Hứa Hân tức giận đến thiếu chút nữa phun một ngụm m.á.u, chỉ Hứa Bân : “Anh cảm thấy thật vĩ đại , giống một thánh phụ nhỉ, một Tống Tiểu Hoa còn giải quyết xong, cô xoay như chong ch.óng, bây giờ ôm con cô về phiền em. , em và đứa bé chút quan hệ huyết thống, nhưng nghĩa vụ nuôi .”
“Tiểu em như , vẫn còn là một đứa trẻ. Tội của cha nên áp đặt lên một đứa trẻ, giác ngộ của em thấp thế.”
“Anh cao thượng thì nuôi .”
“ mà, cho b.ú .”
Có lẽ là bọn họ cãi quá lớn nên hai đứa trẻ đều lên, một đứa cao một đứa thấp đáng sợ.
Hứa Hân cảm thấy đầu đau nhức, vẫy vẫy tay : “Trong bếp nước ấm sữa bột, pha . Bình sữa cũng , Thiệu Trọng Sinh nhà em chỉ dùng qua hai , cho đứa bé b.ú xong thì ôm nó thì .”
“……” Hứa Bân thấy em gái hai lời liền về phòng, vì thế chỉ tự tay cho đứa bé b.ú.
lúc Thiệu Kiến Quốc trở về, nhà kỹ còn : “Sao là cho đứa bé b.ú, vợ … Đứa bé nhà ai? Không lẽ, là con riêng của ?” Chỉ đến một nửa Thiệu Kiến Quốc liền phát hiện đứa bé Hứa Bân đang cho b.ú con nhà bọn họ.
“Đây là con của Tống Tiểu Hoa.” Hứa Bân kể đầu đuôi câu chuyện một , đó thấy Thiệu Kiến Quốc “vèo vèo vèo” vài bước lên kéo hộp sữa bột xuống : “Đây là đồ ăn của con trai , cho đứa trẻ rõ lai lịch b.ú.”
“……” Hai vợ chồng đều cùng một tính tình, Hứa Bân : “Đây chẳng qua là một đứa trẻ, dù cũng cho nó ăn no chứ.”
“Thiệu Kiến Quốc, cứ để cho b.ú, b.ú xong thì ôm .” Hứa Hân ở trong phòng kêu một tiếng.
Thiệu Kiến Quốc như nhận thánh chỉ lập tức gì nữa, nhưng trở cửa phòng còn : “Vợ ơi, nhất định sẽ kiếm tem phiếu sữa bột kiếm thêm hai hộp nữa, em đừng giận.”
“Em giận, coi như bố thí. Trên đường đụng đứa trẻ lang thang còn cho chút tiền, đừng là đưa đến tận cửa.”
“Vậy em, còn… còn nuôi ? Em xem, nếu chúng sinh thêm một đứa nữa .” Thiệu Kiến Quốc mới nuôi con của khác, đặc biệt là con của Tống Tiểu Hoa .
Hứa Hân : “Chỉ là nghĩ thông, phía lưng đeo một vầng hào quang thánh mẫu…”
Hứa Bân, đang đeo vầng hào quang thánh mẫu, cho đứa bé b.ú no , đó cũng dám thêm lời nào, cách nào đành ôm đứa bé về nhà. Hắn còn thể gì bây giờ, thể để đứa bé đó cho em gái , hai vợ chồng chừng sẽ ném đứa bé về tù cho Tống Tiểu Hoa.
Chỉ là chân ôm đứa bé thì phía Hứa Hân liền , hai tay ôm n.g.ự.c : “Anh cả của em giáo huấn một chút thì trời cao đất dày, cứ như ôm một đứa trẻ rõ lai lịch về, cho dù là bệnh đậu mùa thì e rằng em gái cũng sẽ tức giận, sẽ nghi ngờ xuất xứ của đứa bé , đến lúc đó nếu cãi với thì đầu em sẽ vặn xuống quả bóng cho đá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-vo-quan-nhan-tot/chuong-90-day-la-do-an-cua-con-trai-toi.html.]
“Vậy em còn để ôm về?” Em gái và em rể cãi , cái thật sự chút lắm.
“Vậy giữ ?”
“Không .” Thiệu Kiến Quốc bản năng cầu sinh vẫn mạnh, nháy mắt lắc đầu, hề do dự.
“Vậy còn gì, hơn nữa cũng riêng gì em gái , cũng thể để giữ . Chờ ngày mai bọn họ đến, sẽ cho chuyện gì nên chuyện gì nên .”
“Em cũng đừng tức giận, như lẽ chỉ là tạm thời ôm đứa bé sợ nó c.h.ế.t cóng c.h.ế.t đói mà thôi.”
“ , chỉ cần mang đứa bé về thì đó chính là trách nhiệm cả đời. Hơn nữa bọn họ đều cảm thấy đây là điều hiển nhiên, nếu đưa thì thể chỉ là m.á.u lạnh. Hiện tại, bọn họ e rằng sẽ cảm thấy còn trách Tống Tiểu Hoa nên nhận nuôi đứa bé là bình thường, nhưng nuôi tay mà rũ bỏ thì khó khăn. Thậm chí Tống Tiểu Hoa tù e rằng cũng sẽ ăn vạ , thậm chí sẽ lấy điều uy h.i.ế.p, bởi vì nuôi lâu , nên tình cảm.”
Hứa Hân dường như thấy tình cảnh khó xử của khi Tống Tiểu Hoa tù, mà Thiệu Kiến Quốc cũng cảm thấy vợ đúng, lực bảo vệ ý tưởng của vợ : “ , em tất cả đều đúng.”
Nếu gì đúng, thì đó cũng là do nghĩ nhiều.
Chỉ là ngờ vợ thật sự đúng, Hứa Bân ôm đứa bé về nhà thấy Thiệu Mỹ Lan đón đây, khuôn mặt tươi biến thành nghi vấn lập tức liền chút hối hận, quên mất là kết hôn chứ, hơn nữa hai ngày mới cùng vợ đề cập sinh con từ chối đó còn cãi một trận, hôm nay ôm về một đứa trẻ, chẳng lẽ cô sẽ dùng ánh mắt như .
“Vợ ơi, đây kỳ thật là con của Tống Tiểu Hoa.” Nói xong kể sự việc.
Thiệu Mỹ Lan tin tưởng , nhưng vẫn nhịn nghĩ nhiều. Đôi mắt chằm chằm con của Tống Tiểu Hoa, đó : “Trông giống cô lắm, ôm nhầm con của khác về , hoặc là…”
“Không , đúng …” Hắn giải thích thế nào, lúc Khúc Mai từ bên ngoài , : “Tiểu Bân con ôm con nhà ai ?”
Hứa Bân một , Khúc Mai cau mày : “Con nghĩ thế nào , tình hình nhà cô con rõ ràng? Hơn nữa, đứa bé thế nào cũng trách nhiệm của con, ôm về gì?”
“Nghe , con vẫn luôn đối xử với Tống Tiểu Hoa, xem là sai mà.” Thiệu Mỹ Lan ở bên cạnh , trong lòng nghĩ đến chuyện khỏi bắt đầu châm chọc Hứa Bân.
Hắn mà dám nuôi đứa bé , thì cô sẽ rời .
“Em đừng nghĩ nhiều, và Tống Tiểu Hoa quan hệ gì.”
“Vậy đây là cô nuôi con ? Không còn tưởng rằng em kế đấy.”