Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 172
Cập nhật lúc: 2026-03-14 11:03:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đương nhiên , cái túi mà nghiên cứu cũng tương tự như nhẫn gian , chứa nhiều đồ, ít nhất cũng đựng hơn một trăm mét vuông.”
Chương 244 Có em quên mất chính cũng là một đứa trẻ
Niềm vui khi thấy túi Càn Không của Mộ Dung Phỉ Nhiên khiến quên bẵng mất việc Lý Văn Tĩnh với .
“Cậu thật sự giỏi, chẳng phục ai cả, chỉ phục mỗi Lý Văn Tĩnh thôi.
Thứ nghiên cứu lâu , chỉ riêng việc gom đủ nguyên liệu thôi cũng nổi, ngờ để thành công, đúng , chỗ còn nguyên liệu ?"
Lý Văn Tĩnh liếc một cái, thong thả :
“Nếu nhớ nhầm thì hai chúng mới tuyệt giao xong, giờ chúng là lạ, hỏi câu lịch sự ?"
Mộ Dung Phỉ Nhiên...
“Cậu ngụy biện, phi... , giải thích !"
Mộ Dung Phỉ Nhiên bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về chuyện gia đình , bất kể chuyện lớn nhỏ đều kể hết một lượt.
Hóa khi trở về nhà họ Mộ Dung, cha cũng như của coi như chỉ còn thoi thóp một thở, những trong các chi bên cũng bắt đầu nhảy tranh giành quyền lực, vì về lún sâu cuộc đấu tranh gia tộc.
Sức khỏe của ông nội cũng , nên việc lớn nhỏ của nhà họ Mộ Dung đều đè nặng lên vai , trong hơn một năm qua, những gì trải qua thật sự đủ để kể cho ngoài .
Sự xuất hiện của Lý Văn Tĩnh dường như khiến một sự thôi thúc dốc bầu tâm sự.
Được , quả thật như , đến những đoạn đau khổ, còn , còn rơi nước mắt, dáng vẻ đó thật sự là nỡ .
Cái cảnh tượng một đàn ông rơi lệ thì đều thể hình dung .
Lý Văn Tĩnh cảm thấy lẽ điên , nếu một bạn như thế cơ chứ.
Thấy đau lòng như , cô liền nhắc nhở một câu:
“Đã đau khổ như thì thà phá mới xây !"
Mộ Dung Phỉ Nhiên...
Ch-ết tiệt, nghĩ nhỉ?
Một ý kiến đấy, che mắt mất , đúng , phá thì xây !
Có lời nhắc nhở của Lý Văn Tĩnh, cảm xúc của Mộ Dung Phỉ Nhiên nhanh ch.óng định .
Anh bắt đầu nghiên cứu túi Càn Không, mở thì thấy bên trong là từng cái rương lớn, còn mấy cuốn sổ đỏ nhà đất nữa.
Mộ Dung Phỉ Nhiên chút ngơ ngác:
“Đây là cái gì?"
Lý Văn Tĩnh đương nhiên đang hỏi gì:
“À, đó là sự đồng ý của dùng một rương vàng của để đổi cho mười căn nhà tứ hợp viện, tất cả đều chung một khu, lúc nào rảnh thể xem thử!"
Mộ Dung Phỉ Nhiên...
Cừ thật, vẫn là Lý Văn Tĩnh cừ thật nha!
“Nhà cửa thì cứ để đó , dù nó cũng chẳng mọc chân chạy mất .
Nếu giờ mà xem xét, đám , thế nào tụi nó cũng nghi ngờ giấu giếm tài sản của gia tộc!"
Mộ Dung Phỉ Nhiên một cách châm biếm, những lời của Lý Văn Tĩnh hôm nay khiến suy nghĩ nhiều, nhiều thứ về nhà suy nghĩ kỹ xem nên thế nào!
“Hơn một năm qua đổi nhiều, hổ danh là gia chủ nha!"
Mộ Dung Phỉ Nhiên...
Cậu xem thế giống tiếng ?
Lý Văn Tĩnh:
“ tiếng thì là tiếng gì?”
“Cậu đỗ Đại học Kinh đô , đăng ký khoa nào thế?"
“Khoa Khảo cổ Đại học Kinh đô!"
“Giáo sư khoa Khảo cổ Đại học Kinh đô là bạn của ông nội đấy, về bảo ông nội hỏi xem, thể đến dự thính !"
Lý Văn Tĩnh??
Mộ Dung Phỉ Nhiên từ lúc về luôn đấu trí đấu dũng với đám chi bên , thời gian học tập, càng cần tới việc tham gia thi đại học.
