Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:40:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sáng sớm hôm nay, cô cảm thấy khỏe, bụng đau âm ỉ, theo bản năng cô cảm thấy điềm , gọi chồng là Liêm Pha đưa bệnh viện.”

 

Liêm Pha sáng sớm việc ngoài , cô gọi chồng, nhưng bà là thực sự thấy mà cứ mặc kệ cô.

 

Cô đành nén đau tự bộ bệnh viện.

 

ngờ mới khỏi cửa, bụng đau nhói như kim châm, giữa hai chân một dòng nước ấm chảy xuống, cô đứa bé giữ , lập tức oà lên nức nở.

 

lúc , cựu thôn trưởng dẫn tới nơi, thấy tiếng của con gái thì vội vàng chạy .

 

Thấy Ngô Văn như thì kinh hoàng thất sắc, mấy vội vã đưa cô bệnh viện trấn.

 

Mặc dù Ngô Văn đưa đến bệnh viện kịp thời và giữ mạng sống, nhưng đứa bé vẫn giữ , sảy, đó còn là một bé trai thành hình.

 

Ngô Văn đưa phòng bệnh thường thì chồng cô mới lững thững tới nơi.

 

Hóa hôm nay bà thực sự nhà, lúc sáng sớm khỏi cửa thì gặp cô con dâu thứ hai.

 

Con dâu thứ bảo hôm nay ở cửa hàng cung ứng bán cá, Ngô Văn thích ăn cá nên bà định mua một ít về, ngờ xảy chuyện .

 

Còn Liêm Pha – chồng Ngô Văn – mãi đến chiều mới vội vã chạy tới.

 

Liêm Pha năm nay ba mươi tám tuổi, lớn hơn Ngô Văn hai tuổi.

 

Lúc Ngô Văn học lớp 7 thì Liêm Pha học lớp 9, Liêm Pha thấy Ngô Văn là thích ngay.

 

Thời đó thường học muộn, lúc học cấp hai mười lăm mười sáu tuổi, đúng độ tuổi thanh xuân.

 

Sau khi kết hôn, tình cảm hai cực kỳ , bao năm vẫn .

 

Dù nhiều năm con, Liêm Pha cũng chẳng phàn nàn gì, vẫn như một đối xử với Ngô Văn.

 

Còn Ngô Văn, bao năm mang thai, sinh cho Liêm Pha m-ụn con nào nên trong lòng vô cùng áy náy, lúc nào cũng tìm thầy chạy thu-ốc khắp nơi.

 

Có lẽ lòng thành của cô cuối cùng cũng cảm động trời xanh, ở cái tuổi ba mươi sáu cô mang thai, nhưng ngờ xảy chuyện như thế .

 

Liêm Pha là phó đồn trưởng đồn cảnh sát trấn, vì trong một ngôi làng xảy vụ án mạng, nhân lực đồn hạn nên cũng nhiệm vụ, mãi đến chiều mới về.

 

Vừa đến bệnh viện thấy vợ như , đau lòng và tự trách vô cùng.

 

Một mặt an ủi vợ, một mặt xin cha vợ.

 

“Cha, con xin , chuyện là tại con, nếu con Văn Văn khỏe thì con đưa cô bệnh viện sớm hơn ."

 

Liêm Pha thực sự hối hận, gần đây việc ở đồn cảnh sát quá nhiều nên lơ là bên phía Ngô Văn.

 

Nếu hôm nay nhiệm vụ mà đưa vợ đến bệnh viện thì vợ chịu khổ thế , và con trai chắc cũng giữ .

 

“Liêm Pha, chuyện cũng thể trách con , xảy chuyện thế chẳng ai ngờ tới.

 

Cho dù hôm nay các con đều nhà thì chuyện cũng khó mà tránh khỏi.

 

Chỉ thương cho Văn Văn, một cửa nhà trong vũng m-áu, nếu chúng đến kịp thì e là hôm nay một xác hai mạng ."

 

Lời lẽ của cựu thôn trưởng vô cùng sắc bén, khiến Liêm Pha và bà mặt mày nóng bừng.

 

Lời của cựu thôn trưởng là vô căn cứ, con rể đối xử với con gái thế nào bao năm qua ông đều thấu.

 

Con rể đối với con gái là thật lòng thật , nhưng của Liêm Pha thì nay luôn với con gái ông, chủ yếu là vì chuyện con bé bao năm sinh nở .

