Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 4: Hứa Bân Trở Về
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:01:47
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh vệ viên nàng liền : “Mấy vị xin mời ngoài , nếu sẽ gọi đến.”
Dù cũng là quân nhân, nên lời đe dọa vẫn tác dụng.
Tống Lão Oai rõ ràng dám chọc, nhưng vẫn lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, còn khi họ , Hứa Hân thấy ánh mắt hung ác của Tống Tiểu Hoa khi đầu , là trả thù nàng ?
Biết ngay nàng là như thế, chẳng qua là một kẻ lả lơi ong bướm mà thôi.
Thế nhưng thể đuổi phụ nữ nàng thật sự vui, tát một cái cũng chẳng là gì.
Vui vẻ nhà chút bánh canh ăn, lúc mới phát hiện trong nhà thật sự chẳng gì ăn, rõ ràng tủ lạnh nhưng đều cắm điện. Hứa Hân cầm khăn lau chùi tủ lạnh, đó nghĩ bây giờ là mùa thu, nên dự trữ chút đồ ăn mùa thu. Chỉ là, một chuyến thành phố khá tốn sức, nên đợi Thiệu Kiến Quốc về cùng ?
Nghĩ vẫn thôi, trở về là thương, hơn nữa mấy ngày nay cũng dùng bữa chứ ? Để c.h.ế.t đói, phiền tiểu chiến sĩ nữa thì vẫn là mua sắm chút !
Từ trong phòng lấy 30 đồng tiền giấu trong chăn, ngoài còn tìm thấy sổ lương thực và các loại tem phiếu đặt một chiếc túi da nhỏ. Chiếc túi da vẫn là do cả Hứa Bân tặng, kiếp nàng đối với cả hận hận nhưng vẫn nhận sự quan tâm của , nếu cũng sẽ mang chiếc túi theo.
Thế nhưng mang theo túi ngoài thì nghĩ đến một chuyện, đó chính là đơn vị cách thành phố quá xa, nên mỗi ngày chỉ một chuyến xe khách lúc 8 giờ sáng, chiều 3 giờ về, đó là xe bổ sung của quân đội hoặc xe vận chuyển thể thành, nhưng với nhân phẩm của chở mới là lạ.
Nhớ rõ kiếp , mấy chiếc xe vận chuyển thấy nàng đều phanh xe mà chạy v.út . Cảnh tượng đó, cho dù qua cả đời vẫn còn rõ ràng mắt.
Thôi , Hứa Hân chính là nhân duyên như .
Thôi, sáng mai ! Hôm nay vẫn là tiếp tục dọn dẹp nhà cửa, xem vải vóc gì để tự may áo n.g.ự.c , chỉ mặc áo ba lỗ thật quen.
Khi kết hôn Hứa Hân mang đến mấy miếng vải, tìm lên thì phát hiện vải sợi tổng hợp mỏng, hơn nữa một lớp bông mỏng gì đó chắc là . May mắn là những vật liệu , nàng cảm thấy vẫn thể .
Vừa vẽ cắt nửa ngày, cuối cùng cũng một hình dáng sơ bộ. Vừa mới cầm đồ vật đến máy may thì thấy gõ cửa, còn gõ gấp, Hứa Hân kỳ lạ mở cửa thì phát hiện cả Hứa Bân mặc bộ cảnh phục trắng, mắt trừng giận dữ cửa. Anh vì thương trong nhiệm vụ thể ở quân đội đành chuyển nghề, bây giờ đang việc ở Cục Công an thành phố, vẫn là một đội trưởng.
Đã ba mươi năm gặp, trong khoảnh khắc chút xúc động.
Đối với cả vẫn hoài niệm, nhưng ngờ nữa thấy thế mà trực tiếp lạnh lùng : “Em cũng quá đáng, bọn họ dù cũng là cha ruột của em bảo đuổi họ khỏi quân đội?”
Hứa Hân nhíu mày, đây là đến hỏi tội ?
“Bọn họ đến nhà ?” Nàng nhiệt tình lập tức nguội lạnh, cứng tiếp tục máy may bận rộn, căn bản để ý đến việc rời .
“Tiểu Hân, bọn họ nghèo, nhưng em thể đuổi chứ? Đứa nhỏ của em khi nào mới hiểu chuyện.” Hứa Bân ngữ khí chút kiên nhẫn.
Hứa Hân đặt vải xuống nhàn nhạt : “Anh hỏi bọn họ đến gì mà trách , bản còn lo xong thì quản khác?”
