Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:14:39
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trực tiếp cầm lấy hành lý của bỏ luôn.”

 

Ngô Đồng khi thấy Lý Văn Tĩnh là tên xí, vốn định dậy phản kháng, nhưng thấy ánh mắt của Diêu Lệ Lệ, lập tức xìu xuống, , dám gì nữa.

 

Có điều ánh mắt của cũng dễ cho lắm.

 

Có đoạn nhạc đệm nhỏ , quãng đường phía yên tĩnh lạ thường.

 

Lý Văn Tĩnh tận hưởng sự yên tĩnh chốc lát , cô đầy hứng thú ngoài cửa sổ.

 

tương lai điều gì đang chờ đợi ?

 

 

Tàu hỏa trải qua bốn ngày ba đêm cuối cùng cũng đến đích.

 

Lý Văn Tĩnh dọn dẹp xong bao hành lý của , còn từ bên trong lấy một chiếc áo bông mặc lên .

 

Cô từng thời tiết ở Đông Bắc bây giờ lạnh.

 

xuống xe đông cứng thành kem que.

 

Ngô Đồng còn khinh khỉnh Lý Văn Tĩnh một cái, sự khinh bỉ trong mắt là cách nào che giấu , một cô gái xinh mặc như một con gấu ch.ó .

 

Lý Văn Tĩnh thể nuông chiều ?

 

Tất nhiên là , cô trừng mắt dữ tợn ngược .

 

Hừ, cứ chờ mà xem!

 

Lát nữa thời tiết bên ngoài nhất định sẽ dạy các cách .

 

Quả nhiên, kèm theo tiếng tàu hỏa ga, khi mở cửa .

 

Một luồng gió lạnh thốc trong, chỉ trong một khoảnh khắc , cuối cùng cũng thấu hiểu cái gì gọi là Đông Bắc thực sự.

 

Bây giờ tuy đến tháng Ba, nhưng thời tiết ở Đông Bắc vẫn còn lạnh.

 

Đám thanh niên ai nấy đều run cầm cập, ngừng giậm chân xuống đất.

 

Những ai quần áo đều trực tiếp đặt hành lý xuống đất, màng hình tượng mà lục tìm quần áo của , ai quần áo thì chỉ còn cách mà run thôi.

 

Lý Văn Tĩnh:

 

“Sợ cả lũ, còn dám nhạo chị !”

 

Mọi

 

Mọi cứ thế trơ mắt Lý Văn Tĩnh cầm hành lý của , về phía nhóm đang đón.

 

Hỏi tại Lý Văn Tĩnh những ai là đón, đương nhiên là dùng mắt để .

 

Chín trăm chín mươi chín nhiệm vụ công .

 

Nơi cô đến là đại đội Thanh Sơn, công xã Hồng Kỳ, cha ruột của cô chính là ở ngôi làng đó.

 

Rất nhanh cô tìm thấy mục tiêu của trong đám đông.

 

Thật sự ngờ tới nha, đến đón là một chiếc xe máy cày nhỏ, thấy các đại đội khác đều là xe bò ?

 

Thời đại , một đại đội một chiếc xe máy cày lên điều gì, lên rằng ngày tháng của đại đội khá khẩm đó, loại cực kỳ khá khẩm luôn.

 

“Lên xe, mau lên xe !”

 

Lý Văn Tĩnh mắt quấn kín mít chỉ lộ hai con mắt, nên gọi là chú là bác .

 

bây giờ lúc để so đo chuyện , lời ném hành lý trong thùng xe, cũng leo lên theo.

 

mới leo lên, định trong thùng xe, liền cảm thấy dùng sức lôi kéo , đầu , ai khác, chính là Đổng Hà – kẻ thích l-iếm cẩu .

 

Rất rõ ràng, kẻ ý , kéo xuống để cô lên xe , chiếm một chỗ .

 

Lý Văn Tĩnh thể để chuyện như xảy ?

 

Tất nhiên là , cô cần suy nghĩ, trực tiếp tung một cước đ-á Đổng Hà xuống .

 

“Lý Văn Tĩnh!”

 

Đổng Hà mới bày bộ dạng định đ-ánh lộn với Lý Văn Tĩnh, đồng chí quấn kín mít liền lên tiếng:

 

“Rốt cuộc lên , lên thì mau lên , lên thì biến ngay, đừng cản trở khác!”

