Trọng Sinh Năm 70 Gả Cho Chú Út, Trực Tuyến Trêu Chọc Nam Nhân Nuôi Con - Chương 99: Khiến cô ấy một xác bốn mạng

Cập nhật lúc: 2026-04-07 17:03:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Haizz..."

Trương Tố Trân thở dài một tiếng tiếp:

"Nhà Trịnh Lão Tam đông em, nể mặt Trịnh Lão Tam thì cũng nể mặt em nhà ."

"Ở nông thôn chẳng đều thế ? Chuyện nhân tình thế thái phức tạp lắm. Như cái Trịnh Tiền Đa kìa, quan hệ với Trịnh Lão Đại là cả của Trịnh Lão Tam, Trịnh Lão Đại trực tiếp tuyên bố luôn, nếu dám báo cảnh sát thì đoạn tuyệt quan hệ với !"

"Những khác cũng thế, tính thì đều quen với mấy em nhà họ Trịnh. Không em kết nghĩa thì cũng là em đồng hao, cô dì chú bác kiểu gì cũng bắc cầu tìm mối quan hệ. Cuối cùng ai nấy đều nỡ căng, chẳng ai nỡ báo cảnh sát cả."

Lưu Niệm thì nhíu c.h.ặ.t mày, chuyện lông gà vỏ tỏi ở nông thôn đúng là như thế. Nếu việc gì cũng màng tình nghĩa thì kết cục sẽ là cả làng cô lập.

Nhà nào đông thì càng ngang ngược, cho nên Trịnh Lão Tam căn bản chẳng sợ gì.

"Dù chuyện em đừng xen , chỉ cần họ đến đây gây sự thì em đừng quản bọn họ."

Trương Tố Trân dặn dặn , cũng lo lắng thôi: "Chị chỉ sợ đến cuối cùng em rước họa ."

Lưu Niệm gật đầu : "Em ạ."

Rất nhiều nữ công nhân đến việc là làng Trịnh Gia Trang, chuyện ầm ĩ khắp làng họ , nên Trương Tố Trân tin vội chạy đến báo cho Lưu Niệm.

"Thôi, chị nữa, chị nhà máy xem thế nào. Đợi hòm hòm chị sẽ tổ chức cho chị em công nhân bắt đầu việc ngay."

Trương Tố Trân phủi m.ô.n.g dậy, Tố Phượng đang chăm chú sách ở bên cạnh một cái.

Lưu Niệm : "Chị dâu, chị cứ yên tâm, Tố Phượng nhất định sẽ ."

Trương Tố Trân hớn hở: "Chị , nhưng vẫn nhờ em để tâm nhiều hơn."

"Thôi, chị đây! Đừng tiễn!"

Trương Tố Trân bước thoăn thoắt, đúng là sảng khoái, loáng một cái khỏi cửa.

Lưu Niệm trở phòng, nghĩ bụng chuyện nhất là nên can dự, trừ phi bọn họ đụng đến đầu cô.

Trương Tố Trân khỏi thì bước sân nhà cô.

Hiện giờ đến đưa tài liệu cho Lưu Niệm đổi thành Vân Mặc, cô mặc một chiếc áo khoác đỏ rực, giày da dê nhỏ, phòng líu lo kể lể nỗi uất ức của .

"Thật và Chu Hàm coi như là thanh mai trúc mã, thích Chu Hàm từ nhỏ ."

ném tập tài liệu lên bàn, bĩu môi: " cứ đuổi theo m.ô.n.g , nhưng thì ?"

"Cái cũng chẳng thèm lấy một cái!"

Vân Mặc , nước mắt bắt đầu chực trào quanh hốc mắt.

Tố Phượng rụt rè đưa khăn tay qua, Lưu Niệm với vẻ lúng túng.

Chuyện tình cảm nam nữ đúng là đúng sai, bảo cô thế nào đây?

"Hay là cô thử thích khác xem?"

Lưu Niệm tiến lên vài bước, Tố Phượng một cái: "Cô xem, Tố Phượng thích Chu Hàm, thế mà Chu Hàm cứ nhất quyết thích cô đấy thôi."

Vân Mặc nhíu mày, Lưu Niệm Tố Phượng: " thích khác."

"Chậc, cái cô bé ngốc ."

Lưu Niệm gõ nhẹ đầu cô : " là, giả vờ!"

Đàn ông đều rẻ mạt cả, cô càng thích thì càng coi cô gì.

Lưu Niệm vỗ vai Vân Mặc: "Cô thể thử xem, thích khác thật, hoặc là kích động Chu Hàm thì ?"

"Ồ, hóa còn thể thế !"

Vân Mặc bừng tỉnh đại ngộ.

nhíu mày sầu não: " còn tìm một đàn ông phối hợp với nữa."

"Thật cái sống ở điểm thanh niên tri thức trông cũng khá tinh đấy."

Vân Mặc trầm tư gật đầu: "Hay là chọn nhé?"

Trong lòng Lưu Niệm vang lên hồi chuông cảnh báo: "Ai cơ?"

"Người đó hình như là em của đàn ông nhà cô..."

Vân Mặc gật đầu với Lưu Niệm: "Tên là Tô Hàng."

Nghe cô , hai còn trong phòng lập tức mặt mũi xanh mét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-ga-cho-chu-ut-truc-tuyen-treu-choc-nam-nhan-nuoi-con/chuong-99-khien-co-ay-mot-xac-bon-mang.html.]

