Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:40:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đúng, con sắp còn là đứa con trai nhỏ nhất của nữa !"

 

Hạ Ngọc Lan bộ dạng tếu táo của Lý Viễn Binh thì bật :

 

“Thằng ranh , tránh một bên , là nhớ cả hai con thôi, con lo mà học hành cho , cố gắng mà giống như cả hai con !"

 

Chương 200 Vui mừng phát

 

Lý Viễn Binh lập tức sang bảo Lý Thụ Hoa:

 

“Cha, cha con kìa, con nghi ngờ con ruột của luôn !"

 

Lý Thụ Hoa liếc một cái cũng chẳng buồn quan tâm, dậy bỏ luôn!

 

Lý Viễn Binh:

 

“Cha, cha cha ruột con ?”

 

Lý Thụ Hoa:

 

“Anh còn chẳng con ruột , thì thể là cha ruột !”

 

Mọi đều bật , ai nấy bận việc nấy!

 

Lý Văn Tĩnh giờ lúc nào rảnh là gian tu luyện một lát, lúc mới bắt đầu thần thức của cô thể bao phủ cả nhà họ Lý, dần dần thần thức thể bao trùm nửa ngôi làng .

 

Bây giờ trong làng biến động gì là cô chắc chắn sẽ đầu tiên.

 

Ví dụ như lúc , bà Vương hàng xóm đang lóc ở đó, cô thấy rõ mồn một.

 

Cũng bà Vương rốt cuộc là vì chuyện gì mà , thôi kệ, chuyện nhà cũng chẳng nên can thiệp .

 

Một buổi sáng mùa thu, trời se lạnh, lúc Lý Văn Tĩnh ngủ dậy mặc áo dài tay, đây là bộ quần áo mới do Lý Hiểu Linh may cho cô.

 

Chiếc áo màu trắng, tay áo thêu vài bông hoa nhỏ li ti, những bông hoa là do chính tay Lý Hiểu Linh thêu lên, đơn giản xinh xắn.

 

Cổ áo là kiểu cổ thấp, ôm nhẹ lấy chiếc cổ thon dài của Lý Văn Tĩnh.

 

Phần gấu áo Lý Hiểu Linh dùng đôi tay khéo léo của tận dụng những mẩu vải thừa để viền một vòng hoa văn, phần eo thì chiết , gấu áo và vòng eo đều theo đo chiều cao của Lý Văn Tĩnh.

 

Quần màu kaki, Lý Hiểu Linh may kiểu quần túm gấu, ôm sát đường nét đôi chân gò bó.

 

Mặc cả bộ trông Lý Văn Tĩnh càng thêm cao ráo.

 

Hạ Ngọc Lan thấy con gái trong bộ đồ thì ngớt lời khen ngợi:

 

“Con gái thật đấy, tay nghề của cô út con đúng là khéo quá !"

 

Lý Văn Tĩnh:

 

“Mẹ ruột đúng là mắt !”

 

Khoảng thời gian yên bình trôi qua nhanh, hơn một năm vèo cái trôi qua.

 

Lúc là mùa giao thoa giữa mùa xuân và mùa hạ năm 1977.

 

Em trai nhỏ nhất của Lý Văn Tĩnh là Lý Viễn Quân sắp tròn một tuổi , thời gian Lý Văn Tĩnh đều đang cân nhắc xem nên kiểm tra thiên phú của đứa em trai .

 

Quân t.ử sinh thường, lúc Hạ Ngọc Lan m.a.n.g t.h.a.i Lý Văn Tĩnh cho bà ăn nhiều thực phẩm gian, thậm chí còn cả một loại đan d.ư.ợ.c dành cho thường dùng , nên sinh nở nhanh ch.óng.

 

Hôm nay Lý Văn Tĩnh lên phố, cùng Khâu Quang Minh xuất một chuyến hàng, tiền tiết kiệm hiện tại của Lý Văn Tĩnh vượt quá năm mươi vạn tệ.

 

Khái niệm năm mươi vạn tệ năm 77 là gì?

 

Đó chắc chắn là một đại phú ông thực thụ.

 

ngân nga một giai điệu nhỏ đạp chiếc xe đạp yêu quý của , thì chạm mặt Lý Đại Ngưu và Hà Chiêu Đệ.

 

Trông bộ dạng hai chắc là thăm họ hàng về, Lý Đại Ngưu mặt mày ủ rũ, Hà Chiêu Đệ tâm trạng khá , còn tâm trí chào hỏi cô nữa.

 

“Tĩnh , lên phố về đấy !"

 

Lý Văn Tĩnh vốn chẳng đếm xỉa đến họ, nhưng hỏi thì thể trả lời .

 

“Vâng, cháu về đây!"

 

“Hừ, thế mà cũng bảo là từ thành phố về, học hết trung học đấy, thấy lớn mà chẳng chào hỏi một câu, mớ chữ nghĩa đó chắc hết bụng ch.ó , chẳng chút giáo d.ụ.c nào cả, còn chẳng bằng mấy đứa trẻ lớn lên trong làng!"

