Trọng Sinh Năm 1970: Tôi Có Một Không Gian Du Thuyền Hạng Sang Trị Giá Hàng Tỷ - Chương 11: Phát Hiện Bí Mật Lớn
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:43:31
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông Tống đăm đăm Giang Thành Nguyệt, bực bội phất tay.
“Thôi , tự cô thế, ngoài như cũng tiện xen .”
Ông Tống lạnh, một địa chỉ nhét tay Giang Thành Nguyệt.
“Cái gì nên thì đừng bậy, bố cô khổ lắm , cô đừng hại họ!”
“Cháu cảm ơn ông Tống.”
Giang Thành Nguyệt gấp tờ giấy , cất túi.
Ông Tống xua tay, lạnh mặt ghế mây, nhắm mắt .
Giang Thành Nguyệt mím môi, xoay bước ngoài.
Bây giờ cô giải thích nhiều hơn nữa cũng vô dụng, cứ để sự thật lên tiếng!
Giang Thành Nguyệt trong một con hẻm, loáng thoáng thấy giọng của ông dượng hờ.
Cô ngó , tìm một góc khuất biến trong gian.
Giang Thành Nguyệt men theo tiếng , điều khiển gian lặng lẽ theo.
“Chủ nhiệm Bùi, khi nào mới đưa Tinh Tinh xưởng việc chứ, thằng bé là con ruột của mà!”
Một phụ nữ trông trẻ hơn Giang Hồng Mai, dựa vai Bùi Ái Quốc, nũng nịu uốn éo.
“Ái Trân , Tinh Tinh còn nhỏ, vội. Vả , trong xưởng bây giờ cũng chỗ trống, ngay cả Vệ Dân còn sắp xếp nữa là!”
Bùi Ái Quốc véo vòng eo thon của phụ nữ, nhếch miệng .
“Hừ, thế mà giống ? Tinh Tinh sắp 16 tuổi , tìm việc nữa là xuống nông thôn đấy, nỡ để con trai chúng xuống nông thôn !”
Ái Trân bĩu đôi môi đào, vung nắm đ.ấ.m nhỏ đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c Bùi Ái Quốc hai cái.
“Không nỡ, nỡ để hai con em chịu khổ chứ, sẽ tìm thêm mối quan hệ, cố gắng đưa Tinh Tinh sớm nhất thể, em đừng lo!”
Bùi Ái Quốc ôm phụ nữ mềm mại trong lòng, cúi đầu hít nhẹ một mái tóc nàng.
Trong thoáng chốc, nheo mắt, trong lòng bốc lên một ngọn lửa vô danh.
“Ghét thật, hôm nay nhà em ai, Bùi qua chơi nhé!”
Ái Trân liếc Bùi Ái Quốc một cái đầy quyến rũ, e thẹn nép lòng .
Bùi Ái Quốc lập tức cảm thấy cổ họng khô khan, giọng khàn khàn : “Cũng , đang khát nước, qua nhà em giải khát chút!”
“Anh ghét thật!”
Ái Trân đưa ngón tay hoa lan , e thẹn chọc Bùi Ái Quốc.
Hai tình tứ rẽ một căn nhà.
Bây giờ là ban ngày, đồng, công sở hết cả.
Thế nên hai kẻ hổ mới dám ngang nhiên như trong hẻm.
Giang Thành Nguyệt bộ dạng quen đường quen lối của hai là họ diễn cảnh giải khát chỉ một .
Xem ông dượng hờ của cô nuôi phòng nhì từ lâu !
Quả nhiên hoa nhà thơm bằng hoa dại, phân ở ngoài ăn qua thì đều là thơm cả!
Giang Thành Nguyệt đảo mắt, nhanh ch.óng tìm trong gian chiếc máy ảnh lấy liền mà cô cất giữ bấy lâu.
Thứ là do cô tự mua, để chụp những bức ảnh du thuyền sang trọng, cô đặc biệt mua nó.
Không ngờ bây giờ dùng cho ông dượng hờ , đúng là phí của trời!
Giang Thành Nguyệt cầm máy ảnh, điều khiển gian tiến nhà của phụ nữ tên Ái Trân .
Trời ạ, trong, cô thấy cảnh yêu tinh đ.á.n.h vô cùng chướng mắt.
Cái hình mỡ thừa của Bùi Ái Quốc, chậc chậc, gan cởi sạch sẽ như chứ.
Giang Thành Nguyệt cầm máy ảnh, tìm mấy góc hiểm hóc, chụp cận cảnh cho hai .
Lão yêu tinh đ.á.n.h , Giang Thành Nguyệt hứng thú xem mãi.
, cứ thế mà tha cho Bùi Ái Quốc thì phong cách của cô.
Giang Thành Nguyệt nhướng mày, lặng lẽ lấy hết quần áo của hai .
Để đề phòng họ lấy quần áo khác trong nhà mặc.
Giang Thành Nguyệt dứt khoát thu hết tất cả quần áo trong nhà phụ nữ.
Cô cầm quần áo, từ cửa chính, ném từng chiếc một ngoài đường.
Bùi Ái Quốc và Ái Trân đang mải mê chiến đấu hăng say, phát hiện quần áo khác lấy .