Đến cả Tố Phượng cũng nhịn nổi mà lắp bắp mắng một câu: "Cô, cô mù mắt ?"

"Cô mới đến làng Tướng Quân nên nhiều chuyện cô ."

Lưu Niệm vội vàng kể những chuyện Tô Hàng cho Vân Mặc , nghiêm túc dặn dò cô : "Kẻ đó hạng chuyện hổ nào cũng , cô tránh xa ."

Vân Mặc lập tức lộ vẻ mặt như nuốt ruồi, cực kỳ buồn nôn.

Nghĩ đến mấy ngày nay cô ở điểm thanh niên tri thức, thấy Tô Hàng vẻ nho nhã, lễ độ bắt chuyện với , cô cư nhiên còn thấy Tô Hàng cũng khá .

Không ngờ là giả tạo, khả năng cao là để quyến rũ cô . Vân Mặc hận thể tát cho vài cái!

bỗng nảy một ý, nhướng mày : "Vậy để trút giận các cô!"

"Không cần!"

Lưu Niệm vội vàng xua tay: "Cô đừng dây , hạng như mà dính lấy cô thì chỉ hút cạn m.á.u cô mà thôi."

Lưu Niệm nhắc đến Tô Hàng vẫn thấy chút sợ hãi, cũng may hôm nay cô nhắc nhở Vân Mặc một câu.

Với một đứa trẻ suy nghĩ đơn giản như cô , thể là đối thủ của hạng đàn ông già đời xảo quyệt như Tô Hàng?

Ba đàn bà cùng nhắc đến Tô Hàng, ai nấy đều mang vẻ mặt nôn mửa, họ bĩu môi chê bai.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân lạch bạch, tiếng của Trương Tố Trân.

"Em ơi, chị thấy Trịnh Diễm Ni ! Chắc chắn là đến tìm em đấy!"

Trương Tố Trân đang dẫn nhà máy thì thấy đang ngóng nhà Lưu Niệm.

lập tức nhận , kẻ đó chính là vợ của Trịnh Lão Tam, Trịnh Diễm Ni.

"Dám đến nhà ?"

Lưu Niệm lấy bình tĩnh: "Để xem bà định cái gì!"

Mấy đàn bà cùng nín thở, đồng loạt cửa, đợi Trịnh Diễm Ni dẫn xác đến.

"Có ai ở nhà ?"

Một bóng lảng vảng ngoài cửa, chính là Trịnh Diễm Ni.

Chẳng đợi ai mời, bà tự bước qua ngưỡng cửa, phòng kín đáo đ.á.n.h giá xung quanh.

"Nhà cô đúng là thật đấy."

Trịnh Diễm Ni với Lưu Niệm, cũng chẳng khách sáo mà ngay xuống ghế. Nhìn hoa quả bày bàn, bà thèm thuồng nuốt nước miếng, bụng bảo lát nữa xem cuỗm cái gì ăn .

Nhìn cái điệu bộ nén khí thế đó của bà , Lưu Niệm ngay là bà chuẩn mà đến.

Chẳng đợi bà mở miệng, Lưu Niệm lên tiếng : "Hôm nay chị đến nhà , nhất định sẽ khiến chị nhớ đời."

Ý gì đây? Trịnh Diễm Ni nghiêng đầu ngơ ngác, còn kịp phản ứng thì thấy Lưu Niệm thong thả ôm bụng vật xuống đất, chỉ tay Trịnh Diễm Ni mà : "Chị dâu ơi, bà đẩy em! Ái chà, con của em, con của em!"

Mấy , đặc biệt là Trương Tố Trân hiểu ý ngay lập tức, kịch liền lên sân khấu.

"Bà đẩy em cái gì?"

Trương Tố Trân "uỳnh" một tiếng đẩy cửa xông ngoài:

"Mau đến xem ! Có kẻ tay độc ác ! Định mưu sát em , một xác bốn mạng đây !"

Tiếng hô trực tiếp thu hút đám các bà các cô thích xem náo nhiệt ở làng Tướng Quân kéo đến.

", đẩy cô , là cô tự ngã xuống đấy chứ!"

Trịnh Diễm Ni cuống cuồng bật dậy, chỉ Tố Phượng và Vân Mặc: "Hai cô mặt ở đây, tin thì cứ hỏi họ xem!"

Tố Phượng và Vân Mặc đồng thanh : "Chính là bà đẩy, chúng đều thấy hết !"

Lưu Niệm ôm bụng kêu "ái chà ái chà" dứt, đau đớn c.ắ.n môi.

Lúc nãy thừa lúc ai chú ý, Lưu Niệm quệt chút nước lên trán, qua cứ như là mồ hôi lạnh vã .

Lần Trịnh Diễm Ni cư nhiên đụng đối thủ ! Còn diễn kịch hơn cả bà .

Trịnh Diễm Ni nghĩ Lưu Niệm nhiều tiền nên định đến mượn một ít. Dù công nhân cũng là giúp Lưu Niệm xây nhà máy, lương phát thì tìm cô thì tìm ai?

Kết quả còn kịp mở miệng, Lưu Niệm diễn cho một vở như thế !

Lưu Niệm đưa tay , yếu ớt với Tố Phượng bên cạnh: "Mau, mau lên, đưa bệnh viện, bắt bà bồi thường tiền thôi!"

 

Loading...