 

Lý Đại Ngưu đây thường sẽ xen , hôm nay tâm trạng vui nên bắt đầu kiếm chuyện!

 

Lý Văn Tĩnh nhàn nhạt liếc ông một cái, cái ánh mắt đó trông thật là đáng đòn.

 

“Bất kể cháu lớn lên ở , cháu cũng từng ăn một hạt cơm, uống một ngụm nước nào nhà ông, còn về giáo d.ụ.c hả, hì hì..."

 

“Mày... mày..."

 

Lý Đại Ngưu tức nghẹn họng.

 

Lý Văn Tĩnh ngay Lý Đại Ngưu định mượn cớ để gây sự, cô thể đó chờ ?

 

Dĩ nhiên là , lúc thì còn đợi đến lúc nào, cô nhanh ch.óng đạp xe vượt qua họ hướng về phía làng!

 

Vừa đến đầu làng, một con mèo b-éo ú lao tót lòng cô, nếu cô phản ứng nhanh thì chắc vứt cả xe đạp .

 

“Tiểu Hoa, mày giờ mày nặng thế nào ?

 

Còn lao tao, mày bảo nếu tao đỡ mày thì chẳng mày ngã sấp mặt !"

 

Lý Văn Tĩnh miệng thì lải nhải mắng mỏ đầy vẻ chê bai, nhưng tay thì thành thật mà ôm nó lòng.

 

Meo meo...

 

Thích chủ nhân quá mất!

 

Lòng chủ nhân thơm thơm quá!

 

Tiểu Hoa giờ là một chú mèo trưởng thành, nhờ Lý Văn Tĩnh thường xuyên mang nó gian, thêm uống nước linh tuyền nên nó thể hiểu lời .

 

So với hai con mèo còn thì nó đúng là một sự tồn tại phi thường.

 

Lý Thụ Hoa từ chỗ nhà Bình Quý ôm về mấy chú ch.ó nhỏ để trông nhà.

 

đừng coi thường Tiểu Hoa nhà chúng nhé, chú ch.ó Thường Thắng Tướng Quân của Lý Viễn Binh chẳng trở thành tướng quân , mà Tiểu Hoa trở thành tướng quân đấy, trướng nó còn hai chú mèo và bốn chú ch.ó nữa cơ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-141.html.]

Mỗi sáng sớm ngủ dậy nó đều dẫn chúng tuần tra quanh làng một vòng.

 

Mỗi Lý Văn Tĩnh ngoài, Tiểu Hoa cũng sẽ đầu làng đợi cô, hễ thấy bóng dáng cô là nó sẽ lao lòng ngay.

 

Meo meo meo...

 

Tiểu Hoa trong lòng Lý Văn Tĩnh đột nhiên kêu lên.

 

Lý Văn Tĩnh tiếng kêu đầy tình cảm thắm thiết thì khỏi dừng xe , ngẩng đầu quanh.

 

Thì thấy một con mèo mướp vàng trông cũng na ná Tiểu Hoa đang cuộn tròn bên vệ cỏ.

 

Thấy Tiểu Hoa tới, con mèo mướp đó liền lăn ...

 

Lý Văn Tĩnh liếc Tiểu Hoa trong lòng , khẽ hỏi:

 

“Tiểu Hoa, đây là vợ mày tìm ?"

 

Đừng thấy tên Tiểu Hoa nữ tính thôi, chứ nó đích thực là một chú mèo đực đấy.

 

Tiểu Hoa Lý Văn Tĩnh hỏi , cả hình mèo cứ lăn qua lộn trong lòng cô, Lý Văn Tĩnh thấy nó như liền đặt nó xuống đất.

 

Vừa mới chạm đất, Tiểu Hoa lao tót tới cạnh con mèo mướp, đó...

 

Hai con mèo cứ thế cùng bỏ mặt cô, chẳng thèm liếc cô lấy một cái thừa thãi nào cả!

 

Lý Văn Tĩnh...

 

Hì hì, giỏi thật đấy, thế đúng là vợ quên cả chủ nhân luôn...

 

Lý Văn Tĩnh chẳng hề lo lắng Tiểu Hoa sẽ bỏ nhà theo con mèo hoang khác.

 

Cô tin bản lĩnh của Tiểu Hoa, cuối cùng chắc chắn là nó sẽ dụ dỗ thêm một con mèo nữa về nhà thôi.

 

Xem lũ mèo nhà họ sắp thêm thành viên mới .

 

Vừa đến cửa nhà, thấy bên cạnh động động, Lý Văn Tĩnh dựng xe ngay cửa bước cái sân bên cạnh.

 

Cái sân vốn là của bà Vương, lúc bà Lý Thụ Hoa mua nó.

 

Hiện giờ cái sân chủ yếu dùng để chứa r-ượu, r-ượu đều ủ ở đây cả.

 

Tối hôm đó Lý Văn Tĩnh thấy bà Vương đang , bà vì buồn khổ mà là vì vui mừng.

