Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 328: Hiểu Lầm To Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:52:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôn Hắc Thổ~~~
“Gì cơ? Con trai ông ngày mùng năm lên trấn ? Sao ông gọi con trai một tiếng, thật là!”
Bố Chu Quân khác Chu Toàn lên trấn, liền lập tức đến tìm trưởng thôn hỏi.
Biết tin là thật, bố Chu Quân chút sốt ruột.
Mọi đều sớm, đến lúc đó con trai ông chỗ ở thì .
“Haiz~ lúc đó định tìm ông, nhưng Chu Mộc với , cùng Chu Toàn lên trấn, nghĩ, Chu Mộc học cũng , con trai học cùng cũng ! Hơn nữa xe trượt tuyết cũng chỉ ba đàn ông lớn, thêm nữa thì con lừa nhỏ kéo sẽ vất vả!”
Trưởng thôn đổ hết chuyện sớm lên đầu Chu Mộc.
Bố Chu Quân tức đến mức dậm chân, “Chu Mộc tâm địa thật , nào, sợ Tiểu Quân nhà thi hơn nó ! Đi lên trấn sớm như , gọi con trai ông mà gọi con trai , nó giỏi thật! Sau đừng hòng dựa con trai !”
Trưởng thôn, “......”
Đây là logic gì , nếu ông nhớ lầm, Chu Quân và Chu Mộc bao giờ chơi với !
Chu Quân, cái thằng du côn đó mà cũng thi đỗ đại học, thì cả thôn Hắc Thổ ai đỗ.
Bố Chu Quân lấy tự tin lớn thế!
Tuy ông quan tâm đến chuyện con trai tham gia Cao khảo, nhưng ông cũng , khả năng con trai ông đỗ nhỏ.
Bố Chu Quân ăn nhầm t.h.u.ố.c , là thằng Chu Quân vẫn luôn giấu nghề.
Ông điên ?
Ánh mắt trưởng thôn lộ một tia nghi ngờ, từ xuống bố Chu Quân.
Bố Chu Quân đang tức giận, lẩm bẩm mắng một hồi, đầu về nhà.
“Con trai , mau thu dọn đồ đạc, sáng mai chúng lên trấn, chúng ở nhà khách!”
Vừa nãy đường chạy về, ông tiện ghé qua nhà đại gia Chu hẹn xe trượt tuyết sáng mai trấn, để khác , đặt xe trượt tuyết.
Chu Quân mất kiên nhẫn đóng cuốn sách một chữ nào , “Đi sớm thế gì, mới ngày mùng bảy, đợi đến mùng mười cũng muộn!”
Hơn nữa, còn đợi Giang Thành Nguyệt cùng, sớm thế, cùng Giang Thành Nguyệt .
“Ôi, con trai của ơi, đợi đến mùng mười , con sẽ chỗ ở . Con , đám thanh niên trí thức và Chu Toàn sớm lên trấn , chỉ còn một con thôi!”
Bố Chu Quân sốt ruột vỗ đùi.
Chu Quân sững , vội vàng hỏi, “Cái gì? Họ hết ? Chuyện khi nào?”
“Ngày mùng năm, đám vô lương tâm đó ngày mùng năm lên trấn , hôm nay là mùng tám, nếu ngoài dạo.....”
"Gì cơ? Ngày mùng năm ? Sao bây giờ bố mới cho con, bố đúng là hại c.h.ế.t con !”
Chu Quân vội vàng ngắt lời bố, tuột một cái từ giường kháng xuống, “Bố dọn đồ giúp con, con ngoài một lát.”
“Này~~~ con về nhanh nhé, đừng lỡ việc học!”
Bố Chu Quân gọi với theo bóng lưng Chu Quân, đầu cẩn thận thu dọn sách vở giường kháng gùi.
“Đại nương, thanh niên trí thức Giang và Hứa Hà đều lên trấn ạ?”
Chu Quân gõ cửa nhà Bà nội Chu, mở cửa là Thôi đại nương, liếc sân, lo lắng hỏi.
“Ừ, , thế, việc ?”
“Haiz~~~”
Chu Quân thở dài một , đầu bỏ .
“Này, thằng bé , thế, năng rõ ràng!”
Thôi đại nương tức giận chỉ Chu Quân mắng một câu.
Trời lạnh thế , đùa , bà ngoài một lúc, lạnh !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-1970-toi-co-mot-khong-gian-du-thuyen-hang-sang-tri-gia-hang-ty/chuong-328-hieu-lam-to-roi.html.]
