Trọng Sinh Mạt Thế Ta Đổi Mệnh Nhờ Không Gian Bí Mật - Chương 12: Mạt Thế Buông Xuống
Cập nhật lúc: 2026-04-07 10:54:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày 20 tháng 12 năm 2015, t.a.i n.ạ.n lớn nhất trong lịch sử nhân loại giáng lâm.
Lúc rạng sáng bầu trời một mảnh đỏ như m.á.u, nhiều quần chúng rõ chân tướng nhao nhao khỏi nhà, tranh xem cảnh tượng thiên văn kỳ lạ . Mà những hiếu kỳ hiện tại còn , đằng cảnh tượng kỳ lạ kéo theo là t.a.i n.ạ.n như thế nào.
Lúc bình minh, nhiều đều phát hiện trong nhà cơ thể bắt đầu nóng lên nhanh ch.óng, già, trẻ em, cũng thanh niên trai tráng khỏe mạnh.
Tình trạng của bọn họ đều gần giống , nhiệt độ cơ thể tăng nhanh, cơ thể do nhiệt độ cao cũng nhanh ch.óng đỏ lên, mà bệnh theo nhiệt độ cơ thể tăng cao bắt đầu phát điên đả thương hoặc đập phá đồ đạc, sức lực cực lớn, bên cạnh căn bản ngăn cản .
Rất nhiều đều nghĩ đến việc gọi trung tâm cấp cứu, phát hiện điện thoại luôn trong tình trạng máy bận.
Sau đó bọn họ liền trơ mắt bệnh phát điên mà bó tay hết cách. Dần dần bệnh dường như trút hết sức lực, "bịch" một tiếng liền ngã xuống. Người nhà tiến lên đỡ bệnh dậy, phát hiện nhiệt độ cơ thể bệnh bắt đầu hạ xuống, đều thở phào nhẹ nhõm. mà, bọn họ lập tức liền phát hiện tốc độ hạ nhiệt và tốc độ phát sốt giống nhanh đến dọa .
Rất nhanh cơ thể bệnh lạnh toát, nhiều đều run rẩy tay thăm dò mũi bệnh, thở! Người chuyên nghiệp hơn chút bắt đầu đo mạch, nhịp tim, nhưng cái gì cũng !
Mọi chấp nhận sự thật định gào thành tiếng, phát hiện mới còn sự sống bắt đầu cử động! Bọn họ còn kịp hồn từ một loạt biến cố , bên tai thấy một trận kêu t.h.ả.m thiết, chỉ thấy "c.h.ế.t sống " ôm lấy gần nhất c.ắ.n xé, mà c.ắ.n liều mạng giãy giụa, phát hiện căn bản thể thoát .
Những khác tình huống vội vàng tiến lên kéo bọn họ , trong lúc lôi kéo chịu những vết cào cấu ở mức độ khác , giúp kéo ngộ thương, cũng c.ắ.n cào thương... Mà chuyện như , ở mỗi ngóc ngách thế giới đều bắt đầu diễn .
Trời sáng , Lý Tuyết từ giường dậy, Hạo Hạo đang ngủ khuôn mặt nhỏ đỏ hồng bên cạnh, đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của thằng bé. Thấy Hạo Hạo nheo mắt rúc đầu trong chăn, hề ý tỉnh dậy liền mặc kệ thằng bé, ngủ yên một giấc như e là khó .
Lúc , hành lang ngoài cửa truyền đến một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, dọa Hạo Hạo giật tỉnh , mà sự yên tĩnh của khách sạn dường như cũng theo tiếng kêu phá vỡ.
Nghe tiếng ồn ào ngoài cửa, Hạo Hạo vẻ mặt mờ mịt Lý Tuyết: "Mẹ, xảy chuyện gì ?"
Lý Tuyết nhíu mày nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt Hạo Hạo, : "Không , lời , bất kể bên ngoài xảy chuyện gì cũng mở cửa, gõ cửa càng mở, ?"
Hạo Hạo vẻ mặt căng thẳng : "Bên ngoài ? Mẹ, gọi điện thoại cho chú cảnh sát !"
"Bên ngoài quái vật ăn thịt , chú cảnh sát bây giờ đến , cho nên chúng trốn trong phòng thể để quái vật phát hiện chúng , tuyệt đối mở cửa, ?"
Lý Tuyết cố gắng chọn những lời Hạo Hạo thể hiểu để dặn dò, trẻ con lòng hiếu kỳ nặng, cô vì nhất thời sơ ý để Hạo Hạo chịu tổn thương. Hạo Hạo dáng vẻ nghiêm túc của , tuy rằng rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng cũng ghi nhớ lời trong lòng.
Lý Tuyết vẫn yên tâm lắm, dậy đến bên cửa, thông qua mắt mèo ngoài, hành lang dường như trận ồn ào khôi phục sự yên tĩnh. Cô cũng dám sơ suất mở cửa phòng kiểm tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-mat-the-ta-doi-menh-nho-khong-gian-bi-mat/chuong-12-mat-the-buong-xuong.html.]
