Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:40:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trương Lệ Tuệ vẫn luôn kéo con trai trở con đường chính đạo.”

 

Chu Cát Trấn thấy ruột , lập tức chạy về phòng , lấy một xấp tiền nhét tay Trương Lệ Tuệ.

 

“Mẹ, xem con trai thế mà gọi là sống vất vưởng ?

 

Bây giờ con thiếu tiền, thiếu ăn, thiếu mặc, việc đàng hoàng chứ?”

 

Trương Lệ Tuệ xấp tiền con trai đưa , bà cũng từng thấy tiền, cơ nghiệp nhà họ kiếm còn nhiều hơn thế gấp bội, nhưng thấy con trai cứ thế lấy cả một xấp như , bà vẫn chút kinh ngạc.

 

“Thằng ranh con, con rõ cho xem, con cái gì mà nhiều tiền thế ?”

 

“Mẹ, đại kinh tiểu quái thế, con chẳng đang giúp đại sư họ Lý bán bùa ?

 

Chuyện bình thường mà.”

 

Chuyện Trương Lệ Tuệ , nhưng bà ngờ kiếm tiền như .

 

Đồng thời bà đặc biệt tỉnh táo, hiểu rằng cứ tiếp tục thế chắc chắn .

 

“Thằng ranh, bất kể cái kiếm bao nhiêu tiền, bây giờ con cũng nữa!

 

Nếu thì con cứ đợi đến bắt !”

 

“Mẹ, con , đại sư họ Lý , bán nữa!

 

Sau con chỉ chuyên bán r-ượu, bán cho ông ngoại con thôi, chắc chắn cũng kiếm ít !”

 

Chu Cát Trấn thần bí nháy mắt với Trương Lệ Tuệ.

 

“Bất kể con gì cũng chú ý, đừng để nắm thóp!”

 

“Con thưa !”

 

Trương Lệ Tuệ đột nhiên nhớ tới con gái nhà , bà khẽ nhíu mày:

 

“Lúc nào rảnh con hãy qua chỗ chị con xem , con bé mới quen đối tượng, con qua xem xem đó rốt cuộc thế nào!”

 

So với con trai, con gái càng khiến bà yên tâm.

 

Con gái bà nuôi dưỡng quá mức đơn thuần, trải qua chuyện , bà nhất định kiểm tra thật kỹ chuyện hôn nhân của con bé!

 

thể tùy tùy tiện tiện đồng ý cho con bé kết hôn .

 

Chu Cát Trấn liền đồng ý ngay:

 

“Rõ , chiều mai con sẽ tìm thằng cha đó ăn cơm!”

 

Chuyện bên Chu Cát Trấn thì Lý Văn Tĩnh , lúc Lý Văn Tĩnh đang mải hóng hớt một chuyện chấn động.

 

Vốn dĩ cô đang chờ Vương Phấn tay hạ thu-ốc , nhưng ngờ chờ một tin cực “sốt dẻo"!

 

Hôm nay Yến Thanh đến đại đội Thanh Sơn để đính hôn với Trần Lệ Lệ.

 

Khi ngang qua bờ sông, một phụ nữ lao thẳng về phía .

 

Theo bản năng, tránh sang một bên, thế là phụ nữ đó ngã nhào xuống sông phát “tùm" một tiếng.

 

Sau đó, liên tiếp những tiếng “tùm tùm" khác vang lên!

 

Lúc , bên bờ sông hét lớn:

 

“Không xong , xong , thanh niên trí thức rơi xuống nước !"

 

Thế là, tiếng hét đó chấn động cả thôn, những hiếu kỳ lũ lượt kéo đến xem náo nhiệt.

 

Đến lúc Lý Văn Tĩnh nhận tin chạy tới nơi thì thấy sông Lưu Đông, Vương Phấn và cả tên Nhị Cẩu – kẻ từng chặn đường và cô đ-ánh cho một trận!

 

là một vụ việc chấn động!

 

Cảnh tượng cô thấy là Vương Phấn đang Lưu Đông và Nhị Cẩu kẹp ở giữa dìu lên.

 

Mặt Vương Phấn trắng bệch, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lộ vẻ vô cùng tủi .

 

Lý Văn Tĩnh khẽ nhếch môi, ngờ còn tay mà bọn họ tự chuốc lấy họa thế !

 

Yến Thanh thì ngơ ngác, chỉ né tránh theo bản năng, chuyện diễn biến thành nông nỗi .

 

Ba sông ...

 

Rất nhanh đó, Ngô Ái Quân gọi đến.

 

“Mau tránh , tránh , đại đội trưởng tới ..."

 

Mẹ Trần kích động với Ngô Ái Quân:

 

“Đại đội trưởng, ông đến , thanh niên trí thức Vương rơi xuống nước, thanh niên trí thức Lưu và Nhị Cẩu cứu lên ..."

