Trọng Sinh Năm 70 Gả Cho Chú Út, Trực Tuyến Trêu Chọc Nam Nhân Nuôi Con - Chương 38: Cô mang thai rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-05 13:39:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Được!"
Lưu Niệm đối diện với gật đầu: "Vậy sẽ bày bằng chứng mặt các !"
"Đầu tiên, bất kỳ ai trong chúng đề cập đến việc hạt giống vấn đề! Thế nhưng cô mở miệng hủy hoại hạt giống."
Ánh mắt lạnh lùng của Lưu Niệm rơi mặt Kim Xảo Mai, khiến cô rùng một cái.
Cô nhớ lời , lập tức hoảng loạn: "... chỉ là tình cờ thôi! bừa đấy!"
"Có lẽ là do lời tiếng nên mới đến hạt giống thôi!"
"Cái đó thể coi là bằng chứng !"
"Chị bằng chứng thực tế cơ!"
...
Đối mặt với những lời chất vấn, Lưu Niệm vẫn xử sự thản nhiên, cô gì mà cầm một cốc dung dịch bàn rưới lên nền đất thí nghiệm của nhà kính.
Mặt đất lập tức chuyển sang màu đỏ!
Mọi khó hiểu Lưu Niệm, đó cô hắt chỗ còn lên giày của Kim Xảo Mai.
"Hôm nay cô giày ?"
Lưu Niệm chằm chằm mép giày của Kim Xảo Mai đang dần biến thành màu đỏ.
"Đây! Đây là ?"
Kim Xảo Mai hiểu, nhưng thâm tâm vô cùng sợ hãi, Lưu Niệm đang cái gì thế !
"Trong đất thí nghiệm thành phần Phenolphthalein, khi gặp chất lỏng tính kiềm sẽ chuyển sang màu đỏ."
Lưu Niệm nhếch môi , đầy vẻ châm chọc : "Nói thế cô hiểu ?"
"Mép giày của cô tại biến thành màu đỏ, là vì tối qua cô lén lút đến đây, khu đất thí nghiệm! Cô nhổ mầm lá và hủy hoại hạt giống!"
Đây chính là bằng chứng thép!
Chu Hàm và Trần Chí Hưng Lưu Niệm với ánh mắt gần như sùng bái.
Người phụ nữ mà thông minh thế! Họ đó còn hiểu lầm cô, thật là đáng c.h.ế.t.
Đổng Thuận Phát khẽ nheo mắt, đầu tiên phụ nữ bằng con mắt khác, cô giỏi hơn ông tưởng nhiều.
"Kim Xảo Mai đúng là giỏi diễn thật, suýt chút nữa là mắc bẫy cô !"
"Lưu Niệm cũng quá thông minh ! Sao cái gì cô cũng thế?"
"Phá hoại nhà kính tương đương với phá hoại tài sản quốc gia! Kim Xảo Mai chính là kẻ thù của đất nước!"
Kim Xảo Mai sợ đến mức vững nổi: "... ..."
Cô thốt lên lời nào.
"Trừng trị nghiêm khắc Kim Xảo Mai!"
"Trừng trị nghiêm khắc Kim Xảo Mai! Cho cô một bài học!"
...
Những tiếng lên án lọt tai, Kim Xảo Mai thét lên t.h.ả.m thiết: "Không—"
"Đừng mà— ... còn dạy thêu thùa nữa! Giáo viên dạy thêu hôm nay ! Không , nhiệm vụ sẽ thành !"
Kim Xảo Mai hoảng hốt : "Mọi nghĩ xem, còn hơn mười nữ công nữa cơ mà! Họ còn kiếm công điểm! Quốc gia cần !"
, chính là như , Kim Xảo Mai đột nhiên trở nên cứng rắng hẳn lên.
Thật , Lưu Niệm chỉ sợ Kim Xảo Mai như .
"Nếu cô thể thành nhiệm vụ đảm bảo cả chất và lượng thì sẽ phạt chồng tội!"
Lưu Niệm : "Cho nên cô cố gắng lên nhé!"
Kim Xảo Mai nghiến răng: "Được thôi!"
Cô tin sẽ thua.
dường như cô phớt lờ lời của Lưu Niệm: Phạt chồng tội!
"Tuy nhiên, hiện giờ cô cũng thể chịu hình phạt nào."
Có phẫn nộ : "Mau chấp nhận cải tạo giáo d.ụ.c !"
Cách giáo d.ụ.c thế nào thì đều , điều đó thật sự hành hạ khác.
Lưu Hương Hương nhướng mày, đắc ý.
Kim Xảo Mai quả nhiên là kẻ não, cô kích động vài câu là đến nhà kính.
Kết cục hiện giờ của cô là đáng đời!
cô cũng chút thắc mắc, rõ ràng nhà kính mất đồ, Lưu Niệm nhỉ? Đổ hết tội lên đầu Kim Xảo Mai mới chứ!
Với sự nghi hoặc đó, Lưu Hương Hương rút lui khỏi đám đông, Lưu Niệm theo bóng lưng cô mỉm .
...
Kim Xảo Mai dạo dễ chịu chút nào ! Ban ngày bận việc thêu thùa, buổi tối còn cải tạo.
Nói là cải tạo cho lọt tai, thực chất là hành hạ hết đến khác, chỉ vài ngày Kim Xảo Mai gầy rộc hẳn .
Nếu đến lúc đó thành nhiệm vụ thêu thùa, hình phạt cô nhận sẽ còn nặng nề hơn.
