Hoa nuốt trôi cơn giận liền về nhà ngoại, đ-ánh nh-au một trận tơi bời với hai em dâu nhà ngoại, còn tuyên bố sẽ đoạn tuyệt quan hệ.
Còn về chuyện giữa Vương Đại Nha và Đổng Chiêu, trong cuộc đều truy cứu, cũng coi như chuyện , chỉ là những lúc dư t.ửu hậu thêm chút chuyện để bàn tán mà thôi.
Đổng Chiêu dù cũng là đàn ông, dù cũng chẳng thiệt thòi gì.
Danh tiếng của Vương Đại Nha vốn thối , qua chuyện danh tiếng cô thối hoắc luôn, chẳng còn cách nào khác, Vương Lão Tứ cuối cùng đành vội vàng tìm cho cô một nhà chồng ở nơi cực kỳ xa làng, gả cô cho xong.
Chuyện bên nhà họ Lý đều giải quyết xong xuôi, Trần Nghị Bân liền dẫn theo Lý Viễn Sơn và Lý Văn Tĩnh ba tới thủ đô.
Vốn dĩ là Trần Nghị Bân dẫn theo Lý Viễn Sơn cùng , nhưng Lý Văn Tĩnh yên tâm, vẫn xem .
Cuối cùng Lý Thụ Hoa nghĩ củ sâm núi cũng là do Lý Văn Tĩnh phát hiện , bây giờ xử lý cô cũng là lẽ đương nhiên, vả cô từ nhỏ lớn lên ở thủ đô, về thăm cũng là chuyện thường tình.
Cuối cùng thủ đô từ hai thành ba .
Lý Văn Tĩnh thật cũng xem, kiếp ở đó, Lý Duyệt Dung rốt cuộc sống .
Vì thời gian gấp rút nên mua vé , chỉ mua vé cứng.
Ba cũng chẳng mang theo đồ đạc gì nhiều, đều là hành lý gọn nhẹ lên đường.
Vào tối ngày khi rời , Lý Văn Tĩnh còn gửi cho đôi vợ chồng già ở chuồng bò một ít đồ ăn.
Đương nhiên cũng quên phần của Sư Nghị, là ảo giác của cô , cô cảm thấy chỉ thông minh của Sư Nghị dường như tăng lên một chút xíu.
Cô để một ít trái cây, một ít nước linh tuyền pha loãng.
Trong lòng cô thầm cầu nguyện, hy vọng nước linh tuyền ích đối với chất độc trong c-ơ th-ể Sư Nghị.
Ba dậy từ sáng sớm, mang theo vài bộ quần áo để , đồ ăn đường, bắt tàu hỏa.
Ba chen chúc lên xe, vất vả lắm mới tìm chỗ của .
Ba chỗ của họ ở cạnh , là một dãy ba chỗ .
Vừa mới xuống, Trần Nghị Bân liền hỏi Lý Văn Tĩnh:
“Em khát , uống nước ?"
Lý Viễn Sơn bên cạnh:
“ là một sống sờ sờ đây mà thấy ?
Tại hỏi khát ?”
Lý Văn Tĩnh lắc đầu:
“Em khát, Trần, cứ xuống !"
Lý Viễn Sơn ở bên cạnh cũng :
“Anh Trần, cứ lời em gái em xuống !"
“Mọi cứ , vẫn nên lấy ít nước thì hơn!"
Trần Nghị Bân cầm lấy cốc với Lý Viễn Sơn:
“ lấy nước, trông chừng Tĩnh Tĩnh cho kỹ !"
Lý Viễn Sơn...
Em gái ruột của , chắc chắn sẽ trông chừng !
Mặc dù trong lòng nghĩ , nhưng miệng vẫn đáp lời:
“Biết !"
Trần Nghị Bân lấy nước , Lý Văn Tĩnh ngoài cửa sổ, Lý Viễn Sơn bên cạnh cô.
Trong toa xe hạng nào cũng , mùi vị gì cũng luôn!
Một phụ nữ trung niên đối diện thấy Lý Văn Tĩnh xinh xắn, liền mở lời:
“Cô bé , cái thanh niên lấy nước là đối tượng của cháu ?"
Lý Văn Tĩnh lắc đầu phủ nhận:
“Dạ !"
Đi ngoài đường, cá rồng lẫn lộn, Lý Văn Tĩnh vẫn thuận theo quá nhiều.
phụ nữ trung niên đối diện đầy hứng thú:
“Cô bé năm nay bao nhiêu tuổi ?"
“Dạ hai mươi ạ!"
Lý Viễn Sơn liếc cô em gái bên cạnh một cái, nhưng chẳng năng gì.
lúc bên cạnh Lý Viễn Sơn một đàn ông xuống, Lý Viễn Sơn nhắc nhở:
“Đồng chí, chỗ !"