Giang Thành Nguyệt định gọi đến bắt gian, nhưng tiếc là lúc trong hẻm gần như ai.
Cô chạy một hồi đến tận đường lớn cũng chẳng thấy mấy bóng .
Giang Thành Nguyệt thấy ngoài đường mấy đứa trẻ năm sáu tuổi đang chơi đùa.
Cô nhanh ch.óng tới, móc từ trong túi năm sáu tờ một hào, ghé đám trẻ dặn dò một hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nam-1970-toi-co-mot-khong-gian-du-thuyen-hang-sang-tri-gia-hang-ty/chuong-11-phat-hien-bi-mat-lon.html.]
Mấy đứa trẻ mỗi đứa cầm một hào, chạy nhanh như bánh xe lửa, chạy la lớn:
“Chuyện lớn , dì Ái Trân Bùi Ái Quốc lột truồng khoe m.ô.n.g to !”
“Cứu mạng với, dì Ái Trân sắp đ.á.n.h c.h.ế.t , quần áo cũng đ.á.n.h bay hết !”
Bọn trẻ chạy về phía nhà máy gần đó la hét.
Trong nhà máy thiếu hóng chuyện, nội dung bọn trẻ la hét, họ lập tức phấn khích.
Mọi chạy khỏi nhà máy, theo bọn trẻ, quả nhiên thấy quần áo vương vãi suốt dọc đường.
“Ái Trân, em xem, bên ngoài đang chuyện .”
Bùi Ái Quốc đang khoan khoái hút điếu t.h.u.ố.c cuộc vui, bỗng nhiên dường như thấy tiếng ồn ào.
“Hả? Có ? Em thấy!”
Ái Trân n.g.ự.c Bùi Ái Quốc, dùng ngón trỏ vẽ vòng tròn n.g.ự.c .
“Đừng động, em kỹ xem!”
Bùi Ái Quốc nhíu mày, đưa tay giữ lấy ngón tay đang gây rối của Ái Trân.
Ái Trân lắng kỹ một chút, sợ đến mức bật dậy.
“Nhanh, mau , hình như về !”
Ái Trân hoảng hốt bò dậy khỏi giường, kéo Bùi Ái Quốc, giục mau ngoài.
Xong xong , nếu phát hiện thì , chuyện là sẽ phê bình đấy!
“Quần áo , á! Quần áo mất !”
Ái Trân xuống giường, tìm khắp nơi giường giường đều thấy quần áo.
Cô sốt ruột gãi đầu, rõ ràng nãy quần áo cởi để đất mà!
“Sao thế, quần áo cô để !”
Bùi Ái Quốc trần như nhộng, gầm lên với Ái Trân.
“… , rõ ràng nãy còn ở đây mà, gào cái gì với !”
Ái Trân lo lắng đến rơi nước mắt, nếu thấy, cô sống nổi nữa.
“Thôi thôi, mau tìm tạm bộ quần áo nào mặc , nhanh lên!”
Bùi Ái Quốc thở dài, xua tay thúc giục.
“Ồ ồ, , lấy ngay!”
Ái Trân vung vẩy hai cái bánh bao vàng lép kẹp, nhanh ch.óng chạy đến tủ quần áo.
“Két”
“Á!!! Sao thế , gặp ma , quần áo biến mất hết !”
Ái Trân mở tủ quần áo, bên trong trống rỗng, trợn tròn mắt kinh hãi hét lên.
Bùi Ái Quốc sững sờ, ba bước thành hai tới đó, tủ quần áo trống , ngây .
Một lúc , vung tay tát cho Ái Trân một cái.
“Nói, con tiện nhân , cô cố ý gài ?”
Bùi Ái Quốc trừng mắt Ái Trân, nghi ngờ Ái Trân cùng khác gài bẫy .
Nếu thì cái tủ quần áo trống giải thích thế nào.
“Anh… dám đ.á.n.h , liều mạng với , hu hu”
Ái Trân ôm mặt, thể tin nổi Bùi Ái Quốc, vung nắm đ.ấ.m nhỏ xông tới.
Bùi Ái Quốc một tay nắm lấy cổ tay Ái Trân, “Đủ , đừng quậy nữa, lúc cô ầm lên cho đều ?”
“Hu hu… … đ.á.n.h , dám đ.á.n.h , sống nữa!”
Ái Trân bĩu môi, nước mắt lã chã rơi.
Bùi Ái Quốc mất kiên nhẫn liếc cô một cái, nhắm mắt , hít một thật sâu.
“Được , là của , quá nóng vội, em tìm xem trong nhà còn bộ quần áo nào khác .”
Bùi Ái Quốc sợ Ái Trân ầm lên, bèn nhỏ giọng dịu dàng dỗ dành.
“Hu hutôi tìm quần áo của con trai.”
Ái Trân sụt sịt mũi, lau nước mắt phòng con trai.
Trong lòng cô rõ, bây giờ lúc để loạn, chỉ là đ.á.n.h đến choáng váng, nhất thời mất lý trí.
Bây giờ quan trọng nhất là tìm quần áo, để Bùi Ái Quốc mau ch.óng chạy cửa .
Bùi Ái Quốc hình nhăn nheo của Ái Trân, đầu tiên cảm thấy phụ nữ thật khó nuốt.
“Rầm rầm rầm”