Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 3: Nhân Duyên Kém Cỏi

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:01:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Các thật là lầm , nếu là tìm quan hệ thì các tìm Tống Tiểu Linh, nàng bây giờ là tâm phúc trong mắt thủ trưởng Hứa, chắc chắn thể giới thiệu cho các một công việc . Hơn nữa, đây là quân đội, các nữ binh thì đủ tư cách, vợ quân nhân thì cũng nhất định thể theo chồng, những việc khác thì việc gì phụ nữ thể .”

“Con gái , con hãy thương hại chúng , nhà ở quê thật sự đường sống. Con xem con, trong nhà TV máy may, bán một món thôi cũng đủ chúng ăn một năm…”

Tiêu Tiểu Mai còn định thêm gì nữa, Hứa Hân liền mở miệng : “Tại bán cho các , từ khi sinh đến giờ từng ăn một hạt cơm nào của nhà các , cho dù các sinh nhưng lúc nhận hai trăm đồng , còn nhiều hơn nữa? Ăn đừng quá khó coi.”

“Đừng nhiều với cái súc sinh , tự ăn sung mặc sướng mà quan tâm cha , loại …” Tống Lão Oai mở cửa liền ở cửa mắng, cái gì lúc nên bóp c.h.ế.t đứa bé đó vân vân.

Hứa Hân đưa tay kéo cửa bảo họ cút, nhưng Tống Tiểu Hoa giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng : “Em gái, cả hơn hai mươi , trong thôn đều kết hôn, khó khăn lắm mới một mối, chúng cũng cầu em giúp đỡ…”

“Anh cả của họ Hứa, cái nhà các thì liên quan gì đến mà bảo giúp đỡ?” Người cả họ Tống , lúc Hứa Hân đến nhà họ vay tiền còn đ.á.n.h nàng một gậy, nàng mùi khiến vợ ghê tởm.

Vì cãi ở bên ngoài, nhiều trong khu nhà ở về phía họ.

Thế nhưng Hứa Hân sợ, thứ nhất Thiệu Kiến Quốc đối với nàng vô cùng bao dung, thứ hai nàng bây giờ cho dù sửa đổi hơn nhưng vì nhân duyên quá kém chỉ sợ cũng ai chịu để ý đến chuyện bên .

như nàng nghĩ, nhóm ở cửa ồn ào, cuối cùng cũng ai đến hỏi là chuyện gì.

Thế nhưng phụ nữ cao giọng : “Sáng sớm tinh mơ ồn ào gì , còn để sống yên .”

Hứa Hân nhíu mày, còn gì nữa thì đột nhiên một bóng đen chợt lóe mắt, mặt nàng tát một cái, nàng đau đến nhếch miệng, đó trừng mắt Tống Lão Oai , quả thật là cha ruột sai, nhưng dựa cái gì mà đ.á.n.h nàng chứ?

Lúc liền thấy ở cửa cầu thang : “Ai, các là ai , thế mà ở trong quân đội đ.á.n.h nhà quân nhân.” Một phụ nữ dắt theo hai đứa trẻ tới, hai đứa trẻ đó bốn năm tuổi, là một cặp song sinh.

Hứa Hân nhớ rõ là hàng xóm tầng , họ Quách, đều gọi là Quách tỷ.

Nhà Hứa Hân ở tầng một, nàng chắc là ngang qua, nhưng hiếm khi nàng giúp đỡ chuyện, Hứa Hân khỏi một trận cảm động. Thế nhưng Tống Lão Oai quát: “Thiên Vương lão t.ử đến cũng vô ích, đ.á.n.h con ai cũng quản .”

“Ông dựa cái gì mà đ.á.n.h , hộ khẩu của ở nhà họ Hứa chứ ở nhà họ Tống các , cho dù ông là cha ruột của nhưng bây giờ kết hôn . Không tìm việc cho đứa con gái khác của các thì ông đ.á.n.h mắng , thiếu các đúng ? Cái gọi là ơn sinh bằng ơn dưỡng, cho dù hiếu thuận cũng nên hiếu thuận với nhà họ Hứa nuôi lớn , lúc cho các hai trăm đồng đủ ? Thật là lòng đáy như rắn nuốt voi, các đây là coi như ngân hàng, lấy ơn sinh uy h.i.ế.p tùy tiện rút tiền đúng ?”

Hứa Hân về phòng cầm mười lăm đồng tiền , nhưng cố ý lấy một ít tiền lẻ, một hào hai hào còn một xu hai xu, đây là nàng hôm qua trải chăn thì phát hiện.