 

Lý Văn Tĩnh khuôn mặt đông đến tím tái của cô , nở một nụ thật tươi.

 

Đổng Hà trừng mắt dữ tợn Lý Văn Tĩnh vững còn nhe răng với , mắt đỏ hoe.

 

Ngô Bộ Cường thầm mắng c.h.ử.i trong lòng!

 

“Thật là cái đồ ch-ết tiệt, đưa đến một lũ hồn!”

 

“Nhìn xem từng đứa một g-ầy nhom như que củi, thì cái gì chứ?”

 

Người đông đủ, xe máy cày nhanh ch.óng nổ máy “pạch pạch pạch”.

 

Rất nhanh đưa các thanh niên trí thức đến nơi xe bò của các đại đội đang chờ đón .

 

Vốn dĩ đại đội trưởng của các đại đội dùng xe bò thị xã đón , Ngô Bộ Cường việc thị xã, nên mới cho bọn họ nhờ phúc lợi xe máy cày mi-ễn ph-í.

 

Lý Văn Tĩnh đến đại đội Thanh Sơn, oan gia ngõ hẹp , trong những cùng đến đại đội Thanh Sơn Đổng Hà, Diêu Lệ Lệ, Ngô Đồng, còn cô bé chuyện mặc quần áo vá víu tên là Viên Phán Đệ, và một nam thanh niên trí thức khác tên là Chu Gia Lâm.

 

Vì đều là đường đất nông thôn, xe máy cày xóc, lắc mấy bọn họ lên xuống ngừng, ngoại trừ Lý Văn Tĩnh, Viên Phán Đệ và Chu Gia Lâm , mấy còn đều xóc đến nôn thốc nôn tháo.

 

Không khả năng thích nghi của Lý Văn Tĩnh mạnh, mà là khi lên xe, thần thức của cô trực tiếp gian, những gì thấy là cô rúc góc ngủ .

 

Buổi trưa thì đến đại đội Thanh Sơn.

 

Ngô Bộ Cường từ ghế lái bước xuống, thấy chiếc xe máy cày yêu quý của nôn hình thù gì, liền lập tức nổi trận lôi đình.

 

“Rốt cuộc các là ai nôn, dọn sạch cho !”

 

Lý Văn Tĩnh là đầu tiên đeo hành lý của nhảy từ xe máy cày xuống.

 

Tất nhiên quên với Ngô Bộ Cường một câu:

 

“Chú ơi, đừng tìm cháu, cháu nôn !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-4.html.]

 

Chương 6 Đây là phần của

 

Ngô Bộ Cường tức giận lườm cô bé một cái, nhưng lúc ông càng ghét những kẻ nôn xe hơn.

 

Một lũ tiểu thư công t.ử thành phố, chẳng đến đây thì tích sự gì!

 

Một lũ gây thêm phiền phức.

 

Mấy nôn thì , chỉ thể cam chịu mà lau sạch đống nôn mửa của .

 

Dù lúc tay đông cứng như kem que cũng kiên trì lau.

 

Biết , ai bảo đây là do chính họ nôn , đuối lý!

 

Ai vải thì còn đỡ, thể dùng vải lau, ai vải thì chỉ thể dùng chính quần áo của mà lau.

 

Mẹ ơi, họ thể nôn thứ mùi khó ngửi như , mùi thật sự là chua loét quá mất!

 

Xông thẳng lên tận não!

 

Diêu Lệ Lệ lóc t.h.ả.m thiết, khiến Ngô Bộ Cường càng thêm bực bội, kìm trực tiếp văng tục:

 

“Khóc cái b.úa mà , cô còn mặt mũi mà ở đây , lão t.ử đây còn !

 

Cút hết cho lão t.ử, một lũ rắc rối ch-ết tiệt!”

 

lúc , một đàn ông mặc chiếc áo bông màu xanh lam, bên vài mẩu vá, nhanh ch.óng chạy tới.

 

Bên hông còn dắt một tẩu thu-ốc lào.

 

“Lão Ngô , thật vất vả cho ông quá!”

 

Ngô Bộ Cường lạnh lùng liếc mấy Diêu Lệ Lệ, với mặt:

 

“Được , ông đến thì giao cái lũ ‘ngoan ngoãn’ cho ông đấy.”

