Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:20:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 89 Cuộc chiến khá kịch liệt
Trưởng thôn thôn Ô Long là Vương Cửu vội vàng mặc quần áo, trả lời vợ.
Đến khi ông bước khỏi cửa, phát hiện nhiều cũng , hơn nữa phía sân phơi thóc thấp thoáng ánh lửa.
Lúc ông thật sự tự tát miệng một cái:
“Cái miệng quạ đen , bảo bừa , giờ thì linh ứng nhé, cháy thật kìa!"
Sân phơi thóc bây giờ là rơm rạ, nếu mà cháy thật thì xong , lúc ông chạy thục mạng tới đó luôn.
Vừa chạy gọi những khác cùng ông chạy tới sân phơi thóc.
Vương Lão Tứ cũng thấy động tĩnh liền , ông thấy trưởng thôn chạy vụt qua mặt , thế là ông cũng chẳng màng gì nữa, cứ thế chạy theo trưởng thôn.
Vương Lão Tứ lúc vẫn những chuyện xảy ở sân phơi thóc đều liên quan đến nhà , từ ngày hôm nay trở , cái mặt của Vương Lão Tứ coi như mất sạch.
Khoảng hơn chín giờ một chút, Vương Đại Nha lén lút khỏi cửa.
Vương Lão Tứ cùng vợ con ở gian nhà phía Tây, Vương Đại Nha thì ở cùng bà cụ Vương ở gian phía Đông, bà cụ Vương bình thường ngủ say, cháu gái ngoài lúc nào bà chẳng hề .
Vương Lão Tứ càng con gái lớn của lúc ở nhà.
Vương Đại Nha vì chột nên lúc cửa cố ý vòng quanh sân phơi thóc một vòng, xác định ai thấy mới sân phơi.
Cô rằng, chính vì vòng một vòng mà trông thấy.
Đương nhiên cũng chẳng ai khác, chính là nhóm Lý Viễn Sơn.
Vốn dĩ nhà họ Hạ định bụng ăn xong cơm tối sẽ trực tiếp dẫn tới thôn Ô Long nhà họ Vương bắt gian, nhưng Trần Nghị Bân và Lý Viễn Sơn ngăn .
Trần Nghị Bân dù cũng lính nhiều năm, lớn nhỏ gì cũng là một cán bộ, đương nhiên nghĩ ngợi nhiều hơn một chút.
Nếu họ cứ thế nghênh ngang dẫn tới nhà họ Vương thôn Ô Long bắt gian, thấy phong thanh chạy mất thì !
Thế là đưa một chủ ý, để Lý Viễn Sơn dẫn theo Hạ Đông tới nhà Vương Bình, rủ tối nay bắt ve sầu.
Tốt nhất là tạo một cái sơ suất khiến chuyện rùm beng lên, kiểu mà ai ai cũng , như họ cũng dễ bề tới cửa hủy hôn.
Nếu họ chẳng bằng chứng gì mà xông nhà bắt gian, đuổi ngoài mới là lạ.
Người nhà họ Hạ thấy Trần Nghị Bân lý, đành nén giận, để cứ theo chủ ý của Trần Nghị Bân mà .
Lý Viễn Sơn dẫn theo Hạ Đông tìm Vương Bình, đúng lúc Vương Bình khỏi cửa, Hạ Đông liền thấy Vương Đại Nha lén lút về phía sân phơi thóc.
Hạ Đông rỉ tai cho Lý Viễn Sơn , Lý Viễn Sơn hiệu cho đừng lên tiếng.
Dù đây cũng là buổi tối, cũng rõ ràng lắm.
Vương Bình hai em tay liền hỏi:
“Chẳng các định bắt ve sầu ?
Tại chẳng mang theo đồ đạc gì thế, bắt thế nào, bắt xong thì bỏ ?"
Lý Viễn Sơn chợt nhớ điều gì liền :
“Bọn vội quá nên quên mang đồ , là thế , dẫn bọn tới sân phơi thóc, tìm ít rơm rạ đan cái l.ồ.ng nhỏ để đựng ve sầu !"
Vương Bình thấy ý kiến của Lý Viễn Sơn cũng , thấy cái đèn đội đầu đầu , thấy lạ lẫm, rằng thứ chỉ thợ mỏ việc hầm than mới thôi.