“Anh định tự thi lấy một cái bằng ?"
Mộ Dung Phỉ Nhiên liền lắc đầu:
“Thôi, đừng là nhiều thời gian học, mà cho dù thì cũng chẳng đỗ nổi, dự thính một chút cũng !"
Lý Văn Tĩnh xong cũng khuyên nữa, những gì cần đều , cô cũng bắt đầu đuổi khách.
“Được , đồ cũng lấy , thời gian còn sớm nữa, cũng nên về nhà thôi, còn ăn trưa nữa!"
“Đừng mà, giờ là buổi trưa giữ ăn bữa cơm , hơn một năm ăn tay nghề của cô nhỏ đấy.
Mình đến đây thì dù thế nào cũng chào chú, thím, cô nhỏ một tiếng, hỏi thăm sức khỏe chứ.
Với cả cái trạch t.ử của nữa, kiểu gì cũng để dạo một vòng, tham quan một chút chứ.
Còn nữa, cái túi đồ của cứ để chỗ , giữ hộ , mà căn nhà như thế nữa thì cũng kiếm cho một căn nhé!"
Mộ Dung Phỉ Nhiên xong liền thẳng, cho Lý Văn Tĩnh cơ hội phản ứng.
Lý Văn Tĩnh...
Hừ, đây là coi như lao động mi-ễn ph-í luôn ?
Chỉ chốc lát , cô liền mỉm , Mộ Dung Phỉ Nhiên là bạn duy nhất nhiều mà cô khi trọng sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-172.html.]
Đến khi Lý Văn Tĩnh tới tiến thứ hai thì Mộ Dung Phỉ Nhiên bắt đầu chuyện với ?
Lý Văn Tĩnh liền tiểu Hòa Bình quấn lấy.
“Chị ơi, chị gì trong phòng một thế?
Em tới đây lâu lắm mà chị cũng chẳng thèm gặp em?
Em định tìm chị, nhưng ba với đều cho em ?"
Tiểu Hòa Bình kể từ khi em trai em gái buộc trưởng thành hơn, chẳng còn mấy khi nũng nữa, gương cho các em, thấy Lý Văn Tĩnh là nhóc liền theo bản năng mà bắt đầu nũng.
“Ui chao, để chị xem nào, đây là bé đáng yêu nhà ai thế !"
Lý Văn Tĩnh kéo tiểu Hòa Bình quan sát một hồi, đấy, cao lớn hơn, vạm vỡ hơn !
Lý Chí Hoa dáng vẻ hoạt bát của con trai mà trêu chọc:
“Ui chao, ở nhà là gương cho các em, thấy chị là lập tức biến thành em nhỏ, còn nũng nữa chứ!"
Lý Văn Tĩnh lấy một quả táo to và đỏ nhét tay tiểu Hòa Bình, mỉm :
“Bé Hòa Bình nhà chúng dù lớn đến thì trong lòng chị vẫn mãi là em trai của chị, vẫn luôn thể nũng với chị!"
Quả táo là do hôm qua Lý Văn Tĩnh nhân lúc cửa hàng cung ứng lấy từ trong gian , ngọt giòn, ăn ngon.
Phải là cuộc sống ở Kinh đô vô cùng , tiền là thứ gì cũng mua .
Như Lý Văn Tĩnh thể lấy thêm nhiều đồ từ gian cho gia đình ăn, cho gia đình dùng.
Hạ Ngọc Lan hôm qua ngoài còn mua về một giỏ trứng gà, trong miệng vẫn còn lẩm bẩm, giá mà thể mang lũ gà ở nhà theo thì mấy, như thế là thể ăn trứng tươi mỗi ngày .
Lũ gà ở nhà Lý Văn Tĩnh cho ăn đồ trong gian nên trứng to ngon, mỗi con gà mỗi ngày đều thể đẻ hai quả trứng.
Hạ Ngọc Lan tính sẵn , dù tiến thứ năm cũng là hoa viên, đến lúc đó sẽ một cái chuồng gà ở bên cạnh, còn nuôi thêm mấy con gà nữa.
Lý Văn Tĩnh vốn dĩ định trồng đủ loại hoa cỏ trong vườn, kết quả là ý tưởng của cô tan tành mây khói !
Tiểu Hòa Bình tới đây là coi như nhà luôn, chẳng thấy lạ lẫm gì cả, đến buổi tối khi Lý Chí Hoa định đưa về khu gia đình thì nhất quyết chịu , đòi ở đây.