“Vô luận đến gì, em cũng nên khách khí một chút.” Hứa Bân xuống, đó quanh một chút ngẩn . Nghe Thiệu Kiến Quốc nhiệm vụ, nhưng căn nhà còn sạch sẽ, đây là ai dọn dẹp? Cuối cùng ánh mắt mới đặt em gái , vẫn là , nhưng tổng cảm thấy chỗ nào đó giống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-vo-quan-nhan-tot/chuong-4-hua-ban-tro-ve.html.]
À đúng , nếu là như nàng sớm nổi giận cãi với , lạnh nhạt đối đãi, chuyện gì ?
Thấy nàng lên tiếng, Hứa Bân liền : “Căn nhà là bọn họ đến dọn dẹp ?”
“Anh cả, là công an mà, đây là do họ dọn dẹp? Hơn nữa chỉ lời một phía của họ mà đến chất vấn đúng, chẳng lẽ thấy mặt đều sưng lên ?” Hứa Hân tủi ba ba đưa bên mặt đ.á.n.h cho xem, đó nghĩ đến kiểu cách khi xưa ở chung với mà mách tội: “Anh xem, đỏ sưng, chạm là đau.”
“Bọn họ thế mà đ.á.n.h em?” Hứa Bân nhíu mày, dường như chút bực .
Xem , cả đối với nàng vẫn còn chút tình cảm.
“ , đây là do cha ruột của đ.á.n.h. Chẳng qua là từ chối tìm việc cho đứa con gái lớn của ông , cũng là thế nào, bản còn công việc thì khả năng tìm công việc gì cho chị ? Nên cho họ tiền, nhưng chị đầu gặp mặt quỳ xuống cầu xin , ghê tởm ghê tởm ?” Nói dường như tìm cảm giác quá khứ, lẽ là hoài niệm, lẽ là vui vì thể một , thế là liền mặt Hứa Bân tiếp tục mách tội: “Họ cho dù là cha ruột của nhưng nuôi dưỡng , ngay cả cha họ trông như thế nào cũng , tại con trai nhà họ kết hôn chịu trách nhiệm? Khóc lóc với rằng họ sống nổi nữa, chẳng lẽ sống nổi là của ? Còn nuôi họ cả đời? Trước ba cho họ hai trăm đồng , cho dù ở nhà chúng hai trăm đồng cũng thể sống nửa năm, họ tiêu xài thế nào?”
“Họ như ?”
“ , đồng ý thì cha ruột liền đ.á.n.h , còn mắng , nếu Quách tỷ ở tầng bảo con trai tìm cảnh vệ viên thì chừng họ ức h.i.ế.p thành bộ dạng gì . Kết quả đến liền hỏi trắng đen gì mà , hừ…”
“… Thôi , chuyện trách em , chuyện của Tống Tiểu Hoa em đừng động , sẽ sắp xếp! Dù cũng là của em, đừng ồn ào đến mức quá căng thẳng.”
“Vậy cả của ?”
Phần 3
Những lời hỏi suốt ba mươi năm, nên khi nước mắt kìm mà chảy xuống.
Tuy rằng kiếp vẫn luôn bôn ba bên ngoài, nhưng trong lòng vẫn nhớ nhung thứ tình đó, chỉ là mặt mũi về gặp họ mà thôi.
Hứa Bân ngẩn một chút, đó : “Em đương nhiên vẫn là em gái của .”
Hứa Hân khổ một tiếng, : “Em , vô luận em gì cũng trở về quá khứ nữa. mà, em sẽ gây phiền phức cho các . Chỉ cần còn coi em là em gái, là .”
Sắc mặt Hứa Bân so với nãy hơn nhiều, an ủi nàng : “Em đừng nghĩ nhiều, kỳ thật trong nhà đều coi em là .”
Thấy nàng nhòe mặt, Hứa Bân lấy khăn tay đưa cho nàng : “Đã kết hôn đừng giống như đứa trẻ con cứ lóc mãi, lau nước mắt .”
Hứa Hân nhận lấy lau một cái, đó đột nhiên nghĩ tới điều gì : “Anh cả, lái xe đến ?”
“ thì ?” Hứa Bân thể lý giải tại nàng đột nhiên đổi sắc mặt như , nhưng vẫn theo thói quen nhíu mày.
Khụ, sẽ cho rằng nàng như là về thành phố tìm nhà họ Hứa gây phiền phức chứ?
Kiếp , nàng quả thật ồn ào quá mức, nhưng trong đó cũng bao gồm việc họ vẫn luôn tin tưởng đứa con gái ruột tiểu bạch hoa mới thể như thế. Trọng sinh , Hứa Hân sẽ còn mong chờ tất cả thứ của nhà họ Hứa, sống cuộc đời là .