 

Chồng bà Vương lính từ lâu, đó tin báo về hy sinh.

 

Lúc đó trong nhà hai đứa con, đứa lớn năm tuổi, đứa nhỏ mới lên hai.

 

Mặc dù đơn vị tiền tuất nhưng một góa phụ nuôi hai đứa trẻ, thể tưởng tượng cuộc sống khó khăn thế nào.

 

Tiền tuất phát xuống, chồng bà Vương bù lu bù loa ăn vạ để đòi một nửa, đồng thời đoạn tuyệt quan hệ với bà Vương.

 

nhiều khuyên bà Vương tái giá, hoặc tìm một chồng ở rể để cùng nuôi con, nhưng bà chịu, bà sợ hai đứa trẻ chịu ấm ức.

 

Bà một cha nuôi lớn hai đứa con, dựng vợ gả chồng cho chúng xong xuôi.

 

Chương 201 Thanh mai trúc mã (Chương bồi thêm)

 

Đột nhiên tin báo về, chồng bà ch-ết, chẳng qua hồi đó ông cử thực hiện nhiệm vụ bí mật, giờ nhiệm vụ thành, ông còn lập công lớn, thăng chức và đón bà cùng các con khu quân đội.

 

Đây là chuyện đối với bà Vương và các con bà.

 

Hỏi bà Vương oán hận ?

 

Trong lòng chắc chắn là oán, nhưng nhiều hơn cả là sự tự hào, đàn ông của bà là một hùng đầu đội trời chân đạp đất, hy sinh gia đình nhỏ vì đại gia đình lớn.

 

Sau bà Vương cũng gửi thư về báo cho họ bà hiện giờ sống , mãn nguyện, sẽ về nữa.

 

Khi Lý Văn Tĩnh bước , cô thấy Lý Thụ Hoa đang mở hũ r-ượu!

 

Lúc Lý Viễn Quân chào đời cũng đúng lúc dâu tây chín, Lý Văn Tĩnh mang nhiều dâu tây từ gian trồng bên ngoài.

 

Lúc đó Lý Thụ Hoa thử dùng dâu tây để ủ một hũ r-ượu dâu nhỏ, giờ cũng đến lúc mở hũ .

 

Ngày mai là thôi nôi của nhóc con , dùng loại r-ượu trái cây là hợp nhất.

 

Ngày mai Tiểu Thổ bắt thăm mừng sinh nhật, sẽ uống loại r-ượu trái cây thôi.

 

“Cha ơi!"

 

Lý Văn Tĩnh chào Lý Thụ Hoa và Hạ Ngọc Lan một tiếng.

 

Rồi ánh mắt cô hướng về phía Lý Viễn Quân:

 

“Quân , nhớ chị nào!"

 

Lý Văn Tĩnh tiến tới bế thốc Lý Viễn Quân đang đất lên.

 

Lý Viễn Quân lẽ nhờ từ trong bụng ăn thực phẩm gian nên đặc biệt quấn quýt với Lý Văn Tĩnh.

 

Lúc Lý Viễn Quân mới sáu tháng tuổi, khi Lý Văn Tĩnh vẽ bùa, nhóc con cầm b.út vẽ theo .

 

Vì điều mà Lý Văn Tĩnh vô cùng vui mừng, cô còn chuẩn tặng cho nhóc con ba đồng tiền Ngũ Đế do bà nội để nữa.

 

Ngày mai nhóc con sẽ lễ bắt thăm, cô sẽ đặt chúng lên đó, nếu nhóc con chọn chúng thì cô sẽ nhận đứa em út t.ử chân truyền đầu tiên của luôn.

 

Hơn một năm qua Lý Văn Tĩnh cũng thu hoạch gì, cô thăm dò nhiều nơi và cũng nắm bắt sự phát triển của huyền học ngày nay, với bản lĩnh hiện tại của , cô thể xưng là nhất nhân ở đại lục .

 

khi Lý Viễn Quân bộc lộ thiên phú, Lý Văn Tĩnh quyết định sẽ mở rộng thế lực của .

 

Đạo lý “hai nắm đ-ấm khó địch bốn tay" cô vẫn hiểu rõ, nếu một ngày nào đó đám đông bao vây tấn công, thì cô cũng chút cơ hội thắng nào.

 

Hạ Ngọc Lan thấy con gái về nhưng thấy Tiểu Hoa .

 

Mỗi con gái ngoài Tiểu Hoa đều cùng về mà thấy.

 

“Tĩnh , Tiểu Hoa ?

 

Sao về cùng con?"

 

“Nó theo con mèo hoang ạ, chắc chẳng bao lâu nữa nó sẽ dắt vợ về cho mà xem!"

 

Hạ Ngọc Lan thì mừng lắm:

 

“Thế thì quá, trong ba con mèo nhà thì Tiểu Hoa là thông minh nhất , nó ở đây thì trong vòng mười dặm quanh nhà chẳng thấy bóng dáng con chuột nào luôn.

Loading...