Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 186

Cập nhật lúc: 2026-03-14 11:03:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

sự giúp đỡ của Lý Văn Tĩnh đối với họ năm đó, họ bao giờ quên.”

 

“Vậy Lý Văn Tĩnh, cháu hãy rõ cho mấy bọn , để bọn cũng mở mang tầm mắt.”

 

Giáo sư Mao là một si mê cổ vật, thể cống hiến cả đời cho sự nghiệp khảo cổ.

 

Lý Văn Tĩnh cũng ngần ngại, trực tiếp :

 

“Nếu cháu lầm, mấy món đồ âm sát chi khí nặng, chắc là vật dùng để bày trận trong mộ huyệt.

 

Bản những món đồ gì, nhưng trải qua năm dài tháng rộng nhiễm âm sát chi khí của cổ mộ nên trở thành hung khí.

 

Lúc đó đều chú ý những món bàn mà để ý đến những mảnh vỡ trong thùng, nên mới đề phòng mà dính chiêu.”

 

Lý Văn Tĩnh nhận định của , giáo sư Mao và một vị giáo sư khác đều trầm tư suy nghĩ.

 

Bà Lưu tư duy khá linh hoạt:

 

“Vậy mấy thứ chất liệu khác , là vì nguyên nhân gì?”

 

“Âm dương ngũ hành phân Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, tương sinh tương khắc, mấy món đồ chắc là phù hợp với quy luật .

 

Các vị xem, hình chạm khắc món đồ chắc là Rồng,

 

Rồng thuộc phương Đông thuộc Mộc, theo quy luật tương khắc, thứ đáng lẽ đặt ở trung tâm.

 

Trung tâm thuộc Thổ vị, nên thứ trấn áp.

 

Nếu cháu đoán sai, bộ đồ chắc là lấy từ xung quanh quan quách, thù hận lớn đến mức nào mới thể dùng cách đối phó nọ.”

 

Lý Văn Tĩnh xong, tay mấy cũng rảnh rỗi, theo lời cô bày một trận hình đơn giản.

 

Bà Lưu hỏi về bốn món còn :

 

“Vậy bốn món còn là dư thừa ?”

 

“Đương nhiên dư thừa, chín là con lớn nhất, nên mấy món đều dùng để gia cố ở Đông Tây Nam Bắc.

 

Năm cộng bốn bằng chín, ở giữa chỉ một món, chắc là bản nơi đó mạch nước ngầm chảy qua, Thủy đạt đến đỉnh điểm.”

 

Lý Văn Tĩnh tất cả những suy luận của , trực tiếp tay bày trận pháp .

 

Giáo sư Mao và mấy khác đều kinh ngạc sững sờ.

 

“Vu lão , ông tìm bảo bối thế , mến tài đấy, cô bé , cháu hứng thú thi khoa khảo cổ của Đại học Thủ đô !”

 

Giáo sư Mao đây là nảy sinh ý định cướp đồ .

 

Vu lão giáo sư Mao nghĩ gì chứ, cái lão già tranh đồ với , chuyện đó thể, thế là tâm trạng vui vẻ cho lắm.

 

“Đi , còn thu đồ xong đây , ông chạy tới hớt tay .”

 

“Ha ha ha, giáo sư Mao, Lý Văn Tĩnh chính là sinh viên đại học khóa đầu tiên của khoa khảo cổ các ông đấy, ông chuyện .”

 

Lời của giáo sư Mao Mộ Dung Phỉ Nhiên mới lấy chu sa và giấy bùa về thấy, nhịn thành tiếng.

 

Mấy vị giáo sư đều vô cùng kinh ngạc, khi phản ứng thì vô cùng vui mừng.

 

Con bé đúng là một nhân tài hiếm mà, họ đều là giáo sư của Đại học Thủ đô, hiện tại sinh viên dường như lợi hại, chừng mấy thầy như họ còn thỉnh giáo cô đấy.

 

Giáo sư Mao xong lớn:

 

“Chuyện quá !”

 

Vu lão chút vui.

 

“Hừ hừ!”

 

Ông già giận , hậu quả nghiêm trọng đấy nhé!

 

Bà Lưu vội vàng với Lý Văn Tĩnh:

 

“Cái con bé thối , còn mau bái sư , Vu lão đó chính là thái sơn bắc đấu trong giới cổ vật đấy, lỡ chuyến còn chuyến .”

 

Bà Lưu từng nghĩ đến chuyện nhận Lý Văn Tĩnh đồ , nhưng so với Vu lão thì vẫn còn kém một chút.

 

Vu lão mỉm Lý Văn Tĩnh, cô bé , càng càng thấy thích mà!

