Trọng Sinh Năm 70: Thiên Kim Giả Gói Ghém Đồ Đạc Về Nông Thôn. - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:14:45
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lý Văn Tĩnh cửa nhà họ Trần, định cảm xúc, gõ vài cái lên cửa chính.”

 

Phải rằng nhà họ Trần đúng là gia đình điều kiện nhất trong làng, chẳng thế mà nhà là nhà gạch xanh mái ngói lớn, còn nhà họ Lý thì ở nhà vách đất.

 

Mẹ Trần thấy tiếng gõ cửa, vội vàng chạy mở cửa.

 

Khi thấy đến là Lý Văn Tĩnh, nụ mặt bà tài nào giấu nổi, vội vàng kéo cô nhà.

 

“Trời lạnh thế , cháu qua đây!

 

Mau nhà với bác."

 

“Cháu xem hai nhà chúng cũng xa, rảnh rỗi thì cứ qua đây chơi.

 

Nếu cháu chuyện gì với bác thì , chẳng còn Nghị Bân nhà bác và Tiểu Lan đó ?

 

Nghị Bân nhà bác đang thương dưỡng bệnh ở nhà, cũng chẳng việc gì, để nó kể cho cháu chuyện ở trong quân đội!"

 

Chương 14 Mắt mù thì trách ai

 

Cô chỉ Trần Nghị Bân lính, nhưng cũng ở thành phố nào.

 

“Bác ơi, cả nhà họ Trần lính ở ạ?"

 

Nhắc đến chuyện , nụ mặt Trần giấu nổi vẻ tự hào.

 

“Nó ở đơn vị tại Kinh Đô!

 

Cháu cũng lớn lên ở Kinh Đô từ nhỏ, chắc chắn sẽ chuyện để với ."

 

Kinh Đô, đó là nơi cô từng sinh sống, cũng là thành phố mà Lý Duyệt Dung đang sống hiện giờ.

 

Cô đang cân nhắc xem nên địa chỉ của Lý Duyệt Dung cho nhà họ Trần .

 

Cô hình như chút đảo lộn chính phụ , cô đến đây là để giải quyết vấn đề mà.

 

“Bác ơi, hôm nay cháu qua đây là việc.

 

Cháu mạo hỏi một câu, chuyện của cả Trần và Lý Duyệt Dung nhà bác định tính thế nào ạ?"

 

Trần Nghị Bân lớn hơn cô nhiều như , gọi một tiếng cả cũng quá lời.

 

Mẹ Trần nụ càng sâu hơn.

 

“Cháu hỏi thẳng thắn như , bác cũng giấu giếm gì nữa, thẳng luôn với cháu nhé, bác bác chấm cháu , cháu con dâu nhà bác, như hôn sự cũng cần hủy nữa, hai nhà chúng vẫn là thông gia!"

 

Quả nhiên, cái gì đến cũng đến!

 

“Bác ơi, cháu cũng thẳng luôn, đính hôn, bàn chuyện cưới hỏi với cả Trần là Lý Duyệt Dung chứ cháu Lý Văn Tĩnh.

 

Chuyện hôn sự của nhà bác với Lý Duyệt Dung liên quan gì đến cháu cả.

 

Không đến việc cháu còn nhỏ, lấy chồng, hơn nữa cho dù cháu lấy chồng thì cũng thể gả một cách hồ đồ như ."

 

Mẹ Trần liền cuống lên:

 

“Này con bé nhà họ Lý, cháu còn gặp Nghị Bân nhà bác , nó trông bảnh lắm đấy, ở trong đơn vị ít nhiều cũng là một cán bộ, cháu gả cho nó chắc chắn thiệt !"

 

“Bác ơi, đây căn bản vấn đề thiệt thiệt, cháu với cả Trần quen , càng hiểu gì về , thể xây dựng một gia đình ?"

 

Mẹ Trần nắm lấy tay Lý Văn Tĩnh :

 

“Cái con bé , cháu xem cháu lời đúng là còn trẻ con quá!

 

Bác lúc bằng tuổi cháu , trong bụng Nghị Bân nhà bác .

 

Cháu về thể hỏi cha cháu xem, thế hệ chúng bác, thế hệ nữa, bao nhiêu khi kết hôn chẳng chỉ gặp một hai .

 

Kết hôn hai chẳng vẫn chung một giường, sinh con đẻ cái sống qua ngày, cuộc sống chẳng vẫn trôi qua rực rỡ đó !

 

Cháu xem mấy cái đứa cứ lải nhải đòi tự do luyến ái , mấy đôi là sống !

 

Nghe bác , chắc chắn sai !"

 

Những lời của Trần, Lý Văn Tĩnh vẫn chút đồng tình, cái gã hôn phu Lưu Thành của cô xem, chẳng là một gã tồi chính hiệu đó !