“Được thôi, lát nữa chúng lấy nhiều rơm rạ một chút, đan thêm hai cái l.ồ.ng nữa, sân phơi thóc ngay cạnh bìa rừng đằng , chúng còn thể kiếm cái cành cây trong rừng, đến lúc đó cắm rơm rạ lên , tối nay chắc chắn bắt nhiều ve sầu lắm!
Mảnh đất rành lắm, đưa cái đèn cho , dẫn đường cho!"
Lý Viễn Sơn nghĩ là cần dùng tới , cái đèn tuy quý giá nhưng cũng đành cho Vương Bình mượn.
Vương Bình đội đèn lên, dẫn theo nhóm Lý Viễn Sơn về phía bìa rừng.
Lúc Vương Đại Nha tới sân phơi thóc, tìm cái đống rơm mà thường chui .
Vừa định quan sát xem ai , thì từ phía ôm ngang thắt lưng cô .
“Đại Nha của , bây giờ em mới tới, nhớ em ch-ết ."
Người đó bắt đầu cởi quần áo Vương Đại Nha.
Vương Đại Nha đẩy đó , sửa sang quần áo :
“Anh vội cái gì, xem, chuyện hứa với em xong ?"
“Chuyện em thể xong cho em ?
Em cứ yên tâm , tìm , cũng đưa tới nhận mặt con em thứ hai của em , em cứ yên tâm, chuyện nhất định sẽ thỏa cho em, bảo bối, mau cho , nhịn nổi nữa !"
Người đàn ông đang chuyện chính là tên lưu manh nổi tiếng thôn Ô Long - Đổng Chiêu.
Nếu ai thấy cảnh tượng , chắc chắn sẽ , hai mắt , gấp gáp như thế , thì nên tìm mối, chọn một ngày lành tháng tới cửa cầu hôn , hà tất gì lén lén lút lút cái chuyện .
Mặc dù tên lưu manh chẳng gì, nhưng hiềm nỗi một trai giỏi giang, việc ở nhà máy thép phố, còn là công nhân chính thức, lương mỗi tháng gần bốn mươi đồng.
Cho nên của Đổng Chiêu xin tiền từ con trai cả, cưới cho con trai út một vợ.
Đổng Chiêu lúc là cha của ba đứa trẻ .
Còn về chuyện Vương Đại Nha với Đổng Chiêu, cũng chẳng chuyện gì khác, chính là chuyện của Vương Nhị Nha.
Đối với Hạ Quân, thanh niên , cô từ tận đáy lòng là ưng thuận một trăm hai mươi phần trăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-63.html.]
Mặc dù bây giờ cô và Hạ Quân định , nhưng trong thâm tâm vẫn thấy lo sợ.
Bởi vì cô hiểu rõ, ban đầu xem mắt với Hạ Quân là Vương Nhị Nha, cô cũng sợ chuyện nhà họ Hạ .
Hơn nữa cô cảm thấy Hạ Quân sở dĩ đồng ý hôn sự , đều là vì Vương Nhị Nha, điều khiến cô thấy chút thoải mái.
Vả , cưới xin thì nhà nào mà chẳng qua , chuyện chắc chắn sớm muộn gì cũng bại lộ.
Thế là cô nảy một ý định cực kỳ độc ác, cô tìm trực tiếp cưỡng h.i.ế.p Vương Nhị Nha, đương nhiên đàn ông nhất là một tên du côn vô , như Vương Nhị Nha nếu gả cho tên du côn đó thì cũng sẽ trực tiếp tự sát.
Dù là kết quả nào trong hai cái đó, đều là kết quả mà cô mong .
Sau khi ý định đó, cô bắt đầu nhắm trong làng, thế nào mà vô tình móc nối với Đổng Chiêu.
Vốn dĩ đang nghĩ chuyện nên giao cho ai , thì đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Lưu manh chơi với chắc chắn cũng là lưu manh, nên cô giao việc cho Đổng Chiêu lo liệu.
Giờ Đổng Chiêu sắp xếp xong xuôi , Vương Đại Nha thèm giữ kẽ nữa, trực tiếp lao tới ôm lấy eo Đổng Chiêu, bắt đầu cởi quần áo Đổng Chiêu.
Trong bóng tối đen kịt, hai bắt đầu cởi quần áo cho , đầy một lát lột sạch còn mảnh vải.
Hai chút kiêng dè mà vận động, mà cũng , hai “chiến đấu" khá là kịch liệt, điều thời gian ngắn một chút.
