Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 192

Cập nhật lúc: 2026-03-14 11:03:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lý Văn Tĩnh và Lưu Na sang, ngạc nhiên hai họ đang chơi trò gì?”

 

Hoắc Tư Xuyên dùng ánh mắt hiệu cho Nhạc Hiên Vũ buông , Nhạc Hiên Vũ xác định bạn nối khố hiểu ý nên mới buông tay.

 

“Chúng mau thôi, lẩu cừu đến sớm, đến muộn là còn chỗ !”

 

Mấy nhanh ch.óng dọn dẹp đồ đạc, đến tiệm lẩu cừu.

 

Thời buổi , ngoài các quán cơm quốc doanh, các quán nhỏ khác đều giấu kỹ, dù thì chính sách vẫn mở cửa cho phép cá nhân kinh doanh.

 

Lúc mấy đến cũng giờ cao điểm nên chỗ, món lên cũng đặc biệt nhanh.

 

Sau khi món ăn dọn lên, Hoắc Tư Xuyên chào mời ăn.

 

“Mọi mau nếm thử , thịt của nhà là nhờ nuôi riêng ở quê đấy, mềm lắm!”

 

Lưu Na là một sành ăn thực thụ:

 

“Thật , thịt đúng là mềm thật, tớ nhớ chỗ , sẽ đưa ông nội tới đây ăn!”

 

Hoắc Tư Xuyên trêu chọc:

 

“Không nhé, cô nhóc cũng hiếu thảo gớm!”

 

Chương 272 Bạn cả đời

 

“Anh cái gì thế, ai là cô nhóc hả, lớn hơn mấy tuổi chứ!”

 

Lưu Na vô thức phản bác một câu, chỉ trong buổi chiều, cô nắm thóp tính nết của Hoắc Tư Xuyên !

 

Hoắc Tư Xuyên Lưu Na hỏi:

 

“Nào nào nào, xem cô rốt cuộc bao nhiêu tuổi?

 

Anh cái bộ dạng của cô, cùng lắm cũng chỉ mới mười tám thôi!”

 

“Xì, bổn cô nương năm nay hai mươi !”

 

Hoắc Tư Xuyên vẻ mặt thể tin nổi :

 

“Cô thực sự hai mươi ?”

 

Lưu Na giải thích:

 

“Vâng, lừa gì?

 

Trước đây bệnh, nên cấp ba học thêm mấy năm, cứ học một đoạn nghỉ.”

 

Sau khi bốn so tuổi với , phát hiện Lý Văn Tĩnh là nhỏ tuổi nhất trong bốn , mới mười tám tuổi!

 

Nhạc Hiên Vũ và Hoắc Tư Xuyên đều hai mươi hai tuổi, còn Lưu Na thì hai mươi tuổi.

 

Lưu Na kinh ngạc :

 

“Lý Văn Tĩnh, hóa nhỏ tuổi thế , mới mười tám ?”

 

, tớ học sớm!”

 

“Vậy lúc học học giỏi lắm đúng , kiểu năm nào cũng nhất !”

 

Lý Văn Tĩnh khiêm tốn:

 

“Lúc học tớ cũng khá lắm!”

 

“Oa oa oa, Lý Văn Tĩnh, giỏi thật đấy, thể bạn với tớ vui!”

 

Đừng tuổi của Lưu Na lớn hơn Lý Văn Tĩnh, nhưng mỗi khi hai ở bên , Lý Văn Tĩnh giống như chị hơn, Lưu Na quá đơn thuần!

 

Lý Văn Tĩnh cũng thích kết giao với những như Lưu Na, nấy, tính toán mưu mô với , ở cạnh thấy thoải mái.

 

“Vậy chúng hãy bạn của cả đời nhé!”

 

Nhạc Hiên Vũ lặng lẽ ăn thịt trong bát, lắng những lời của Lý Văn Tĩnh và bọn họ.

 

Anh cũng ở bên Lý Văn Tĩnh cả đời, lúc thực sự vô cùng ngưỡng mộ Lưu Na.

 

Khi ăn xong, Hoắc Tư Xuyên cứ xem con ngựa nhỏ của Lưu Na, nên hai họ cứ nấn ná mãi ở quán cơm.

 

Trong thời gian đó, Lý Văn Tĩnh đồng hồ mấy , cô còn về nhà cất đồ nữa!

 

Đưa đồ gian , nhưng ở ký túc xá đông phức tạp, thực sự tiện.

 

Hơn nữa cô còn việc về nhà với ba ruột một chút.

 

“Na Na, chúng thôi, tớ đưa về ký túc xá, xong tớ về nhà một chuyến!”

