Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 82: Nguy Hiểm, Trần Anh Kỳ Bắt Được Rắn Cạp Nong

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:44:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Ngưu mụ lên tiếng: “ thế, Minh Châu sẵn lòng chữa bệnh cho lão thôn trưởng, thím Quế Hoa còn gì mà chê bai nữa chứ?”

“Cháu và Lâm Mỹ Trân tuy mâu thuẫn, nhưng cháu khâm phục con của Lâm thôn trưởng. Năm xưa ông giúp đỡ Cảnh Niên ca nhiều, nhà cháu đều ơn. Chị về nhà khuyên nhủ ông t.ử tế, bảo ông đừng gánh nặng trong lòng, cháu chắc chắn sẽ dốc lòng chữa trị cho ông .” Tô Minh Châu tiếp tục khuyên nhủ.

Trương Quế Hoa càng để lão thôn trưởng đến, cô càng gọi lão thôn trưởng tới bằng .

Triệu Nguyệt do dự một chút : “Vậy để về chuyện với bố chồng xem .”

“Thế mới đúng chứ.” Tô Minh Châu mỉm .

“Thím đào cũng hòm hòm , Minh Châu, cháu xuống núi cùng luôn ?” Đại Ngưu mụ vươn thẳng lên hỏi.

Triệu Nguyệt và những dân làng khác cũng đào đủ .

“Mọi cứ xuống ạ, cháu còn đào thêm một ít d.ư.ợ.c liệu khác nữa.” Tô Minh Châu chào tạm biệt Đại Ngưu mụ và xong, liền sang đào bạch chỉ, bạch truật và bạch phục linh.

Đào hơn một tiếng đồng hồ, Trần Anh Kỳ cõng gùi tre lưng tìm đến chỗ cô.

“Cậu đào thứ gì thế?” Tô Minh Châu hỏi.

“Đào một ít thiên niên kiện, còn bắt một con rắn nữa. Chị xem đem hầm canh xào thì ngon?”

Trần Anh Kỳ ngó nghiêng xung quanh, xác nhận ai mới mở gùi tre , để lộ xác một con rắn khoang vàng đen lớp thảo d.ư.ợ.c. Con rắn to cỡ bắp tay trẻ con, ít nhất cũng nặng ba bốn cân.

Tô Minh Châu trợn tròn mắt, buột miệng thốt lên: “Rắn cạp nong! Mẹ ơi, tìm thấy nó ở ?”

Rắn cạp nong là loài rắn cực độc, nó c.ắ.n trúng thì chỉ hai tiếng độc tính sẽ phát tác, gây ch.óng mặt, buồn nôn, nôn mửa, tức n.g.ự.c, hụt , tim đập nhanh, tê liệt tứ chi, khó thở, nghiêm trọng hơn thậm chí thể dẫn đến t.ử vong.

tìm thấy ở sườn núi đằng .”

Đôi mắt đan phượng của Trần Anh Kỳ khẽ cong lên, cảm thấy bản thật may mắn, bình thường dễ gì gặp con rắn cạp nong to thế .

“Cậu đúng là ngày càng to gan đấy, bình thường bắt mấy con rết, con bọ cạp thì thôi , con rắn độc thế cũng dám bắt, lỡ c.ắ.n trúng thì ?” Tô Minh Châu giận sốt ruột.

Kẻ giỏi bơi lội thường c.h.ế.t đuối, bắt rắn thường c.h.ế.t vì rắn. Kiếp hủy dung cộng thêm tàn tật, chừng chính là do bắt mấy con vật độc .

“Không , cẩn thận lắm.” Trần Anh Kỳ khuôn mặt xinh xắn đang tức giận của Tô Minh Châu, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Cậu cũng bắt rắn độc nguy hiểm, nhưng hết cách . Ông nội chữa bệnh cần tiền, ngoài việc bắt mấy con vật độc đem bán, cũng chẳng còn cách kiếm tiền nào khác.

“Sau mấy việc nguy hiểm như thế nữa, cứ ngoan ngoãn theo đào thảo d.ư.ợ.c, nếu sẽ chữa bệnh cho ông nội nữa .” Tô Minh Châu dùng ánh mắt nghiêm khắc nhất trừng Trần Anh Kỳ, tránh để coi chuyện gì.

“Biết .” Trần Anh Kỳ cúi đầu, ỉu xìu đáp: “Ăn nốt con rắn , bắt nữa.”

Tô Minh Châu bực dọc : “Ăn uống cái gì? Đem bỏ hết nội tạng và răng độc phơi khô, để dành đến mùa đông hầm canh cho ông nội uống.”

Rắn cạp nong là một vị t.h.u.ố.c đông y quý giá, chủ yếu dùng để trị chứng phong thấp tê mỏi, chân tay tê liệt và sưng đau, vô cùng thích hợp để Trần lão bồi bổ.

Trần Anh Kỳ vội vàng gật đầu: “ về sẽ ngay.” Mùa đông là lúc khó săn bắt thú rừng nhất, giữ con rắn để tẩm bổ cho ông nội cũng tồi.

“Đừng ở chuồng bò của hai , để mang về nhờ Cảnh Niên ca giúp cho.” Tô Minh Châu vội vàng dặn dò, một con rắn cạp nong to thế cũng dễ khiến đỏ mắt ghen tị lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-82-nguy-hiem-tran-anh-ky-bat-duoc-ran-cap-nong.html.]