 

Ngô Ái Quân mấy t.h.ả.m hại , cũng khỏi nhíu mày.

 

Mẹ kiếp, mùi gì thế ?

 

Tại khó ngửi như ?

 

Họ cái gì thế?

 

Chẳng lẽ là ị quần ?

 

Chắc là , bao nhiêu tuổi đầu , trẻ con ba tuổi trong làng cũng quần nữa.

 

đôi chân của ông so với con ông thì thành thật hơn nhiều, lùi phía vài bước .

 

“Chào mừng các bạn đến với đại đội Thanh Sơn, là đại đội trưởng đại đội Thanh Sơn – Ngô Ái Quân, bây giờ sẽ đưa các bạn đến điểm thanh niên trí thức, các bạn chuyện gì giải quyết thì cứ trực tiếp đến tìm !”

 

Đám thanh niên trí thức ủ rũ cúi đầu, sớm còn sự nhiệt huyết như lúc ban đầu.

 

Trải qua chặng đường dài mệt mỏi , cộng thêm sự sỉ nhục về tinh thần , cái tâm ban đầu chi viện tổ quốc, xây dựng nông thôn của họ sớm bay biến sạch.

 

Từng một mang theo mùi chua thối, khuôn mặt đưa đám, theo Ngô Ái Quân.

 

Đại đội Thanh Sơn vẫn rộng lớn, những ngôi nhà đất nện san sát , chỉ là kích thước giống mà thôi.

 

Bên ngoài mấy , lẽ là do thời tiết quá lạnh.

 

Ngô Ái Quân rút tẩu thu-ốc của , lấy thu-ốc lào, châm lửa rít vài .

 

Chỉ tay về phía ngôi nhà chân núi :

 

“Nhà của điểm thanh niên trí thức ở ngay đằng .”

 

Mấy Ngô Ái Quân ai nấy đều uể oải, héo rũ, trong lòng ông vốn dĩ thích, nhưng cũng còn cách nào khác, quyết định của quốc gia ai mà đổi chứ!

 

Chao ôi!

 

Cái lũ qua là là hạng việc !

 

Lương thực của họ sắp gặp tai họa !

 

Bản họ vốn đủ ăn, còn chia cho những thanh niên trí thức tay xách nổi, vai gánh nổi , thật bực !

 

Rất nhanh đến điểm thanh niên trí thức.

 

Ngô Ái Quân gõ lên cổng lớn, nhanh một đàn ông mở cửa.

 

“Đại đội trưởng, ông tới đây!”

 

“Tiểu Lưu , đây là thanh niên trí thức mới đến đại đội chúng , xem sắp xếp một chút .”

 

Lưu Đông một nhóm nam nữ Ngô Ái Quân, trong lòng tuy vui, nhưng ngoài mặt để lộ .

 

Anh thu cảm xúc, mỉm với Ngô Ái Quân.

 

“Vâng, đại đội trưởng, ông vất vả .”

 

Ngô Ái Quân vốn dĩ quản chuyện của điểm thanh niên trí thức, ông đưa đến nơi là trực tiếp về luôn.

 

lúc sắp về, ông vẫn Lý Văn Tĩnh hai cái.

 

Cuối cùng vẫn lời nào, hút thu-ốc lào bỏ .

 

Thời tiết , cứ mãi bên ngoài sẽ ch-ết cóng mất.

 

Lưu Đông tiễn Ngô Ái Quân xong, tuy lên bao nhiêu nhiệt tình, nhưng mặt vẫn mang theo nụ .

 

“Đã đến đây thì chứng tỏ chúng cũng duyên, một nhà.”

 

“Ai thèm một nhà với bọn họ chứ?”

 

Một phụ nữ cao đầy một mét sáu, g-ầy gò, khuôn mặt đen nhẻm, mặc chiếc áo bông mỏng màu xám, bên vài mẩu vá, chút vui lên tiếng.

 

Liếc họ một cái, liền trực tiếp phòng.

 

Lưu Đông thấy khí chút lúng túng, vội vàng lên tiếng giảng hòa.

 

“Mọi đừng để ý nha, đồng chí Vương Phân dạo sức khỏe lắm, tâm trạng định, lời khó , nhưng cô , chỉ là tính cách nóng nảy thôi, cũng đừng đây nữa, mau phòng , bên ngoài lạnh lắm!”

 

 

Loading...