 

Lưu Na định chuyện, Hoắc Tư Xuyên kéo cô một cái.

 

“Tiểu Lưu , cho ngắm nghía con ngựa thêm chút nữa , em gái , thế , cứ để Hiên t.ử đưa em về, Hiên t.ử cũng về nhà.

 

Còn đại mỹ nữ Na Na của chúng đây, lát nữa sẽ đưa cô về trường.

 

Hai cần lo !”

 

Lưu Na lập tức phản ứng ngay, giơ cả hai tay hai chân tán thành sự sắp xếp của Hoắc Tư Xuyên.

 

Vì chính chủ đều đồng ý, Lý Văn Tĩnh cũng cưỡng cầu, nhưng vẫn quên dặn dò hai câu:

 

“Vậy Xuyên, nhất định đưa Na Na về đến tận ký túc xá đấy nhé.

 

Na Na, tớ đây, lát nữa gặp ở ký túc xá , cầm chắc đồ của đấy.”

 

Nói xong cô liền thẳng cửa.

 

Hoắc Tư Xuyên ném cho Nhạc Hiên Vũ một ánh mắt “ hiểu mà".

 

Thế nào, em đủ .

 

Nhạc Hiên Vũ ném cho một ánh mắt cảnh cáo, đó cũng theo Lý Văn Tĩnh ngoài.

 

Sau khi Lý Văn Tĩnh và Nhạc Hiên Vũ khỏi, hai cũng chẳng buồn xem ngựa nhỏ nữa, Hoắc Tư Xuyên liền đưa Lưu Na về.

 

“Cô cũng ?”

 

“Anh cũng !”

 

Hai cùng lúc lên tiếng, Lưu Na bật thành tiếng.

 

đương nhiên là , Nhạc Hiên Vũ tự thừa nhận đấy!”

 

Hoắc Tư Xuyên chút hóng hớt hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-192.html.]

 

“Cái thằng , công nhận là mắt của nó thật, Lý Văn Tĩnh ở trường các cô chắc là nổi tiếng lắm nhỉ?”

 

Lưu Na tuy đơn thuần nhưng cũng ngốc.

 

“Tất nhiên , nhiều bày tỏ thiện cảm với , nhưng Tĩnh Tĩnh nhà chúng khó tiếp cận lắm.

 

Người ngoài thấy Tĩnh Tĩnh vẻ lạnh lùng, nhưng chỉ những tiếp xúc , hiểu mới thực sự .”

 

“Ừ ừ, cũng nhận , con bé Lý Văn Tĩnh đó là kiểu ngoài lạnh trong nóng.”

 

Ở một phía khác, Lý Văn Tĩnh và Nhạc Hiên Vũ giữ im lặng với , Nhạc Hiên Vũ đạp xe chở Lý Văn Tĩnh, chỗ họ ăn cơm xa nhà Lý Văn Tĩnh lắm, nên nhanh tới nơi.

 

Lý Văn Tĩnh:

 

“Anh định nhà đợi là về trường !”

 

“Nhà thì , dù trời cũng còn sớm, nên phiền chú dì nữa, đợi em ở đầu ngõ, đợi mấy hôm nữa ban ngày sẽ tới chào hỏi chú dì !”

 

Lý Văn Tĩnh thấy lý nên cũng đồng ý:

 

“Được thôi, đợi một lát, cất đồ xong sẽ ngay, cứ cửa đợi !”

 

“Được!”

 

Nhạc Hiên Vũ đưa cái túi treo ghi đông xe cho Lý Văn Tĩnh, lúc tay hai chạm , ngón tay vô tình chạm tay cô.

 

Cả hai đều một khoảnh khắc cứng đờ, nhưng nhanh Lý Văn Tĩnh thu tay .

 

Nhạc Hiên Vũ thu tay về để lưng, nắm c.h.ặ.t .

 

Nhạc Hiên Vũ hiệu cho Lý Văn Tĩnh nhà:

 

“Em mau , cửa đợi em!”

 

Lý Văn Tĩnh tuy bề ngoài tỏ như chuyện gì, nhưng trời mới , trái tim cô đang đ-ập loạn nhịp kiểm soát , như thể sắp nhảy khỏi l.ồ.ng ng-ực .

 

Cô bước nhanh nhà, khi đóng cửa , cả tựa lưng cửa, cô cảm thấy cần trấn tĩnh một chút, vì cô nhận chỗ chạm lúc nãy nóng, thực sự nóng!

 

Thầm mắng bản một câu vô dụng, Lý Văn Tĩnh nhanh ch.óng cất đồ gian, sải bước về phía phòng của Lý Thụ Hoa và Hạ Ngọc Lan.