 

Đồng tình thì đồng tình, nhưng Lý Văn Tĩnh mới trọng sinh, cô tùy tiện giao bản tay một đàn ông xa lạ.

 

Hơn nữa giờ tuổi cô đúng là còn nhỏ, thật sự lấy chồng, cô còn thi đại học nữa.

 

“Bác ơi, hôn sự do cháu hứa hẹn, cháu cũng Lý Duyệt Dung, cháu chắc chắn sẽ nhận , nhưng dù cũng cảm ơn bác yêu mến."

 

Lý Văn Tĩnh rút tay khỏi tay Trần, dậy cúi chào bà một cái thật sâu bỏ .

 

Thân hình cao lớn của Trần Nghị Bân chắn ngang lối của Lý Văn Tĩnh.

 

“Chúng thể chuyện một chút ?"

 

Mẹ Trần thấy con trai tay , lập tức vui mừng :

 

“Con bé nhà họ Lý , đây là Nghị Bân nhà bác, hai đứa gặp thì cứ chuyện trực tiếp với , những chuyện khác chuyện xong tính!"

 

Mẹ Trần ý ngoài, để gian cho hai .

 

Lý Văn Tĩnh đúng là đầu tiên gặp Trần Nghị Bân, lẽ do quanh năm huấn luyện trong quân đội nên nước da là màu lúa mạch khỏe mạnh, khuôn mặt đầy vẻ chính trực, mang cảm giác an .

 

Chính chủ đến , chuyện với nhất.

 

Trần Nghị Bân cô gái nhỏ trắng trẻo mặt, nghiêm túc :

 

tên là Trần Nghị Bân, năm nay hai mươi lăm tuổi, sở thích , giữ chức phó tiểu đoàn trưởng trong quân đội, xin hỏi, cô hài lòng ở điểm nào về ?"

 

Tại đàn ông trai đành, giọng còn như chứ.

 

Hai kiếp , là cô nhiệm vụ chín trăm chín mươi chín , nhưng ai cô là một cực kỳ thích cái , còn là nhạy cảm với giọng .

 

Giọng của Trần Nghị Bân thật sự từ tính, nhưng ngay đó nghĩ đến là hôn phu của Lý Duyệt Dung, cô lập tức giữ vững lập trường của .

 

“Đồng chí Trần Nghị Bân, , nhưng Lý Duyệt Dung, mớ hỗn độn của cô cũng sẽ tiếp nhận, càng vật thế cho cô !"

 

Trần Nghị Bân...

 

“Đồng chí Lý Văn Tĩnh, từng ai cô là vật thế của ai cả, hiện giờ đang hỏi cô!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-thien-kim-gia-goi-ghem-do-dac-ve-nong-thon/chuong-10.html.]

Lý Văn Tĩnh...

 

Nếu đây hôn phu của Lý Duyệt Dung, lẽ cô thật sự sẽ cân nhắc đàn ông mặt .

 

“Nếu thật sự coi là vật thế của ai đó, thì tiên hãy hủy hôn , còn về hai chúng , cứ tùy duyên ..."

 

Phải rằng, dù là gia cảnh nhà họ Trần điều kiện của bản Trần Nghị Bân, ở nông thôn thì cũng thuộc hàng hiếm .

 

Tin chắc rằng chỉ cần bản Trần Nghị Bân đồng ý, đ-ánh tiếng ngoài, bà mai của mấy làng lân cận chắc chắn sẽ đạp bằng ngưỡng cửa nhà họ Trần.

 

Nếu Trần Nghị Bân thật sự theo đuổi , cô chắc chắn sẽ đồng ý, ai bảo cô thích kiểu chứ.

 

cô sẽ kết hôn sớm như , kết hôn đợi mười tám tuổi.

 

Trần Nghị Bân suy nghĩ kỹ lời của Lý Văn Tĩnh một lát, gật đầu :

 

“Được!"

 

Mẹ Trần xa, bà vẫn luôn ngoài cửa trộm, thấy con trai đồng ý hủy hôn, lập tức cuống lên, xông thẳng trong.

 

“Cái thằng ngốc , con thể đồng ý hủy hôn, nếu hủy hôn , chắc để mắt đến con !"

 

Con bé nhà họ Lý trông xinh , còn là học sinh cấp ba nữa.

 

Chân của con trai lành còn chắc, sinh một đứa con ngốc nghếch như chứ.

 

“Mẹ, chuyện cứ quyết định như , cũng đừng thêm nữa.

 

Chúng địa chủ ác bá, chẳng lẽ còn ép cưới ?"

 

Mẹ Trần , trực tiếp đ-ánh hai cái tay Trần Nghị Bân.

 

“Hủy hôn thì hủy hôn, cái thằng năng bậy bạ gì thế hả?

