Trọng Sinh Năm 70: Kết Hôn Rồi Lại Ly Hôn Với Lục Thiếu - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-04-15 15:46:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sao đến trường?”
“Có một tài liệu cần chuyên nghiệp dịch thuật.”
Lục Xuyên tâm trạng rõ ràng như Thẩm Thư Ninh, chân mày kiếm của vô thức nhíu : “Vừa nãy em gặp rắc rối gì ?”
Thẩm Thư Ninh lắc đầu: “Chỉ là chút chuyện nhỏ, em tự thể xử lý .”
…
Chiều hôm đó, trong xưởng của Xưởng may Ngọc Long, Giám đốc Ngụy đập mạnh ống xuống, giọng vô cùng tức giận: “Xưởng may 1 Tân Nam độc quyền hết đinh tán ở địa phương !”
Cô Kim lo lắng đến chà xát hai tay : “Bây giờ đặt mua đinh tán mới thì còn kịp nữa…”
Cách thời hạn cuối để giao hàng chỉ còn bốn ngày, nhưng đinh tán còn trong xưởng đến nửa bao, chỉ đủ thành vài chục bộ quần áo, mà bây giờ họ còn thiếu ít nhất 200 chiếc!
“Giám đốc, cần một chuyến đến Đại học Tân Nam hỏi đồng chí Tiểu Thẩm xem cách nào ?”
“Không thể cứ chuyện gì cũng phiền Tiểu Thẩm , dù cô cũng chỉ là một sinh viên.”
“Vậy đây? Nếu giao đơn hàng, chúng bồi thường…”
“Đừng vội, nhớ bên thành phố Long Môn một xưởng đinh tán, chúng gấp qua đó trong đêm, nhất định mua đinh tán về sớm nhất thể. Việc hợp tác với Cửa hàng bách hóa 2, tuyệt đối xảy bất kỳ sai sót nào!”
Ngụy Bình Phàm là hành động nhanh nhẹn, bên nghĩ đối sách liền lập tức dẫn xuất phát. Từ huyện Ngọc Long đến thành phố Long Môn, nếu tự lái xe cũng ít nhất mất ba tiếng đường. Nếu việc suôn sẻ, thì sáng sớm ngày mai thể về, thì thời gian vẫn còn kịp.
Thẩm Thư Ninh chuyện từ Ngụy Bình Phàm, cũng là hai ngày đó. Giữa chừng gặp vài rắc rối nhỏ, sợ hãi nhưng nguy hiểm, vấn đề đinh tán giải quyết triệt để .
Hơn nữa Giám đốc Ngụy quyết đoán ký ngay một bản hợp đồng mua bán với đối phương. Sau đinh tán của xưởng may đều sẽ đặt mua từ thành phố Long Môn, như sẽ ảnh hưởng bởi Xưởng may 1 Tân Nam nữa.
Cửa hàng bách hóa 2 nhận lô quần áo đầu tiên do Xưởng may Ngọc Long giao, sáng hôm đó họ liền dành riêng một quầy hàng để bày bán lô quần áo .
Từ 9 giờ sáng mở cửa đến 12 giờ mới tạm nghỉ, trong ba tiếng đồng hồ mà khách hàng Cửa hàng bách hóa 2 hề ngớt.
Quản lý Vương bên Cửa hàng bách hóa 1 thể yên nữa, trực tiếp gọi một cuộc điện thoại đến Xưởng may 1 Tân Nam để chuyện với giọng điệu gắt gỏng.
“Giám đốc Dương, rốt cuộc các ông giao hàng ? cho các ông bảy ngày, hôm nay là hạn ch.ót ! Nếu giao theo đơn đặt hàng, thì cứ theo hợp đồng mà bồi thường tiền phạt vi phạm !”
Quản lý Vương bây giờ khách hàng tấp nập dứt cửa Cửa hàng bách hóa 2, mắt ông đỏ lên. Sớm thì ban đầu nên lời cái tên họ Dương , để Cửa hàng bách hóa 2 giành mất vị trí dẫn đầu!
“Lão Vương , vì 400 chiếc áo , nhân viên xưởng chúng mấy ngày nay đều tăng ca liên tục. thậm chí còn ngừng hai dây chuyền sản xuất khác! Quần áo mới đóng gói xong và gửi , nhiều nhất nửa tiếng nữa là đến chỗ ông thôi.”
“Giám đốc Dương, cũng quá nóng vội . Cái tên họ Ngô bên Bách hóa 2 đó, xưa nay ưa gì . Lần để ông nhanh chân hơn, đầu mà cuối năm báo cáo công việc, ông chắc vểnh đuôi lên trời mất!”
Khi cúp điện thoại, Giám đốc Dương trực tiếp đ.ấ.m mạnh xuống bàn, nghiến răng ken két: “Vương Đức Phát, đinh tán của họ lấy từ thế hả? bảo thông báo với các xưởng đinh tán đó, …”
“Giám đốc Dương, … cũng rõ.”
“Đồ vô dụng! Một chút chuyện nhỏ cũng xong.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-ket-hon-roi-lai-ly-hon-voi-luc-thieu/chuong-46.html.]
...