Lúc đám Lý Viễn Sơn tới, hai chiến đấu xong, đang mặc quần áo.
Ánh đèn đội đầu sáng quắc bật lên, Vương Đại Nha và Đổng Chiêu cứ thế hiện rõ mồn một mặt mấy .
Chương 90 Ăn vụng
Mấy bạn cùng Lý Viễn Sơn khỏi bịt miệng kêu lên:
“Ái chà, đó...
đó... là hai ?"
“, còn là hai mặc quần áo nữa!"
“Lại còn là một nam một nữ..."
Đổng Chiêu thấy mấy họ cũng chẳng hề hoảng hốt, tự nhiên mặc quần áo .
Vừa mặc quần áo, quên buông lời đe dọa mấy Lý Viễn Sơn.
“Nhìn cái gì mà , mấy thằng nhóc thấy sự đời , trong lúc ông đây còn nổi giận, mau cút xéo cho lẹ !"
Anh còn tưởng mấy thấy chắc chắn sẽ rời ngay.
Đổng Chiêu rằng Lý Viễn Sơn và Hạ Đông căn bản là chuẩn mà tới, thể rời dễ dàng như !
Vương Bình vốn là nóng tính, là thanh niên, thể chịu những lời .
“Anh bảo ai cút thế, chính ở đây cái chuyện hổ, mà còn lý !"
“ thế, để chúng xem cái hạng nhục nhã rốt cuộc là ai nào?"
Một bạn của Lý Viễn Sơn cầm đèn tiến gần .
Đổng Chiêu và Vương Đại Nha lúc vội vàng cuống cuồng mặc quần áo, hai chẳng buồn quản quần áo là của ai, cứ thế tròng .
Theo ánh đèn tiến gần, Vương Bình cũng nhận Vương Đại Nha.
“Vương Đại Nha?"
Tiếng gọi trưởng thôn Vương Cửu và Vương Lão Tứ đang vội vàng chạy tới giật nảy .
Tốc độ của hai họ coi như nhanh lắm , đằng còn một đám đông đang kéo tới.
Trưởng thôn thấy rơm rạ cháy, tảng đ-á đè nặng trong lòng coi như vơi một nửa, nhưng trái tim bên cạnh Vương Lão Tứ suýt chút nữa là nhảy ngoài luôn.
Bởi vì ông thấy, phụ nữ đang cuống cuồng mặc quần áo bên cạnh đống rơm đó, ai khác, chính là con gái lớn Vương Đại Nha của ông!
Vương Lão Tứ trợn tròn mắt, ánh mắt vằn tia m-áu, gằn giọng với Vương Đại Nha:
“Con gái lớn, muộn thế , một đứa con gái như con ở đây xem náo nhiệt cái gì, còn mau về nhà !"
Vương Đại Nha cũng hạng ngốc, cô hiểu rõ trong lòng, qua sự việc tối nay như thế , danh tiếng của cô coi như tiêu tùng .
Lúc trong đầu cô nghĩ là, hôn sự của cô nhất định để mất.
thế, cho dù đến nước , Vương Đại Nha vẫn còn mơ tưởng đến chuyện kết hôn với Hạ Quân.
Phải rằng Vương Lão Tứ và Vương Đại Nha quả thực là cha con ruột, hai chẳng đều đang tính toán cùng một ý đồ đó ?
cha con họ tính trời tính đất, tính đến chuyện trong những bắt gian cả em trai của Hạ Quân.
Vương Đại Nha nhanh ch.óng lồm cồm bò dậy định bỏ , nhưng còn kịp bước thì đối diện ồ ạt kéo tới một đám phụ nữ.
Người tới ai khác, chính là vợ của Đổng Chiêu.
“Đổng Chiêu, cái đồ trời đ-ánh thánh đ-âm nhà , ngày tháng sống nữa !"
Vợ của Đổng Chiêu tên là Hồ Vân Yến, cũng chẳng tự nguyện gả cho .
Nhà Hồ Vân Yến hai trai, cả vì lỡ tay đ-ánh ch-ết nên cần một khoản tiền lớn, nhà Đổng Chiêu tiền.
Nói là Hồ Vân Yến gả cho Đổng Chiêu, bằng là cô cha bán cho nhà họ Đổng thì đúng hơn!
Hồ Vân Yến từ nhỏ là chính kiến, gả thì cũng gả , cô chỉ để sống cho cái ngày tháng .