 

Địa chủ ác bá cái gì, lời mà con cũng ?"

 

Lời nếu để ngoài thấy thì cả nhà họ còn ngày lành .

 

Địa chủ ác bá là đối tượng đ-ánh đổ đấy.

 

Mẹ Trần trừng mắt dữ tợn Trần Nghị Bân hai cái, con dâu sắp đến tay bay mất như , bảo bà giận cho .

 

đây là con trai , bà còn thể chứ?

 

Lý Văn Tĩnh chẳng thèm quan tâm đến suy nghĩ của hai con họ, như một con gà trống thắng trận, hiên ngang hừng hực về nhà.

 

Hạ Ngọc Lan thấy Lý Văn Tĩnh về với tâm trạng tệ, vội vàng kéo cô phòng.

 

Gấp gáp hỏi:

 

“Mẹ Binh t.ử con đến nhà họ Trần, ?"

 

Lý Văn Tĩnh vỗ vỗ tay Hạ Ngọc Lan :

 

“Mẹ, , Trần Nghị Bân đó đúng là tệ, đồng ý hủy hôn !"

 

Hạ Ngọc Lan cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

“Người nhà họ Trần , thằng cả nhà họ Trần càng hơn, là do cái đồ ăn cháo đ-á bát Lý Duyệt Dung phúc, với ."

 

Trần Nghị Bân trông đúng là bảnh bao, nhưng mắt mù thì trách ai?

 

Chẳng đây bà cũng từng mắt mù đó ?

 

Chương 15 Làm khó cho con

 

Phía Lý Văn Tĩnh thì một mảnh yên bình, nhưng khu thanh niên tri thức thì náo loạn như vỡ tổ.

 

Có thể là vô cùng ồn ào.

 

Khi Ngô Ái Quân tin Lý Văn Tĩnh cái đồ gì Vương Phân lừa đến khu thanh niên tri thức phía Tây, ông suýt chút nữa thì ngất xỉu.

 

Vẫn đưa bàn tay thô ráp to lớn của cố gắng bấm nhân trung mới để ngất , trấn tĩnh một lúc lâu mới hồi phục .

 

“Các ... các ... các , để các thế nào cho đây, thật sự là quá quắt quá !"

 

Lưu Đông ánh mắt né tránh, vẻ mặt bất lực :

 

“Đại đội trưởng, là do tình hình hôm qua quá phức tạp!"

 

“Phức tạp thế nào?"

 

Ngô Ái Quân cao giọng hơn mấy phần, quát lớn:

 

“Lưu Đông, là một thanh niên tri thức cũ xuống nông thôn năm sáu năm , rõ ở đó sống hạng gì chứ?

 

Các cư nhiên để một cô gái nhỏ mới đến sống ở đó, rốt cuộc là tâm địa gì?"

 

Người khác rõ nhưng ông thì rõ, con bé đó rõ ràng là con gái ruột của Lý Thụ Hoa, tuy trông giống vợ chồng Lý Thụ Hoa và Hạ Ngọc Lan, nhưng nó giống của Lý Thụ Hoa đến tám phần đấy.

 

Con bé nếu thật sự xảy chuyện gì ở đại đội của họ, với cái tính thương con như mạng của lão già Lý Thụ Hoa , ông cũng sẽ gặp họa theo.

 

Nghĩ đến đây, Ngô Ái Quân phóng ánh mắt sắc lẹm quét qua nhóm thanh niên tri thức đang đó như chim đà điểu.

 

“Nếu cô gái nhỏ đó chuyện gì, tất cả các , một ai thể trốn tránh trách nhiệm !"

 

Vương Phân đến đây lập tức cam lòng, cái con khốn Lý Văn Tĩnh đó tay thật sự nặng.

 

Bụng của cô giờ vẫn còn đau đây .

 

“Đại đội trưởng, lời của ông nhé, là thanh niên tri thức Lý chê nhà ở khu chúng cũ nát, nhỏ hẹp, chen chúc cùng chúng , là tự cô , liên quan gì đến chúng .

 

Cho dù cô chuyện gì thì đó cũng là do cô tự chuốc lấy, trách lên đầu chúng ."

 

Lưu Đông giả vờ khiển trách:

 

“Thanh niên tri thức Vương, cẩn thận lời !"

 

Ngô Ái Quân lườm họ một cái, chạy thẳng về phía ngôi nhà cũ của địa chủ Điền ở phía Tây làng.

 

Vừa vội vàng lên đường, ngừng cầu nguyện trong lòng:

 

“Các ông, các bà, cụ cố của con ơi, các cụ phù hộ cho cô gái nhỏ đó nhé, nếu thì con cháu của các cụ là con đây sẽ tiêu đời mất!"

 

 

Loading...