Nhìn cánh cửa vẫn đang khóa trái, nghĩ nghĩ, xoay đẩy cái tủ thấp trong phòng chặn cửa . Ở khách sạn vẫn an lắm, cánh cửa rõ ràng là đủ chắc chắn. bây giờ chỉ thể như , dù cũng sẽ ở đây quá lâu.
Xoay ban công, qua ban công cô thấy cảnh tượng đường phố.
Căn phòng cô ở ở tầng ba của khách sạn, cho nên thể rõ ràng thứ xảy đường.
Trên đường phố một mảnh hỗn độn, con phố ngày thường ồn ào náo nhiệt, lúc cơ bản ai dám ngoài dạo nữa, bởi vì đường đang lảng vảng những con quái vật ăn thịt , trong mạt thế gọi là "tang thi". Con đều tâm lý tránh hại tìm lợi, đều đóng c.h.ặ.t cửa sổ trốn ở nhà, thở mạnh cũng dám, sợ dẫn dụ tang thi qua.
Thỉnh thoảng sẽ một hai to gan từ góc nào đó chạy , lập tức liền mấy con tang thi đuổi theo chạy. May mắn thì thể dựa ưu thế tốc độ trốn thoát thành công, nếu may tang thi bao vây, chỉ một kết cục là tang thi chia ăn thịt, thậm chí ngay cả cơ hội phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết cũng , nhanh ch.óng tang thi gặm đến chỉ còn một bộ xương.
Thật tang thi lúc cũng năng lực quá lớn, thị giác, chủ yếu dựa thính giác và khứu giác, khớp xương cứng ngắc, hành động chậm chạp. Chỉ cần vây c.h.ặ.t, cơ bản đều thể thoát khỏi. Nếu lúc nhân cơ hội mau ch.óng chạy trốn, nhiều đều thể an trốn khỏi thành phố.
Tất cả đều tin chắc Chính phủ sẽ phái quân đội đến giải cứu bọn họ. Mãi đến khi nhiều đều chịu đựng nổi nữa, bọn họ mới phát hiện, ai đến cứu bọn họ. Mà lúc đó, bỏ lỡ cơ hội nhất để trốn khỏi thành phố.
Tang thi trải qua một thời gian bắt đầu tiến hóa tốc độ của trưởng thành bình thường, thính giác và khứu giác đều vô cùng nhạy bén. Rất nhiều vì thiếu thức ăn và nước uống, thể lực chống đỡ nổi, dễ dàng mất mạng.
Lý Tuyết nhíu mày một đột phá vòng vây thất bại, tang thi c.ắ.n cổ, đó liều mạng la hét, giãy giụa nhưng vô dụng, nhanh tang thi gần đó đều vây quanh . Nửa tang thi che khuất, hai chân đang giãy giụa vô lực, một lát liền còn thở, chỉ còn m.á.u tươi đỏ thẫm chảy đầy đất.
Nói thật, Lý Tuyết sợ tang thi, vô cùng sợ. Kiếp cô chỉ là một bình thường, căn bản năng lực săn g.i.ế.c tang thi, cuối cùng còn tang thi chia ăn thịt, nỗi hận của cô đối với tang thi kém gì Lưu Minh và Cao Vân, nhưng cô càng sợ tang thi hơn.
cô cũng , kiếp , nếu bản trở nên mạnh mẽ, những năng lực báo thù, thể ngay cả con trai cũng bảo vệ , cho nên cô ép bản nỗ lực trở nên mạnh mẽ.
"Mẹ!" Hạo Hạo từ lúc nào cũng ban công, cảnh tượng đường dọa trắng bệch mặt, thằng bé nắm c.h.ặ.t lấy tay , run giọng hỏi: "Đó chính là quái vật ? Bọn chúng thật sự sẽ ăn thịt ?"
Lý Tuyết lập tức dùng tay che mắt Hạo Hạo bế thằng bé về phòng, cảm nhận cơ thể nhỏ bé trong lòng ngừng run rẩy, Lý Tuyết nghĩ thầm cảnh tượng m.á.u me e là sẽ khiến thằng bé sợ hãi một thời gian dài. Buông tay đang che mắt Hạo Hạo , ôm Hạo Hạo lòng, hôn lên đỉnh đầu thằng bé, khẽ : "Hạo Hạo con sợ ?"
Hạo Hạo trắng bệch mặt gật đầu, một màn thực sự quá kinh khủng.
"Con trai, đừng sợ, ở đây, sẽ để những quái vật đó hại con. Con nhất định sợ hãi, luôn theo , ?" Lý Tuyết nhẹ nhàng vỗ lưng Hạo Hạo, an ủi : "Mẹ nhất định sẽ bảo vệ con thật , tin tưởng ."
Hạo Hạo ngẩng đầu , gật đầu, : "Mẹ, con sợ, đợi con lớn lên con sẽ bảo vệ ."
Lý Tuyết ôm c.h.ặ.t Hạo Hạo lòng: "Được, đợi con lớn lên bảo vệ ."