 

Lý Văn Tĩnh xổm trong đám đông xem náo nhiệt, bộ dạng của Trần là cô ngay chuyện hôm nay chắc chắn thoát khỏi can hệ với nhà họ.

 

Lại thấy một phụ nữ khác là thím Lưu :

 

“Ái chà, bây giờ thanh niên trí thức Vương cả thanh niên trí thức Lưu và Nhị Cẩu chạm , cô định gả cho ai đây?"

 

Vương Phấn vốn định giả vờ ngất xỉu, thấy lời thím Lưu thì giật b-ắn .

 

Vẻ mặt rơi lệ của cô càng thêm vài phần yếu đuối đáng thương!

 

Chương 192 Chuyện chỉ thể với ông

 

Sắc mặt Lưu Đông đen đến đáng sợ, những lời bàn tán dĩ nhiên cũng thấy.

 

Trong lòng hiểu rõ, đạp xuống sông!

 

rốt cuộc là kẻ nào đạp xuống!

 

Vốn dĩ và Vương Phấn bàn tính xong xuôi, nếu Vương Phấn lao lòng Yến Thanh, sẽ chứng.

 

cả hai đều ngờ Yến Thanh tránh .

 

Vương Phấn rơi xuống sông, cũng đạp xuống theo.

 

Mà còn xuất hiện thêm một tên lưu manh vô nữa.

 

Lưu Đông nhanh ch.óng nghĩ cách lợi nhất cho :

 

“Thanh niên trí thức Vương, cô cũng đấy, và cô cùng là thanh niên trí thức, thấy cô rơi xuống nước, chắc chắn thể thấy ch-ết mà cứu..."

 

Lời , đều hiểu ý là gì.

 

“Ái chà, Nhị Cẩu , biền biệt nửa năm, ngờ về nhặt một cô vợ!"

 

Vương Phấn , trong mắt lóe lên một tia độc ác, hai tay tự chủ mà nắm c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm.

 

Lưu Đông, lắm!

 

Mẹ Trần trong đám đông bồi thêm:

 

“Thanh niên trí thức Lưu, thế là công bằng , lúc nãy cũng chạm , thế chẳng là đang giở trò lưu manh với cô Vương !"

 

Ngay lập tức, trong đám đông bà Vương phụ họa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-135.html.]

 

thế, đúng thế!"

 

Ngô Ái Quân đen mặt tiến gần, chuyện nếu dính dáng đến lưu manh thì danh hiệu tiên tiến của đại đội năm nay chắc chắn mất trắng.

 

Ông thực sự tức giận, đám thanh niên trí thức ngày nào cũng gây chuyện yên.

 

Ông chằm chằm ba nước:

 

“Thanh niên trí thức Vương, cô tự , giữa thanh niên trí thức Lưu và Nhị Cẩu, cô gả cho nào!"

 

Mẹ Trần khoanh tay ng-ực, tỏ vẻ đương nhiên:

 

“Còn ?

 

Đương nhiên là thanh niên trí thức Lưu !"

 

Lý Văn Tĩnh lúc thực sự vỗ tay khen ngợi Trần.

 

Lưu Đông chằm chằm mắt Vương Phấn, răng c.ắ.n c.h.ặ.t đầu lưỡi.

 

Hắn sang với một nam thanh niên trí thức phía :

 

“Thanh niên trí thức Mao, cho mượn cái áo khoác."

 

Nam thanh niên trí thức họ Mao đó cũng khá nể mặt, đưa áo khoác của qua.

 

Lưu Đông thản nhiên với Ngô Ái Quân:

 

“Đại đội trưởng, đưa cô Vương về , sẽ mời ăn kẹo mừng."

 

Từ đầu đến cuối, Nhị Cẩu giống như một ngoài cuộc, chẳng ai hỏi ý kiến , cũng chẳng ai thèm lấy một cái.

 

Ngô Ái Quân nhíu mày :

 

“Nhị Cẩu, cũng mau về nhà quần áo !"

 

Thấy Lưu Đông đưa Vương Phấn , lên tiếng trêu chọc:

 

“Ô kìa đại đội trưởng, Nhị Cẩu thế là mất một cô vợ !"

 

Nhị Cẩu chẳng thèm quan tâm gì, vẫn cái vẻ bất cần đời như cũ.

 

Hắn còn buông một câu lửng lơ:

 

“Cái loại đàn bà ng-ực chẳng ng-ực, m-ông chẳng m-ông, chẳng tí vị gì!"

 

Lưu Đông và Vương Phấn vài bước thì khựng .