Sau khi nhận tin chính xác Giang Thành Nguyệt lên trấn, Chu Quân vội vàng thu dọn hành lý, sáng sớm hôm cùng bố lên trấn.
Bố Chu Quân nỡ để con trai chịu khổ, ông ở trấn cùng con trai, dù con trai ông ở một một phòng cũng tốn từng đó tiền, hai ở cũng từng đó tiền, tính , ông còn lợi!
“Đồng chí, cho hỏi, thôn Hắc Thổ còn thanh niên trí thức nào khác đến ở ?”
Chu Quân ghé quầy lễ tân nhà khách, hỏi chị gái thu tiền.
Chị gái ngẩng đầu liếc một cái, “Có, cần sắp xếp cho các ở phòng bên cạnh ?”
Chu Quân mắt sáng lên, sức gật đầu, “Cần cần cần, cảm ơn chị nhiều!”
Bố Chu Quân cũng gật đầu theo, “Ở cùng , chuyện gì gọi một tiếng là !”
Chị gái thu tiền xong, xem giấy giới thiệu, cầm chìa khóa dẫn hai cha con về phía phòng.
Chu Quân phòng, lập tức trèo lên giường kháng, áp tai tường, ngóng động tĩnh bên cạnh.
Bố Chu Quân đặt hành lý xong, hành động của con trai, khó hiểu :
“Con trai , con gì thế, con tìm họ thì cứ qua thẳng là !”
Chu Quân vội vàng giơ một ngón tay lên, “Suỵt~~~”
Má ửng hồng.
Bố thật nhẹ nhàng, là một đàn ông, gõ cửa phòng con gái nhà , ngại c.h.ế.t !
Đây ở thôn, bên ngoài bao nhiêu , nếu đ.á.n.h ở nhà khách, còn mặt mũi nào ngoài!
Bố Chu Quân che miệng, mắt đầy dấu hỏi gật đầu.
Chu Quân nheo mắt áp tường một lúc, ngoài thỉnh thoảng thấy tiếng bước chân, thấy tiếng chuyện nào.
Chưa đầy vài phút, tai Chu Quân tường cho lạnh cóng.
Anh mím c.h.ặ.t môi, vẻ mặt nghiêm trọng phịch xuống giường kháng, khẽ phàn nàn:
“Xì~~~ Bố, trong phòng lạnh thế, lạnh đến tai con đau buốt! Có đốt giường kháng ?”
Chu Quân nhíu mày hà tay, ôm tai đông cứng xoa xoa.
Bố Chu Quân hít hít mũi, co cổ đút tay ống tay áo,
“Đốt , trong phòng ấm hơn bên ngoài nhiều ! Giường kháng đến tối mới nóng hơn, nãy cô đồng chí đó , ban ngày bảo chúng mặc nhiều , trong phòng ấm lắm!”
“Con trong , bố trải chăn cho con , con trong chăn sách, đừng để lạnh!”
Bố Chu Quân ôm chiếc chăn buộc gùi lên giường kháng.
Chu Quân nhích trong, vểnh tai ngóng động tĩnh bên cạnh.
Chu Mộc và Chu Toàn ở phòng bên cạnh đều đang giường kháng, họ cách một xa, một đang ngủ say sưa, một vẫn đang quấn chăn lật sách xem.
Chu Mộc cứ mỗi giờ dậy hai vòng, nếu chân sẽ tê.
Còn Chu Toàn, ngoài ăn uống vệ sinh, vẫn luôn giường kháng, thỉnh thoảng tỉnh dậy ngủ , sẽ lật sách để dễ ngủ.
Lúc nhân viên phục vụ nhà khách dẫn đến ở phòng bên cạnh, Chu Mộc .
Anh thấy tiếng thì thầm bên cạnh, trong lòng chút may mắn vì đến sớm.
Mới ngày mùng tám thôi, nhà khách lục tục đến ở, nếu muộn thêm hai ngày nữa, e là ngủ ở hành lang cũng chỗ.
Vốn dĩ thôn Hắc Thổ còn ít tham gia Cao khảo lên trấn, kết quả ngày bố Chu Quân đưa Chu Quân lên trấn, Chu Quân kìm lòng phấn khích, khắp thôn lải nhải một vòng.
Những chuẩn tham gia Cao khảo trong thôn nhiều lên trấn sớm, lòng lập tức hoang mang.
Một ở nhà khách nhiều ngày như đủ tiền, thì tìm thêm vài , năm sáu chen chúc một chút cũng .
Người ý định quả thật ít, bàn bạc với , nhao nhao quyết định ngày hôm lên trấn.