 

Mặc dù Ngô Văn m.a.n.g t.h.a.i bà tỏ vui mừng hơn ai hết, nhưng cũng chắc khi con gái mất con thế , bà già liệu tác oai tác quái .

 

Liêm Pha hiện tại trông vẻ hiểu chuyện, nhưng vài năm nữa thì ?

 

Thứ khó đảm bảo nhất chính là lòng , khi xung quanh ai nấy đều con cháu, liệu tâm lý mất cân bằng ?

 

Cựu thôn trưởng những lời cũng là vì lo nghĩ cho tương lai của con gái.

 

Bất kể là lời an ủi, xin của Liêm Pha lời của cựu thôn trưởng, Ngô Văn giường bệnh đều lọt tai, lúc trong lòng cô chỉ một ý nghĩ duy nhất, đó là đau đớn, đau như d.a.o cắt.

 

Trời mới đứa con mong chờ suốt mười mấy năm trời, ròng rã mười mấy năm trời.

 

Từ khi mang thai, cô luôn khám định kỳ đúng hạn, dám lơ là một giây.

 

Vì đứa con , cô thậm chí còn nghỉ việc để chuyên tâm dưỡng thai, mong sinh con bình an vô sự.

 

cô thực sự ngờ vẫn giữ .

 

Trong lòng Ngô Văn gào thét điên cuồng:

 

“Ông trời ơi, ông mở mắt , con đây , thương xót con với!"

 

Con của cô thành hình mà, mà cứ thế mất .

 

Khoảnh khắc cựu thôn trưởng vô cùng may mắn, ông thực sự dám tưởng tượng nếu lời Lý Văn Tĩnh thì chuyện gì sẽ xảy ?

 

Ông nghĩ đến cảnh con gái trong vũng m-áu, nếu chỉ chậm trễ một chút thôi thì e là đời ông và con gái âm dương cách biệt .

 

Ngô Văn là đứa con nhỏ nhất của ông, là con gái, nhà ông tư tưởng trọng nam khinh nữ, chính xác mà , hai vợ chồng ông còn cưng chiều đứa con gái hơn cả.

 

Chương 195 Người nhà họ Ngô đến cửa

 

Mấy trai của cô cũng , đối với em gái vô cùng sủng ái.

 

Có thể Ngô Văn lớn lên trong sự yêu chiều hết mực.

 

Ai chẳng mong con cái một đời suôn sẻ, nhưng đứa con gái của ông đường con cái gian truân đến .

 

Lúc cựu thôn trưởng hạ quyết tâm, khi về nhà ông sẽ tìm Lý Văn Tĩnh xem con gái ông rốt cuộc ?

 

Liệu kẻ tiểu nhân hãm hại?

 

Và nữa, thứ sạch sẽ mà Tĩnh rốt cuộc là chuyện gì?

 

Cuối cùng cựu thôn trưởng vẫn yên tâm về con gái, ông để con dâu cả ở chăm sóc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-137.html.]

 

Ông về nhà còn việc, đợi sáng mai sẽ để mấy đứa con dâu khác đến phiên – hành động rõ ràng là cần đến chồng Ngô Văn nữa.

 

, của Liêm Pha vẫn , bà cũng ở bệnh viện chăm sóc.

 

Không là do hối hận vì lý do gì khác mà bà chạy đôn chạy đáo vô cùng ân cần.

 

Con dâu cả của cựu thôn trưởng là Điền Quế Phấn thấy chồng Liêm Pha thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Nếu bà lão thực sự giận dỗi bỏ thì cô chắc chắn sẽ lo lắng cho cuộc sống của cô út.

 

Ngô Văn ngủ một giấc dậy thấy chị dâu Điền Quế Phấn vẫn về, lúc mới gượng dậy chuyện với chị.

 

“Chị dâu, chị với cha hôm nay lên trấn , ở nhà xảy chuyện gì ?"

 

Điền Quế Phấn em chồng như , cũng nên chuyện của con trai cho cô .

 

nghĩ đến con trai và cô út vốn dĩ thiết, cô út coi Ngô Phi như con đẻ mà thương, nghĩ nghĩ , cô thấy em chồng quyền sự thật.

 

Cô kể chuyện Ngô Phi ngất xỉu một cách kỳ lạ, đưa bệnh viện khám bệnh gì, ở nhà tỉnh một cách kỳ lạ.