Tiền lấy liền đưa tay ném mặt Tống Lão Oai, : “Cho ông tiền, cho các tất cả, bây giờ thể chứ?” Hứa Hân xong liền dùng tay lau những giọt nước mắt ngừng rơi xuống, vẻ mặt đáng thương hề hề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-vo-quan-nhan-tot/chuong-3-nhan-duyen-kem-coi.html.]

Tống Lão Oai thấy tiền sáng mắt liền nhặt tiền : “Thật sống, tiền đều vứt lung tung.”

Còn Tiêu Tiểu Mai thông minh hơn , nhỏ giọng : “Con gái , cầu xin con, cho chị con một miếng cơm ăn , để nàng cũng thể công việc kiếm chút tiền, ở trong thôn sống nổi nữa.”

Hứa Hân lùi về phía một bước, ghê tởm : “Cho các tiền còn quản cả đời các , chẳng lẽ còn nuôi các cả đời ? từ nhỏ đến lớn từng ăn một hạt gạo nào của nhà các .” Thật là đủ , nhưng ngờ Tống Tiểu Hoa thế mà “bịch” một tiếng quỳ xuống mặt nàng, lóc : “Em gái, em hãy thương hại chị , chị ở trong thôn thật sự sống nổi nữa…”

“Chị nhiều năm như sống tiếp thế nào thì bây giờ sống thế đó , nhà các cũng sống ? Sao đột nhiên thì sống nổi nữa, nguyên nhân khác? Chị cũng hai mươi , còn nhỏ hơn chị mà lấy chồng, chị nổi một nhà chồng? Chạy đến đây cầu còn bằng tìm một nhà chồng mà gả thì cần lo nghĩ.”

Hứa Hân trong lòng lạnh, những lời chỉ sợ là trúng yếu huyệt của Tống Tiểu Hoa!

Tống Tiểu Hoa sở dĩ đến đây nhất quyết tìm công việc chịu về là vì coi thường nhà chồng định , cho rằng hai em gái ở trong thành tại còn ở trong thôn với đàn ông như , thế là liền tự ý từ hôn đến đây.

Thế nhưng tự ý từ hôn, nhà sẽ bỏ qua nàng, đó còn tìm đến tận thành phố, nàng còn đến cầu Thiệu Kiến Quốc giúp đỡ nữa!

Tống Tiểu Hoa ngờ em gái như , thế là nhất thời ngây ở đó. đúng lúc , đứa bé trai nhà Quách tỷ thế mà dắt cảnh vệ viên đến. Hắn thấy cửa nhà doanh trưởng Thiệu ồn ào liền run rẩy một chút, doanh trưởng Thiệu là thế nào? Đó chính là một nhân vật vô cùng bao che cho nhà, dám ồn ào mặt thật là gan to.

Cả đơn vị đều , vợ doanh trưởng Thiệu cho dù ồn ào đến trời cũng dám quản. Không quản thì thôi còn c.h.ế.t sống che chở, đến lúc đó cho

Cảnh vệ viên vô cớ rùng một cái, vội hỏi: “Chị dâu, chuyện gì ?”

Tiêu Tiểu Mai lập tức : “Đây là chuyện nhà , gì.”

Hứa Hân trừng mắt Tiêu Tiểu Mai một cái, ai là một nhà với bà ?

Thế nhưng trong lòng vẫn cảm ơn Quách tỷ, chỉ là thấy nàng dắt hai đứa trẻ lên lầu, rõ ràng cũng xen chuyện .

“Anh đưa những , bọn họ cầm tiền còn đ.á.n.h , nếu còn ở chừng sẽ chuyện gì nữa!” Thật cãi với họ nữa, đến bây giờ bữa sáng còn ăn, hơn nữa nếu cho đưa họ thì họ chỉ sợ sẽ ở đây ồn ào ngừng.

“Con nhỏ XX thế mà bảo đưa , xem đ.á.n.h c.h.ế.t con.” Tống Lão Oai nổi cơn điên.

Hứa Hân thật đúng là sợ loạn, càng loạn càng , thế là cũng giả vờ vô cùng tủi : “ đều cho các tiền , hơn nữa hộ khẩu của họ Hứa chứ họ Tống của các , các bức như gì, bản lĩnh thì giúp đứa con gái các nuôi lớn !”

“Con quản chúng thì chúng bóp c.h.ế.t con, con là do chúng sinh .” Tống Lão Oai động thủ, nhưng lập tức tiểu chiến sĩ ngăn , Hứa Hân cố ý sợ hãi đến mức trốn trong cửa run rẩy : “Mau đưa bọn họ , đ.á.n.h c.h.ế.t.”

 

Loading...