 

“Cô bé , thế nào, sẵn lòng bái lão già thầy .”

 

Lý Văn Tĩnh hề do dự, cúi chào Vu lão một cái.

 

Cô tinh nghịch :

 

“Vu lão, bái ông thầy cháu đương nhiên là sẵn lòng , chỉ là như chính thức cho lắm, ông cho cháu mấy ngày để cháu chuẩn lễ bái sư ạ?”

 

“Được , như càng , cháu tự chọn một ngày hoàng đạo, lão Vu lúc đó sẽ mời thêm mấy bạn già, chúng mấy bàn tiệc thật linh đình.”

 

Câu của Vu lão khiến giáo sư Mao, bà Lưu và những khác đều kinh động nhỏ, nghi thức bái sư như thì còn là sư đồ danh nghĩa nữa , mà là t.ử nhập thất thực thụ .

 

Sau các dịp lễ tết, thậm chí khi Vu lão qua đời lo hậu sự, Lý Văn Tĩnh đều thể vắng mặt.

 

Người khác hàm ý trong đó, Lý Văn Tĩnh đương nhiên cũng hiểu sức nặng của lời , trực tiếp lấy ba đồng tiền Ngũ Đế vàng rực của , định ngày luôn, mùng 6 tháng 6, tức là một tháng .

 

“Được, chúng quyết định như thế nhé.

 

Cô bé , pháp khí của cháu chắc cũng tuổi đời đấy, ba đồng tiền Ngũ Đế hạng xoàng thị trường .”

 

Chương 264 Có quan hệ huyết thống (Thêm chương)

 

Vu lão với đôi mắt tinh đời, liếc một cái nhận đồng tiền Ngũ Đế hạng tầm thường.

 

Lý Văn Tĩnh , hai tay dâng ba đồng tiền Ngũ Đế lên.

 

Lý Văn Tĩnh đương nhiên pháp khí của chắc chắn hạng tầm thường.

 

Vu lão khi nhận lấy kỹ một lúc, còn đeo cả kính lão .

 

“Đây…

 

đây…

 

đây là Đại Ngũ Đế Tiền!”

 

Vu lão lúc cảm thấy, việc thu đồ lẽ còn hơn cả những gì ông nghĩ.

 

Mọi lời Vu lão xong, đều nhịn mà vây xem.

 

Chuyên môn chính của giáo sư Mao là tiền tệ, nên ông chút hiểu, nhưng giáo sư Mao một đức tính , đó là hỏi.

 

“Vu lão, ông giảng cho chúng xem Đại Ngũ Đế Tiền nghĩa là gì?”

 

Vu lão cũng từ chối:

 

“Vậy lão già đành bêu một phen , tiền Ngũ Đế như tên gọi, chính là tiền tệ đúc thời kỳ của năm vị hoàng đế.

 

Chúng thường công nhận, tiền Ngũ Đế thông thường chia thành Đại Ngũ Đế Tiền và Tiểu Ngũ Đế Tiền.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-186.html.]

Đại Ngũ Đế Tiền, còn gọi là “Trung Hoa Ngũ Đế Tiền”, chỉ tiền Bán Lạng thời Tần Thủy Hoàng, Ngũ Thù thời Hán, Khai Nguyên Thông Bảo, Tống Nguyên Thông Bảo và Vĩnh Lạc Thông Bảo.

 

Còn Tiểu Ngũ Đế Tiền là chỉ Thuận Trị Thông Bảo, Khang Hy Thông Bảo, Ung Chính Thông Bảo, Càn Long Thông Bảo và Gia Khánh Thông Bảo.

 

Ba đồng của Lý Văn Tĩnh đều là Ngũ Thù thời Hán, thể gọi là linh khí .”

 

Vu lão đến đoạn phấn khích, trực tiếp xòe lòng bàn tay cho tham quan.

 

Lý Văn Tĩnh phì , bộ tiền Ngũ Đế là cô sưu tầm khi nhiệm vụ ở thời Hán, thứ lúc đó căn bản đáng tiền.

 

Nghĩ đến ba đồng tiền mà bà nội ruột để , là của ba triều Khang Hy, Ung Chính, Càn Long, cô định sẽ tặng chúng cho Lý Viễn Quân.

 

“Vu lão, chúc mừng ông cao đồ nhé!

 

Mùng 6 nhất định báo cho , để còn uống chén r-ượu mừng.”

 

Giáo sư Mao , mấy khác cũng nhao nhao hưởng ứng.

 

Lão Lộ lúc cuối cùng cũng nhịn nữa:

 

“Nếu về quan hệ thiết, thì lão già và bà nhà mới là thiết với con bé nhất!”