 

Dĩ nhiên, trong “sự thật" của cô, chuyện liên quan gì đến Ngô Văn cả, bởi vì chuyện cho Ngô Phi uống nước bùa cô hề , nên trong nhận thức của cô, con trai ngất lạ lùng mà tỉnh cũng lạ lùng.

 

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, tim Ngô Văn bỗng thắt .

 

Cô nhớ đứa cháu vì bát tự nhẹ nên hồi nhỏ hễ tí là ốm đau, khi đó già đều bảo nó dính thứ sạch sẽ.

 

Lại nghĩ đến chuyện cháu trai ở nhà , bình thường rảnh rỗi là ở trong phòng sách, lẽ nào...

 

Sau khi về nhà, cựu thôn trưởng thẳng đến nhà Lý Văn Tĩnh mà về nhà , chuẩn quà cáp, dẫn theo con trai cả Ngô Đạt Phong cùng .

 

Khi hai cha con đến nhà họ Lý, Hạ Ngọc Lan và Lý Hiểu Linh đang may quần áo cho em bé trong bụng Hạ Ngọc Lan.

 

Lý Thụ Hoa đón hai gian chính, còn pha loại mà Lý Văn Tĩnh đưa cho ông để tiếp khách.

 

Ông rõ loại con gái đưa cho là sản vật từ gian thần kỳ của con bé, hương vị cực kỳ thơm ngon.

 

Lý Thụ Hoa thể đem loại mời khách chứng tỏ trong lòng ông vô cùng coi trọng cựu thôn trưởng.

 

“Thụ Hoa , của hương vị ngon thật đấy!"

 

Cựu thôn trưởng nhấp một ngụm , cảm thấy cả khoan khoái hẳn !

 

Lý Thụ Hoa:

 

“Sao thể ngon cho ?

 

Đây là con gái đưa cho đấy, chắc chắn là tiền cũng mua !”

 

“Đây cũng chẳng quý giá gì, là con Tĩnh nhà đưa cho đấy, nó bảo là hái bừa núi tự đại thôi, bảo cứ uống tự nhiên!

 

Bác Ngô, bác cứ uống , đừng chê nhé!"

 

Hạ Ngọc Lan:

 

“Lúc đó nếu ở bên cạnh thì chắc tin lời dối của ông !”

 

Lý Hiểu Linh:

 

“Anh cả, nụ mặt kìa, đáng đòn đấy nhé!”

 

Cựu thôn trưởng:

 

“Anh đúng là đang khoe khéo đấy, xem giống lời con ?”

 

“Không chê, chê, của vị còn ngon hơn nhiều so với loại Liêm Pha biếu !"

 

Liêm Pha:

 

“Nhạc phụ đại nhân, tiểu rể cố gắng hết sức ạ.”

 

Cựu thôn trưởng sở thích gì khác, chỉ thích uống và thỉnh thoảng rít vài thu-ốc lào.

 

Lý Thụ Hoa cựu thôn trưởng thì trong lòng sướng râm ran.

 

“Bác Ngô thích là , lát nữa bác về sẽ gói cho bác một ít mang về."

 

Lý Văn Tĩnh:

 

“Cha yêu quý, cha lấy đồ con tặng cha để quà cáp thế ?”

 

Lý Thụ Hoa:

 

“Con gái yêu, con tặng cho cha thì nó là của cha chứ.”

 

Hạ Ngọc Lan:

 

“Con gái , cha con đang tìm cách để khoe khoang đấy!”

 

Cựu thôn trưởng lát nữa còn mang về thì trong lòng cũng vô cùng vui vẻ.

 

“Được, lão già đành dày mặt hưởng sái chút của con gái hiếu kính !"

 

“Bác Ngô thích là !"

 

Hai hàn huyên xong, Lý Thụ Hoa trong lòng sáng như gương, dĩ nhiên họ đến đây để gì, nhưng ông hề mở lời mà cứ vờ như chẳng gì cả.

 

Lý Thụ Hoa nhắc, nhưng cựu thôn trưởng nhắc, mở lời thôi.

 

“Thụ Hoa , lão già cũng là hết cách nên mới tìm đến đây.

 

Hôm qua nhờ tấm bùa của con Tĩnh mà Ngô Phi kh-ỏi h-ẳn.

 

Xem thằng bé chắc chắn là dính thứ sạch sẽ .

 

 

Loading...