"Về nhà sống cho , đừng chuyện nữa, đừng đầu , thuận buồm xuôi gió."
Bố Vương xách theo đồ đạc cá nhân trong tù, xong thủ tục tù, bước khỏi cổng nhà lao khi ánh mặt trời ló rạng.
"Đừng đầu ~~~"
Trong đầu Bố Vương nhớ lời dặn dò của các bạn tù lúc chia tay. Ông ngẩng đầu nheo mắt bầu trời, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Siết c.h.ặ.t bức thư sờn mép trong tay, Bố Vương hít sâu một , sải bước về phía trại trẻ mồ côi.
Chỉ ngắn ngủi mấy năm, ông ngoài thì nhà họ Vương cửa nát nhà tan. Vợ con đều c.h.ế.t cả , chỉ còn một đứa cháu nội.
Trên đường đến trại trẻ mồ côi, Bố Vương cảm giác như thuộc về thế giới . Thế đạo bên ngoài đổi, bước ngoài cứ như qua cả trăm năm.
Những bán hàng rong bên đường còn ai bắt bớ nữa, đầu cơ trục lợi cũng hợp pháp hóa. Trên mặt mỗi đều tràn ngập nụ hạnh phúc, đến giặt quần áo cũng tràn đầy hăng say.
Bố Vương rũ mắt, rảo bước nhanh về phía trại trẻ mồ côi. Cảnh tượng phồn vinh khắp nơi khiến trong lòng ông càng thêm áp lực và rụt rè. Ông dường như quá lạc lõng với thứ xung quanh.
"Chào viện trưởng, là ông nội của Vương Gia Bảo, đây là giấy tờ của , đón thằng bé ."
Bố Vương đưa giấy chứng minh phận do quản giáo cho ông và bức thư tay đóng dấu của Lục Thần Tư cho viện trưởng trại trẻ mồ côi.
Vốn dĩ ông chỉ định đến thăm Gia Bảo một chút, định đón thằng bé . Dù ông bây giờ nhà cửa, tiền trong tay cũng nhiều, mang theo đứa bé thích hợp.
khi viện trưởng dẫn ông xem Gia Bảo. Ông thấy Gia Bảo một trốn trong góc tường, ánh mắt rụt rè những đứa trẻ khác chơi đùa, nước mắt ông suýt chút nữa trào .
Gia Bảo quả thực giống con trai ông như đúc từ một khuôn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-1970-toi-co-mot-khong-gian-du-thuyen-hang-sang-tri-gia-hang-ty/chuong-500-cuoc-doi-moi-cua-ong-chau-nha-ho-vuong-dai-ket-cuc.html.]
Khoảnh khắc đó, ông dường như thấy Vương Gia Đống lúc nhỏ. Chỉ là, Vương Gia Đống lúc nhỏ ngông cuồng kiêu ngạo, nào bao giờ đáng thương nhút nhát như Gia Bảo thế .
Trong lòng Bố Vương đau như cắt, ngay lập tức quyết định đón Gia Bảo . Ông cho dù ăn xin, cũng mang theo Gia Bảo cùng .
Viện trưởng kiểm tra giấy tờ thấy vấn đề gì, khi xong thủ tục, thu dọn đồ đạc của Gia Bảo: "Gia Bảo bình thường ăn cơm nhiều, cho nên mỗi ngày pha một cốc sữa cho thằng bé uống, chỗ còn nửa hộp sữa là lúc Đoàn trưởng Lục đưa đến để ..."
Viện trưởng lải nhải dặn dò một hồi, cũng xót xa cho đứa bé đáng thương .
Bố Vương gật đầu , nhận lấy hành lý, cảm ơn viện trưởng xong liền dắt Gia Bảo bước khỏi trại trẻ mồ côi.
"Gia Bảo, hai ông cháu nương tựa mà sống, cháu đừng sợ, ông nội nuôi nổi cháu."
Bố Vương xoa xoa cái đầu nhỏ của Gia Bảo. Gia Bảo theo phản xạ sợ hãi rụt cổ , ánh mắt lảng tránh mang theo tia sợ hãi Bố Vương.
Bố Vương thở dài thườn thượt, đeo hành lý lên lưng, hai tay bế bổng Gia Bảo gầy gò lên.
Mới đầu Gia Bảo còn dám ôm cổ Bố Vương. Buổi trưa uống xong cốc sữa Bố Vương pha cho, đến chiều lúc Bố Vương bế thằng bé nữa, nó cuối cùng cũng dám nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ ông .
Bố Vương cảm động nước mắt lưng tròng, ôm c.h.ặ.t lấy bé Gia Bảo.
Không mang theo Gia Bảo, Bố Vương còn thể ngủ gầm cầu tạm bợ hai ngày, mang theo Gia Bảo, ông chỉ thể ở nhà khách.
Để nuôi sống Gia Bảo, Bố Vương lấy hết can đảm tìm công việc rửa bát ở một quán ăn nhỏ. Kiếm chút tiền, Bố Vương thuê một căn phòng đơn nhỏ hẹp. Có một đứa trẻ bên cạnh, cuộc sống dù cũng còn chút hy vọng.
...