 

Lời của Nhị Cẩu chẳng khác nào rằng, lúc nãy nước, sờ soạng khắp Vương Phấn từ xuống .

 

Lý Văn Tĩnh suýt thì vỗ tay khen ngợi Nhị Cẩu, tên cách bồi thêm đòn hiểm thật đấy!

 

Ngô Ái Quân đám xem náo nhiệt sợ chuyện lớn mà đau cả đầu.

 

“Mấy rảnh rỗi quá đúng , mau giải tán về nhà !"

 

Lý Văn Tĩnh bóng lưng Lưu Đông và Vương Phấn, theo dự đoán của cô, hai kẻ chắc chắn sẽ sang c.ắ.n xé lẫn !

 

cô thích thế, , cô xem náo nhiệt mới , cặp đôi tra nam tiện nữ nên khóa c.h.ặ.t với , thế mà còn dám âm mưu hãm hại khác.

 

Quả nhiên, khi Lý Văn Tĩnh tới bên ngoài khu nhà thanh niên trí thức, cô thấy tiếng cãi vã kịch liệt bên trong.

 

Cô lắng tiếng cãi vã, tiếng khuyên can từ trong sân!

 

Còn tính kế cô , hì hì, tự chuốc lấy họa nhé!

 

giữa hai còn kẹp thêm một tên Nhị Cẩu nữa, đúng là thú vị.

 

Cô vui, thật sự vui!

 

Gay cấn, quá gay cấn!

 

Cô quyết định , về nhà món gì đó thật ngon, tự tay xuống bếp, dùng chính nguyên liệu trong gian của .

 

Những chuyện đó Lý Văn Tĩnh quản nữa, cô huýt sáo về nhà.

 

Tại khu nhà thanh niên trí thức.

 

Vương Phấn khuyên can xong, cô Lưu Đông mặt.

 

cần nghĩ gì, nếu cưới thì cứ đợi cá ch-ết lưới rách !"

 

Lưu Đông mím c.h.ặ.t môi, ngay từ lúc đạp xuống sông tính kế .

 

Lúc đó nghĩ đến kết cục .

 

Vương Phấn chắc chắn sẽ bám lấy buông.

 

Hắn che giấu sự âm u trong ánh mắt, gương mặt trở nên ôn hòa hơn đôi chút.

 

“Vương Phấn, thể cưới cô, nhưng tơ tưởng đến đàn ông khác nữa."

 

Dự định ban đầu của Vương Phấn là tìm một để gả.

 

Mặc dù Lưu Đông mắt là lựa chọn nhất, nhưng cũng là tệ nhất.

 

Dù trong lòng cô coi thường nhân phẩm của Lưu Đông, nhưng phụ nữ lấy chồng là để nương tựa, miếng ăn cái mặc.

 

Nếu cuộc sống thể hơn một chút, cô cũng sẵn lòng sống yên .

 

cụp mắt xuống, đưa tay kéo kéo tay áo Lưu Đông.

 

“Lưu Đông, hai chúng hãy sống cho thật !"

 

Lưu Đông đưa hai tay ôm lấy cô một cách giả tạo.

 

Vương Phấn đang chìm đắm trong suy nghĩ của nên thấy sự cam lòng trong mắt Lưu Đông.

 

Hiện tại cách nào khác, nhưng nghĩa là cũng .

 

Về đến nhà, Lý Văn Tĩnh phòng, lục tìm trong gian.

 

Cô lấy cốt lẩu, sách bò, thịt viên, thịt dê, và đủ loại rau xanh...

 

Kết quả là cả nhà họ Lý một bữa lẩu cay nồng, thơm phức.

 

Uống thêm nước trái cây ngọt lịm, lớn trẻ nhỏ đều vô cùng mãn nguyện.

 

Khi ăn no nê và chuẩn về phòng thì tiếng gõ cửa.

 

Cháu trai cả của cựu thôn trưởng Ngô Bộ Cường đang học trấn thì đột nhiên ngất xỉu một cách kỳ lạ.

 

Đi bệnh viện khám , các chức năng c-ơ th-ể đều bình thường, chẳng kiểm tra bệnh gì cả.

 

Chỉ đành đưa về nhà, đại đội trưởng chuyện nên hiến kế, bảo ông đến tìm Lý Văn Tĩnh, bóng gió rằng Lý Văn Tĩnh chút ít về huyền học.

 

Bởi nên cựu thôn trưởng mới tìm đến cửa, Lý Văn Tĩnh thấy liên quan đến mạng nên cũng từ chối, trực tiếp cùng Lý Thụ Hoa sang đó.

 

Vừa bước nhà cựu thôn trưởng, Lý Văn Tĩnh bắt đầu quan sát xung quanh, nhưng thấy thứ gì sạch sẽ cả.

 

 

Loading...