Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:20:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nói xong, Lý Vĩnh Cương cũng chẳng buồn xem biểu cảm của Vương Kim Cúc lưng , liền thẳng khỏi cửa.”
“Anh cả, thể giận như thế chứ, cả em xin , em xin đấy, , đừng đối xử với như ..."
Giọng của Lý Duyệt Dung ngày càng gấp gáp, Lý Vĩnh Cương ngày càng xa dần...
Ngày hôm nay nhà họ Triệu khách khứa đầy nhà, bạn bè tấp nập.
Con trai lớn nhà họ Triệu là bí thư trong thôn, lấy cô con dâu là con gái của chủ nhiệm hợp tác xã cung tiêu trấn, chính vì thế mà vô cùng náo nhiệt.
Triệu Long hôm nay với tư cách là chú rể, đúng là gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái.
Chương 69 Chỉ thể lôi kéo, đắc tội
thấy cô vẻ thẫn thờ cả , từ ngày hôm qua cô cứ một mực chằm chằm Cẩu Đản, cho Cẩu Đản khỏi tầm mắt của , một cô như khiến trong lòng chút lo lắng.
Đối với cô , Triệu Long coi bà như , từ nhỏ thiết với cô.
Cuối cùng cũng tìm một cơ hội, đến mặt thím Triệu.
“Cô , cô thế, xảy chuyện gì ?
Từ hôm qua đến giờ cô cứ chằm chằm Cẩu Đản, cứ nhốt Cẩu Đản cho nó chơi, cô xem Cẩu Đản sắp nghẹt thở đến nơi , bên ngoài náo nhiệt như , cô cứ để Cẩu Đản ngoài chơi !"
Cô của Triệu Long chính là thím Triệu - vợ của Ngô Ái Quân, bà từ khi từ nhà Lý Thụ Hoa về thì luôn ở trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Bây giờ cháu trai như , bà cảm thấy dường như chút lo lắng thái quá .
Bà cúi đầu Cẩu Đản trong lòng, thằng bé sớm yên , cứ ngọ nguậy trong lòng thím Triệu.
Lại mặt trời bên ngoài, lúc cũng qua giờ trưa, còn một lúc nữa mới đến thời gian mà con bé Tĩnh .
Bà liền buông Cẩu Đản , cho chơi, nhưng bà vẫn bảo con dâu Thúy Hoa theo, dặn dò tuyệt đối để thằng bé rời khỏi tầm mắt.
Gần đến mười hai giờ, Cẩu Đản đòi chơi ở ven hồ chứa nước cùng với một đứa trẻ khác trong thôn, thím Triệu dỗ dành thế nào cũng .
Nếu bình thường thím Triệu thấy cháu nội thương tâm như chắc chắn đồng ý .
Hôm nay thấy hai chữ hồ chứa nước, đừng thím Triệu, ngay cả Ngô Ái Quân cũng kìm mà biến sắc.
Ngô Ái Quân là theo chủ nghĩa vô thần, tin tưởng kiên định tư tưởng cộng sản, giờ từng tin mấy lời .
khi Cẩu Đản lóc đòi chơi ở rừng cây ven hồ chứa nước, ông cũng sực nhớ đến những lời Lý Văn Tĩnh .
Phản ứng , Ngô Ái Quân xổm xuống, kéo Cẩu Đản .
Ánh mắt ông ngang tầm với mắt cháu nội:
“Cẩu Đản, cháu chơi trò cưỡi ngựa xem hoa với ông nội nhé, ông ngựa cho cháu cưỡi."
Ngô Ái Quân vô cùng kiên nhẫn dỗ dành cháu nội.
Cẩu Đản thấy cưỡi ngựa xem hoa là lập tức hết ngay, cũng chẳng đòi chơi ở hồ chứa nước nữa.
Cái đứa bạn nhỏ bên cạnh thấy ông nội Cẩu Đản cho Cẩu Đản cưỡi ngựa, nó cũng chạy tìm ông nội nhà nó.
Kết quả là ông nội nó tát cho một cái, cuối cùng vẫn là bố nó nổi nữa, ngựa cho con trai cưỡi.
Thím Triệu và con dâu một cái, đều thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi khách khứa nhà gái đưa dâu về, cả nhà chuẩn vui vẻ ăn cơm, đúng lúc một hớt hải chạy đến.
“Bí thư thôn, bí thư thôn, xong , nhà họ Ngưu, thằng hai nhà lão Tam Ngưu chơi ở ven hồ chứa nước, rơi xuống hồ !"
Người báo tin thở hổn hển .