Thông tin Cửa hàng bách hóa 1 và 2 cùng lúc bày bán áo khoác kiểu dáng xe mô tô mới, đầy hai ngày lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm ở thành phố Tân Nam.
Ngay cả trong trường học cũng ít nam sinh đều lấy việc sở hữu một chiếc áo khoác xe máy đinh tán để thể hiện sự thời thượng của .
Lavie
lâu , những khách hàng mua áo khoác ở Cửa hàng bách hóa 1 phát hiện quần áo họ dường như chút khác biệt so với những chiếc bán ở Cửa hàng bách hóa 2.
Giá tuy rẻ hơn 1 đến 2 đồng nhưng chất liệu vải của áo đủ dáng, khi giặt thì nhăn nhúm, hơn nữa đinh tán còn rơi .
Một khách hàng đến yêu cầu đổi trả , đều Cửa hàng bách hóa 1 từ chối.
Những tin tức tiêu cực lan truyền ngày càng rộng, ngay cả bên tòa soạn báo cũng đến phỏng vấn.
Hai ngày nay, Quản lý Vương chỉ cần khỏi nhà mắng c.h.ử.i, mặt mày ông trở nên âm u tìm đến Giám đốc Dương: “Giám đốc Dương, đây là quần áo ông giao cho ? Cả về chất liệu lẫn kiểu dáng đều thể so sánh với sản phẩm của Xưởng may Ngọc Long! Lúc đầu là vì tình cảm hợp tác nhiều năm của chúng nên mới đồng ý ký đơn hàng với ông. Bây giờ ông như , đang hại !”
“Quản lý Vương , chúng tuyệt đối ăn bớt vật liệu, gian dối chất lượng , chỉ là… họ dùng quần áo bảo hộ lao động tồn kho mấy năm để cải tiến . Lô quần áo bảo hộ lao động đó đều là chất liệu terylene, là loại vải cứng cáp, xưởng chúng nhiều hàng tồn kho quần áo bảo hộ lao động như , còn đặc biệt tìm loại vải hơn, cái …”
“Giám đốc Dương, cũng vòng vo với ông nữa. Lô quần áo đó, Cửa hàng bách hóa 1 chúng khả năng bán . Ngày mai sẽ cho đóng gói hết hàng tồn còn để trả cho ông. bán bao nhiêu bộ sẽ trả tiền hàng bấy nhiêu.”
Nói xong, mặt Quản lý Vương đen sạm rời khỏi xưởng may.
Ông , Giám đốc Dương tức giận đập vỡ chén .
Hà Nguyệt Lan cau mày : “Giám đốc, cứ tiếp tục như thế , sẽ càng bất lợi cho danh tiếng của xưởng chúng . Bây giờ hàng tồn kho trong xưởng ngày càng nhiều, đề nghị ngừng dây chuyền sản xuất áo khoác mô tô , hoặc… chúng thể trực tiếp tìm Giám đốc Ngụy của Xưởng may Ngọc Long chuyện.”
“Nói chuyện? Nói chuyện gì?” Giám đốc Dương lạnh: “Bảo họ giao bản vẽ thiết kế ? Hay bảo họ bán lô quần áo bảo hộ lao động terylene đó cho chúng ?”
Hà Nguyệt Lan lắc đầu: “Hợp tác, chúng thể hợp tác với họ. Dựa lượng nhân viên và dây chuyền sản xuất của Xưởng may Ngọc Long, khó để duy trì việc giao những đơn hàng quy mô lớn trong thời gian dài. Chúng thể gia công cho họ, hoặc mua thiết kế của họ.”
Nửa câu đầu, Giám đốc Dương để tai, nhưng mua thiết kế thì đúng ý ông . Ông nheo mắt suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng chịu gật đầu: “Được, ngày mai đích một chuyến đến huyện Ngọc Long!”
Ngày hôm , Giám đốc Dương dẫn theo Vương Đức Phát và mấy cán bộ chủ chốt của xưởng mất hai tiếng lái xe đến huyện Ngọc Long.
Lưu Văn Phú đây từng gặp Vương Đức Phát ở phố Thủy Nhai. Vừa thấy họ, sắc mặt biến đổi, lập tức cho gọi Giám đốc Ngụy.
“Giám đốc, Giám đốc! Có nhiều của Xưởng may 1 Tân Nam đến đây!”
“Cái gì?”
Ngụy Bình Phàm cầm cờ lê tay, bước khỏi xưởng. Mấy ngày nay để chạy đơn hàng, những chiếc máy may gần như bốc khói vì hoạt động. Xưởng chỉ một thợ sửa chữa, căn bản xuể, hồi trẻ ông cũng từng học sửa máy nên mấy ngày đích trận hỗ trợ sửa máy móc.
“Cậu ai đến?”
“Người của Xưởng may 1 Tân Nam.”
Ngụy Bình Phàm , sắc mặt lập tức sa sầm xuống, nhỏ giọng dặn dò: “Hôm nay Tiểu Thẩm sẽ đến xưởng, chắc bây giờ lên xe . Cậu bến đón , dẫn Tiểu Thẩm dạo trung tâm, nhớ chiêu đãi cho .”
“Giám đốc yên tâm, chuyện cứ giao cho !”