 

Vừa mới tới cửa sổ, thấy Hạ Ngọc Lan đang chuyện với Lý Thụ Hoa.

 

Hạ Ngọc Lan chút giọng điệu thiện cảm hỏi:

 

“Anh đừng với đón cái ông già của qua đây chăm sóc nhé?”

 

Lý Thụ Hoa cũng chút vui:

 

“Bà xem bà đang cái gì ?

 

đón ông qua đây ?

 

Hơn nữa cũng bệnh nặng gì, chỉ là ngã đau chân thôi, cũng gãy xương gì cả, gửi tiền thu-ốc men qua !”

 

chẳng qua là sợ thực sự đón qua đây, nên đang định mắng một trận đây.

 

Anh cũng nghĩ xem, bây giờ chúng đang ở là nhà của Tĩnh Tĩnh, chứ là nhà cũ của chúng , cái ông ba đó của mà đến thật, thì ông còn chịu nữa ?

 

Hơn nữa, ông đến thì Hà Chiêu Đệ chẳng lẽ theo?

 

Thế bà chấp nhận ?

 

Hôm nay thẳng với một câu, nhà của con gái , sẽ để cho hạng .

 

Chúng khó khăn lắm mới ngày tháng yên , cái ông ba đó, Hà Chiêu Đệ, còn cả con cái của bọn họ chen chân !

 

Chuyện của ba , bản cũng suy nghĩ cho kỹ, cả cái nhà cũ nữa, cũng là để , nếu thực sự để ba đưa Hà Chiêu Đệ và con cái của họ ở, sợ nửa đêm về tìm !”

 

Lý Thụ Hoa...

 

Thiệu Tuyết:

 

“Con dâu đúng đấy, con mà thực sự thế, nửa đêm sẽ về tìm cái đứa con bất hiếu để chuyện đấy.”

 

Chương 273 Bọn họ rốt cuộc cái gì (Chương tặng thêm)

 

“Lúc ông ở bên Hà Chiêu Đệ định sẵn là ly tâm với chúng , ngày mai sẽ với Chí Hoa một tiếng, hai chúng sẽ tăng thêm chút tiền sinh hoạt phí cho ông , chúng sẽ đưa theo tháng!”

 

Lý Văn Tĩnh đến đây thấy cũng hòm hòm .

 

Cô gõ gõ cửa :

 

“Ba, , hai ngủ ?

 

Con ?”

 

Hạ Ngọc Lan thấy tiếng Lý Văn Tĩnh thì kinh ngạc hỏi:

 

“Tĩnh Tĩnh, tối muộn thế con về?”

 

“Con chút việc với ba, chuyện là thế nào ạ, ông nội con chuyện gì nữa !”

 

“Không Lý Bảo Phong s-ố đ-iện th-oại nhà , hôm nay đột nhiên gọi điện ông nội con ngã đau chân, lên Thủ đô khám bệnh.

 

Ba con gọi điện về cho đại đội hỏi thăm tình hình.

 

Chú đại đội trưởng , lúc đó là trong thôn đưa bệnh viện, bác sĩ bảo việc gì lớn, thấy chắc chắn là giả vờ thôi!”

 

Lý Văn Tĩnh suy nghĩ một chút bắt đầu bấm ngón tay tính toán.

 

Cô suy đoán:

 

“Ba , là chỗ Lý Bảo Hoa, Lý Bảo Phong chuyện gì đó, đang cần tiền nên mới bày chuyện ?”

 

Hạ Ngọc Lan và Lý Thụ Hoa , bọn họ nghĩ tới phương diện nhỉ.

 

“Ba, ngày mai ba gọi điện cho Gia Trấn, bảo qua trường tìm con một chuyến, con việc cần với .

 

Còn chuyện của ông nội ba cũng kể với Gia Trấn một tiếng, quan hệ của ở bên vẫn còn, nhờ ngóng xem Lý Bảo Hoa và Lý Bảo Phong xảy chuyện gì , như ba cũng dễ bên rốt cuộc cái gì.”

 

Hạ Ngọc Lan và Lý Thụ Hoa nữa, chuyện họ nghĩ chứ.

 

Lý Văn Tĩnh xong liền định , Hạ Ngọc Lan :

 

“Muộn thế , để ba con đưa con về trường nhé!”

 

“Không cần ạ, con tự về , ba cũng nghỉ sớm !”

 

Lý Văn Tĩnh chạy ngoài vọng với Hạ Ngọc Lan, cô thật nhanh, tuyệt đối thể để ba đưa về, nếu ba đưa về thì chắc chắn sẽ phát hiện Nhạc Hiên Vũ.

 

 

Loading...