Lý Viễn Binh cũng lâu gặp bạn của , vỗ ng-ực đảm bảo:
“Chú hai chú cứ về một , tiểu Hòa Bình cháu lo, tối nay tụi cháu ngủ cùng , cháu nhất định sẽ chăm sóc em thật !"
Lý Chí Hoa...
Thằng nhóc , em quên mất chính cũng là một đứa trẻ .
Tuy nhiên, trong nhà bác cả, bác dâu, còn cả em gái nữa nên Lý Chí Hoa cũng chẳng gì lo lắng, một về khu gia đình quân nhân.
Chương 245 Thế giới bên ngoài khác xưa
Lý Hòa Bình ở đây suốt mấy ngày liền, trong mấy ngày Lý Chí Hoa vẫn trở .
Mấy ngày nay đều bận rộn chạy vạy chuyện căn nhà của , trong căn nhà đó của đang ở, mà chút rắc rối.
Muốn thu hồi nhà thì những hộ dân đang sống bên trong dọn .
Tình hình của mấy hộ dân trong căn nhà đó Chữ Cát Trấn điều tra rõ ràng, căn nhà đó từ đến nay đều do cơ quan nhà nước sử dụng.
Mấy hộ dân đó cũng là công nhân của nhà máy dệt, ở quê họ cũng nhà nhưng họ cứ chiếm dụng chỗ , chịu dọn .
Mấy gia đình đó thấy Lý Chí Hoa mặc đồng phục, cộng thêm cái miệng khéo léo của Chữ Cát Trấn, ba ngày giằng co, cuối cùng mới thuyết phục mấy gia đình dọn .
Lý Chí Hoa giải quyết xong chuyện căn nhà, lúc mới nhớ tới con trai, rảnh rỗi liền đến chỗ Lý Thụ Hoa đón bé.
Khi đến, tiểu Hòa Bình đang cùng bác cả, các các chị tát ao, bùn đất dính đầy .
Lý Văn Tĩnh vốn dĩ định dọn sạch cái ao thả cá từ trong gian nuôi bên trong, như lúc ăn cũng tiện.
điều họ ngờ tới là ao là bùn nhão, họ đào lâu, chỉ đào cá từ bên trong mà còn cả ba ba, đào sâu xuống chút nữa còn đào cả ngó sen.
Lúc họ mới dừng tay, ngó sen để nhiều, như khi mùa hè đến là thể ngắm hoa sen .
Hạ Ngọc Lan bận rộn suốt ở phía , thấy mấy đứa trẻ nên mới tới hoa viên phía , liền thấy mấy con “khỉ bùn".
“Tụi con bôi bẩn mẩy thế , đào cái gì đó thế?"
Không chỉ Lý Viễn Binh, tiểu Hòa Bình đầy bùn , mà ngay cả Lý Huệ, Lý Gia bình thường ngoan nhất lúc cũng lấm lem hết cả.
Lý Gia rối rít :
“Mợ cả ơi, tụi con đào bao nhiêu là đồ , cá, ngó sen, còn mấy con ba ba to lắm luôn!
Hì hì, chú hai chú cũng tới ạ, trong nhiều thứ là do cháu đào đấy, thấy thế nào ạ?
Cháu giỏi ?"
Lý Chí Hoa đương nhiên sẽ thui chột tính tích cực của cháu gái, liền vội vàng :
“Ui chao, Gia Gia nhà giỏi quá , để chú hai xem nào, trong những gì nào, lát nữa chú cho tụi con ăn nhé!"
Lý Chí Hoa thấy tụi trẻ vui vẻ cũng thấy vui theo, khỏi nghĩ tới lúc nhỏ họ dường như cũng những lúc vui vẻ như thế .
Tương tự, cũng bắt đầu mong đợi cuộc sống tương lai tại Kinh đô.
Lý Văn Tĩnh rửa bùn tay hỏi Lý Chí Hoa:
“Chú hai, căn nhà của chú xong xuôi ạ?"
Lý Chí Hoa mỉm :
“Xong hết , cũng ký thỏa thuận với họ, họ sẽ dọn trong vòng nửa tháng tới, nhưng bồi thường cho mỗi nhà hai trăm đồng.
Chuyện còn nhờ công của thằng nhóc Chữ Cát Trấn đó, thằng bé đó thật sự là thạo việc, đợi khi thu hồi nhà , chú nhất định cảm ơn nó thật ."
Lý Văn Tĩnh :
“Chú hai nếu chú cảm ơn thì hãy giới thiệu cho một đối tượng , Chữ Cát bây giờ chắc chẳng thiếu thứ gì , chỉ thiếu mỗi một cô vợ thôi!"