Triệu Long thấy , cũng chẳng quản là chú rể ngày hôm nay nữa, buông đũa xuống vội vàng chạy về phía hồ chứa nước.
Thím Triệu và Ngô Ái Quân một cái, Ngô Ái Quân đặt Cẩu Đản trong lòng xuống, cũng theo luôn.
Thím Triệu từ hôm qua cửa thấy bình thường , lúc ngay cả thím Triệu cũng phát hiện sự bất thường của con gái .
“Cái Nị , con thế, tâm sự gì ?"
Thím Triệu thấy lúc trong phòng là nhà đẻ , nên cũng giấu giếm gì nữa, đem tất cả những lời Lý Văn Tĩnh kể hết .
Mọi trong phòng mà ngẩn ngơ cả , duy nhất chấn động chính là thím Triệu.
Bà cụ là từng thấy qua sóng gió, chuyện lớn lao, mặt chút gợn sóng.
“Cái vốn dĩ cũng chẳng chuyện gì lạ lẫm, hồi bà nội con còn sống từng kể với , vùng của chúng một vị đại sư, xem quẻ cực kỳ linh ứng.
Nị , các con về nhất định cảm ơn vị tiểu đại sư đó thật t.ử tế, đừng vì là con gái nhỏ tuổi mà các con coi gì, bà nội con từng , cái nghề của họ, mỗi xem một quẻ thì chủ quẻ nhất định trả tiền quẻ, nếu sẽ tổn hại đến đạo hạnh của bản !"
Bên cạnh, của Triệu Long cũng phụ họa theo:
“Em , đúng đấy, tiểu đại sư đây là ơn cứu mạng đấy, nhất định trọng tạ, như chúng nhất định kết giao, tuyệt đối đắc tội!"
Mọi cứ thế bàn tán xôn xao, ai nấy đều cảm thán cái vận may của thím Triệu.
Thím Triệu cũng đứa cháu nội Cẩu Đản đầu hổ não hổ, trong lòng cũng thầm cảm kích cái của Lý Văn Tĩnh, quyết định khi về nhà nhất định cảm ơn cô thật t.ử tế.
Nhà họ Triệu đều mừng cho thím Triệu khi gặp Lý Văn Tĩnh, một sợ đắc tội mà nhắc nhở, một thể lọt tai lời khuyên.
Nếu thì chuyện hỉ sự của họ hôm nay cũng sẽ biến thành tang sự mất.
Chẳng mấy chốc Triệu Long , đều giục kể xem tình hình thế nào.
“May mà thằng ba nhà họ Ngưu mười một mười hai tuổi , hôm nay mà đổi là đứa trẻ năm sáu tuổi bảy tám tuổi thì chắc chắn là lành ít dữ nhiều.
Nước hồ chứa nước cũng sâu lắm, cộng thêm thằng bé đó bơi, chỉ đ-á bên cứa chân, vết thương sâu chút thôi, giờ đưa bệnh viện băng bó , chắc !"
Trái tim đang treo ngược của Triệu Long cũng coi như hạ xuống, là thực sự quá may mắn, nếu hôm nay thực sự xảy án mạng thì là bí thư thôn chắc chắn cũng gặp rắc rối to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-49.html.]
Ngô Ái Quân lúc càng thêm mừng rỡ, ông cái chỗ mà trai đó rơi xuống, ông dám tưởng tượng nổi nếu hôm nay rơi xuống đó là Cẩu Đản thì...
Ông nhịn mà rút ống điếu thu-ốc lào từ bên hông , rít “bà chi bà chi" hai , lúc mới hồn .
Cô dâu mới cưới cửa, cả nhà thím Triệu vốn định ở nhà ngoại một đêm, nhưng thím Triệu đuổi về.
“Thân thể còn khỏe mạnh lắm, các con cũng mau về , cả nhà đông đúc thế ở cũng tiện, về thì hỏi tiểu đại sư xem Cẩu Đản còn gặp t.a.i n.ạ.n gì nữa , đừng quên cảm ơn nhé!"
Mà cái gọi là tiểu đại sư Lý Văn Tĩnh lúc đang lao động trong gian.
Đám nho rừng cô di dời từ núi mọc tràn lan trong gian .
Cô nếm thử một quả, hương vị đó hơn ở ngoài nhiều lắm.
Chỉ là mọc nhanh quá, nhiều quá, cô chẳng .
Sách vở tổ tiên để chẳng thấy cách ủ r-ượu như thế nào.
Trong gian của cô bây giờ nho, quýt, táo, đào, dâu tây, xoài, mơ, mận, lê, măng cụt, chuối...