 

Giáo sư Mao đùa:

 

“Tại chứ?

 

Lẽ nào ba các còn quan hệ huyết thống ?”

 

Bà Lưu vẻ mặt tự hào :

 

“Chúng quen con bé mấy năm , đó là tình giao tình sinh t.ử đấy!”

 

Lão Trâu:

 

, là tình giao tình sinh t.ử, cứu mạng lão Trâu đấy!”

 

Lý Văn Tĩnh bà Lưu như thì dở dở , thấy cái bà lão khó tính, miệng độc nọ .

 

“Ồ, thực sự là là vì tranh học trò mà quá lên thế!”

 

, cháu với bà nội Lưu, ông nội Lộ quen từ sớm, cùng cứu mạng lão Trâu!”

 

Lý Văn Tĩnh:

 

“Mình dối, họ đúng là quen từ lúc cứu mạng lão Trâu.”

 

Mọi :

 

“Hóa !

 

Thế thì đúng là tình giao tình sinh t.ử thật.”

 

Vu lão ngắt lời , hiệu cho Lý Văn Tĩnh bớt chuyện phiếm, mau ch.óng cứu .

 

Cứ như , khi Lý Văn Tĩnh về đến nhà là hơn bảy giờ tối.

 

Sau khi đốt lá bùa Lý Văn Tĩnh vẽ thành tro hòa nước cho uống, lập tức hiệu quả ngay.

 

Xong xuôi Vu lão còn dẫn ăn một bữa thật ngon, đó ai nấy mới về nhà.

 

Gia Cát Trấn vẫn đang đợi ở nhà, Lý Văn Tĩnh bước thấy đang chọc cho cả nhà nghiêng ngả.

 

ngờ ở nhà thêm một quen cũ, chính là Sư Nghị, mà lúc Lý Văn Tĩnh thường mang đồ ăn cho.

 

“Sư Nghị, ở nhà ?

 

Sao tìm nhà ?”

 

Sư Nghị mỉm cô:

 

“Chị gái nhỏ, vẫn khỏe chứ?”

 

Lý Văn Tĩnh…

 

Tên thực sự ngốc nữa , thực sự khỏi

 

đến để cảm ơn ơn cứu mạng của cô!”

 

Lý Văn Tĩnh:

 

“Anh thì là , nhưng thể kh-ỏi h-ẳn thì nước linh tuyền của cô chắc chắn tác dụng.”

 

Lý Hiểu Linh chào đón Lý Văn Tĩnh:

 

“Tĩnh Tĩnh, con về , cô cho con một tin !”

 

Lý Văn Tĩnh…

 

“Cô , tin ?”

 

Hôm nay cả ngày cô thực sự mệt, cũng đoán, mệt mỏi lắm .

 

“Bà nội của Sư Nghị hóa họ Thiệu.”

 

Lý Văn Tĩnh…

 

Chuyện thì gì là tin chứ?

 

Không đúng, khoan , họ Thiệu?

 

Lý Văn Tĩnh ngạc nhiên hỏi:

 

“Không lẽ nào, bà nội của Sư Nghị quan hệ gì với bà nội của cháu ?”

 

“Chính là như con nghĩ đấy, bà nội của Sư Nghị với bà nội con, của cô, là chị em ruột!”

 

Lý Văn Tĩnh:

 

“Chẳng trách, đầu cháu gặp Sư Nghị thấy thiết, hóa quan hệ huyết thống mà!”

 

“Em gái Tĩnh Tĩnh, để kể cho em nhé!”

 

Sư Nghị vẻ mặt tươi cô, cô bé chính là em gái , nghĩ thôi thấy vui.

 

“Bà nội tên là Thiệu Nguyệt, gia đình cũng tránh khỏi cuộc biến động đó, thiết nhất tố cáo, ngoại trừ đang ở trong quân đội , những khác đều ảnh hưởng.

 

Ông bà nội, ba đều đưa xuống vùng Tây Bắc, điều kiện ở đó quá gian khổ, bà nội do lao lực quá độ mà sốt cao, kịp chạy chữa nên mất !

 

Thực cũng ám toán, đầu thương, nên mới…”

 

Sư Nghị kể chi tiết, im lặng lắng .

 

Lý Văn Tĩnh Sư Nghị, giữa họ thực sự quan hệ huyết thống!

 

Người đúng là cháu ngoại của bà nội cô.

 

Lý Văn Tĩnh nhớ di ngôn của bà nội, hiện tại coi như tin tức của nhà họ Thiệu, đương nhiên thể bỏ qua.

 

 

Loading...