Trần Anh Kỳ nghĩ đến phận của , đành trầm mặc gật đầu.

Tô Minh Châu bỏ con rắn cạp nong gùi tre của , vội vã xuống núi.

“Sao em về sớm thế, còn định lên núi tìm em đây.” Tần Cảnh Niên từ ngoài đồng về, đang định lên núi đào d.ư.ợ.c liệu cùng Tô Minh Châu.

“Trần Anh Kỳ bắt thứ .” Tô Minh Châu mở gùi tre , để lộ con rắn cạp nong.

“Thằng nhóc ngày càng to gan .” Tần Cảnh Niên nhíu mày, con rắn độc to thế , ngay cả cũng dám tùy tiện dây .

“Em mắng , dám nữa .” Tô Minh Châu xắn tay áo lên : “Anh mau giúp bào chế con rắn .”

Tần Cảnh Niên xách con rắn cạp nong lên, hỏi: “Phải bào chế thế nào?”

“Trước tiên bỏ hết nội tạng và răng độc , cẩn thận đừng vỡ mật rắn. Rửa sạch rắn xong thì cuộn tròn , dùng que tre chống căng , đặt lên ngói dùng lửa nhỏ sấy khô từ từ để giữ d.ư.ợ.c tính là .”

Tô Minh Châu định tự tay , nhưng Tần Cảnh Niên từ chối. “Để cho, em cứ cạnh , chỗ nào đúng thì em bảo.” Tần Cảnh Niên bẩn tay Tô Minh Châu.

“Vâng ạ!” Tô Minh Châu Tần Cảnh Niên là tay lão luyện trong việc thịt rắn, chắc chắn sẽ gọn gàng hơn cô.

Tần Cảnh Niên xổm bên giếng bắt đầu thịt rắn, ngón tay móc một cái lấy một quả mật rắn hình tam giác, dịch mật màu vàng óng sền sệt.

“Bỏ đây .” Tô Minh Châu lấy chai rượu cao lương trong nhà , bảo Tần Cảnh Niên thả mật rắn .

Chai rượu cao lương là do bố của Tần Cảnh Niên để , nặng tới sáu mươi tám độ, bình thường cũng chẳng dám uống, cho nên mới giữ đến tận bây giờ.

Mật rắn tươi thể ăn sống, bởi vì bên trong chứa ký sinh trùng và chất độc, dùng rượu trắng 65 độ ngâm hơn một tháng mới dùng .

Mật rắn tính mát, vị ngọt đắng, hai kinh can đởm, tác dụng thanh nhiệt giải độc, cho việc điều trị bệnh viêm khớp phong thấp cấp tính. Hơn nữa, trong mật rắn còn chứa lượng lớn nguyên tố vi lượng, thể điều hòa hệ nội tiết của cơ thể, giúp tăng cường sức đề kháng, mỗi ngày uống một chút rượu mật rắn cho sức khỏe.

Tần Cảnh Niên thả mật rắn rượu, tiếp tục rửa sạch m.á.u bên trong, đó theo lời Tô Minh Châu cuộn tròn con rắn , dùng que tre chống căng con rắn cạp nong đặt lên ngói chuẩn sấy khô.

Lửa nhỏ trong bếp lò hơ nóng miếng ngói, vảy của con rắn cạp nong dần dần sậm màu , lượng nước bên trong từng chút một sấy khô.

Tần Cảnh Niên cẩn thận canh lửa, hỏi Tô Minh Châu: “Còn sấy bao lâu nữa?”

Tô Minh Châu sờ thử nhiệt độ rắn, đáp: “Ít nhất cũng sấy một tiếng, giữ lửa nhỏ và thường xuyên lật mặt, tuyệt đối đừng để cháy khét đấy.”

“Phiền phức thế cơ ?” Tần Cảnh Niên nhíu mày. Anh cũng chỉ rảnh rỗi hôm nay thôi, ngày nào cũng hì hục thế thì lấy thời gian.

“Không , chúng thu một phần tư thịt rắn của coi như tiền công, đợi đến mùa đông lấy tẩm bổ cho Tráng Tráng.” Tô Minh Châu thánh mẫu, thể công cho . với sự hiểu của cô về Trần Anh Kỳ, chắc chắn sẽ đồng ý với phương án , bởi vì hai ông cháu họ đều sợ phiền khác.

“Được.” Tần Cảnh Niên gật đầu. Cái thứ tốn củi tốn công, thu chút thịt rắn tiền công cũng là chuyện bình thường.

Chu Lệ Quyên cho gà con ăn xong, lau tay tới : “Thằng bé Trần Anh Kỳ đúng là sợ c.h.ế.t, con rắn độc thế mà cũng dám bắt.” Nói xong bà dặn dò Tần Cảnh Niên: “Con tuyệt đối đừng học theo nó đấy.”

Tần Cảnh Niên lên tiếng. Hồi còn lính nhiệm vụ, ở ngoài hoang dã g.i.ế.c bao nhiêu là rắn độc . Đừng là rắn cạp nong, ngay cả rắn hổ mang chúa cũng từng bắt, nhưng chuyện thì cần thiết kể cho gì.

 

 

Loading...