Lưu Niệm trái ngày càng uy tín ở Tướng Quân Đồn, ai thấy cô cũng cung kính gọi một tiếng cô giáo Lưu, ai bảo Lưu Niệm thể chỉ đạo cả công việc chuyên môn chứ? Đó chính là bản lĩnh!
Ngay cả Đổng Thuận Phát bây giờ việc gì cũng xin chỉ thị từ Lưu Niệm.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-70-ga-cho-chu-ut-truc-tuyen-treu-choc-nam-nhan-nuoi-con/chuong-38-co-mang-thai-roi.html.]
Không hiểu , mấy ngày nay Lưu Niệm luôn cảm thấy ngủ đủ giấc, đặc biệt thèm ăn đồ chua, cả uể oải thiếu sức sống.
Buổi sáng, Lưu Niệm lười biếng giường, mí mắt mở lên, Tô Tự xót xa ôm lấy cô: "Việc ở nhà kính quá mệt mỏi ?"
"Cũng hẳn."
Lưu Niệm lầm bầm rúc lòng Tô Tự, ngắt eo đàn ông một cái.
là chẳng chút mỡ thừa nào, giống như bụng cô tròn xoe thế .
"Tối qua em chẳng ăn gì mấy."
Tô Tự nhíu c.h.ặ.t mày, chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Dáng vẻ bệnh tật , nép trong lòng trông giống như một chú mèo nhỏ.
"Ưm..."
Lưu Niệm đột nhiên dậy, bịt miệng .
Cũng ăn gì mà, buồn nôn thế , dày cứ nhào lộn hết cả lên.
"Em thế?"
Tô Tự lo lắng nhảy xuống giường sưởi: "Anh đưa em đến trạm xá!"
"Không , chắc là em ăn thứ gì thôi."
Lưu Niệm vỗ vỗ n.g.ự.c, nhưng cảm giác buồn nôn vẫn dứt, nước chua cứ từ dày trào lên từng đợt.
Tô Tự đanh mặt , cầm lấy đôi giày, bàn tay lớn nắm lấy chân cô, cứng rắn mang : "Nghe lời, chúng khám bác sĩ."
Sau đó đợi Lưu Niệm gì, Tô Tự bế ngang cô lên chạy thẳng ngoài.
"Em mà!"
Lưu Niệm bất mãn vùng vẫy, nhưng sắc mặt Tô Tự khó coi đến c.h.ế.t , đôi môi mím c.h.ặ.t, thần tình nghiêm nghị.
"Vợ bệnh ! mượn máy kéo trạm xá một chuyến!"
Tô Tự trực tiếp bế cô đến ủy ban thôn.
Hành động khiến những mặt ở đó giật một phen.
"Vợ cứ ăn uống gì, còn buồn nôn nữa, đưa cô khám!"
Tô Tự lo lắng .
"Cậu cũng quá nhạy cảm đấy?"
Có lắc đầu : "Sao mà chiều vợ thế ?"
Tô Tự chẳng thèm quan tâm, đỡ Lưu Niệm thùng máy kéo, còn trải thêm một lớp chăn dày.
"Đây là đầu tiên thấy Tô Tự sốt sắng như đấy."
"Đội trưởng của chúng hóa là kẻ cuồng vợ!"
"Chậc chậc, đúng là cưng chiều vợ thật đấy."
Mấy lời trêu chọc đó đều để ngoài tai, Tô Tự dồn hết sự chú ý lên Lưu Niệm.
Tô Tự hớt hải đưa Lưu Niệm đến bệnh viện, bế cô lên chạy như bay trong.
Cuối cùng thở hổn hển chặn ở cửa phòng khám: "Vợ bệnh !"
Lưu Niệm đỏ mặt, nhỏ giọng lầm bầm: "Anh mau thả em xuống !"
Tô Tự lúc mới hít sâu một , đặt Lưu Niệm xuống.
"Anh chỉ là lo lắng quá thôi ạ."
Lưu Niệm vuốt tóc, ngượng ngùng .
Bác sĩ chớp mắt mỉm : "Tình cảm của hai thật đấy."
"Mấy ngày nay cô cứ buồn nôn, ăn uống gì."
Tô Tự nhíu mày, sốt sắng hỏi: "Vợ chứ bác sĩ?"
Anh thể chấp nhận việc Lưu Niệm bất kỳ mệnh hệ nào, Tô Tự cảm thấy tim thắt , từng cơn đau co thắt khiến run rẩy.
Nghe xong lời Tô Tự, bác sĩ : "Cứ kiểm tra ."
Cái đúng là kiểu từng cha đây mà!
Sau đó bác sĩ kê đơn xét nghiệm, Tô Tự thấp thỏm đưa Lưu Niệm xét nghiệm.
Lúc đợi kết quả, tay Tô Tự nắm c.h.ặ.t lấy tay Lưu Niệm, lòng bàn tay đầy mồ hôi, tâm trạng cứ lửng lơ yên.
"Em , đừng lo lắng thế."
Lưu Niệm tựa vai Tô Tự, khẽ khàng an ủi : "Biết là tin thì ?"
"Tin gì cơ?"
Tô Tự nhướng mày: "Đã đến bệnh viện thì còn tin gì nữa."
Lưu Niệm khẽ nhếch môi: "Cứ đợi mà xem."
Kỳ kinh nguyệt tháng của cô trễ vài ngày , Lưu Niệm nghĩ, chắc chắn là m.a.n.g t.h.a.i .
Lời cô dứt thì thấy bác sĩ gọi .
"Lưu Niệm! Dương tính!"
"Chúc mừng nhé, cô m.a.n.g t.h.a.i !"