Có thể là chủng loại khá đầy đủ, ngay cả nho cũng mấy giống liền, nho rừng di dời, nho cự phong, nho hương hoa hồng, nho xanh, nho đỏ...
Cô đem tất cả mấy thứ cho Cừu Quang Minh bán thì Cừu Quang Minh cũng chẳng tiêu thụ hết .
Cô từ trong gian bước , tìm đến Lý Thụ Hoa và Hạ Ngọc Lan.
“Bố ơi, con nhiều trái cây, con đem tất cả chúng ủ thành r-ượu trái cây ạ."
Lý Thụ Hoa nhớ đến loại r-ượu trái cây họ uống mấy hôm , nhịn mà nuốt nước miếng.
“Có giống cái loại hôm nhà uống ?"
Lý Văn Tĩnh gật đầu.
“Vâng ạ!"
“Thế thì con còn đợi gì nữa, tất nhiên là bao nhiêu thì ủ bấy nhiêu, con ủ bao nhiêu thì bố uống hết bấy nhiêu!"
Lý Văn Tĩnh...
Chương 70 Hai vợ chồng c.ắ.n hạt dưa
Cái bố của từ bao giờ biến thành sâu r-ượu , nhỉ.
Hóa ủ r-ượu là để bố uống sạch sành sanh hết !
Chẳng lẽ bố nghĩ đến công dụng nào khác ư?
“Bố ơi, trái cây trong gian của con nhiều lắm, đem tất cả ủ thành r-ượu thì bố uống cơm cả đời cũng chẳng hết !"
Lý Văn Tĩnh thực sự chẳng ngoa chút nào, lượng trái cây tích trữ trong gian của cô tính bằng hàng chục tấn, hàng trăm tấn.
Nghe , Lý Thụ Hoa và Hạ Ngọc Lan đều nhịn mà há hốc mồm kinh ngạc, họ thầm tính toán xem lượng r-ượu uống cả đời hết đó rốt cuộc là bao nhiêu.
“Bố ơi, còn một điểm nữa là con ủ r-ượu, loại r-ượu hôm chúng uống là sẵn trong gian , chắc là do tổ tiên ủ đấy ạ!"
Hệ thống:
“Hay lắm Lý Văn Tĩnh, mấy thứ đó đều là để cho cô đấy, biến thành tổ tiên cô để ?”
Tổ tiên:
“ ủ r-ượu, thích uống r-ượu, gì hết!”
Lý Văn Tĩnh:
“Hệ thống bạn đừng giận, bạn để sống một đời, trong lòng bạn cũng cùng cấp bậc với tổ tiên , vì thế bạn để cũng chính là tổ tiên để thôi.”
Lý Thụ Hoa và Hạ Ngọc Lan .
Lý Thụ Hoa :
“Bố cứ tưởng chuyện gì to tát lắm, hóa là chuyện ?"
Lý Văn Tĩnh:
“Bố ơi, đừng với con là hai ủ r-ượu nhé?"
Lý Thụ Hoa:
“Bố thì , nhưng con thì đấy!"
Lý Văn Tĩnh kinh ngạc sang Hạ Ngọc Lan, hỏi cho chắc:
“Mẹ ơi, thực sự ủ r-ượu ạ."
Hạ Ngọc Lan vẻ mặt tự hào :
“Tĩnh , đến chuyện ủ r-ượu thì hôm nay con hỏi đúng đấy, kỹ thuật ủ r-ượu của con đây là gia truyền đấy nhé, ông ngoại của , tức là cụ ngoại của con , hồi đó là khởi nghiệp bằng nghề ủ r-ượu đấy, r-ượu cụ ủ cả mười dặm tám dặm dân làng đều khen ngon, chẳng ai là thích uống cả.
Chỉ là xảy nạn đói, cộng thêm thời cuộc cho phép nên chẳng bao giờ ủ r-ượu nữa, nhưng kỹ thuật vẫn truyền đến tay đây!"
“Mẹ ơi, cụ ngoại truyền cho là dùng lương thực ủ r-ượu, thế còn dùng trái cây, ví dụ như nho, táo ạ?
Bây giờ con nhiều nho, chúng thể thử dùng nho ủ r-ượu nho ạ?"
Lời Lý Văn Tĩnh ghé sát tai Hạ Ngọc Lan, thầm.
Mặc dù bây giờ trong nhà chỉ ba họ, nhưng thường tai vách mạch rừng, lời vạn nhất mà để khác thấy chẳng tự rước họa ?
Hạ Ngọc Lan định mở miệng hỏi Lý Văn Tĩnh lấy nhiều trái cây thế, đó bà sực nhớ cái nơi thần kỳ mà con gái kể cho họ , hình như gọi là gian thì .