Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 291: Bắt Đầu Cuộc Sống Mới (chính Văn Hoàn)

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưa hôm , La Phân Phân đưa chìa khóa nhà cho Tô Minh Châu: “Chị họ tớ dọn xong đồ đạc , căn nhà là của các đấy.”

Tô Minh Châu vui vẻ nhận lấy chìa khóa, lập tức cùng Tần Cảnh Niên đến xem nhà, phát hiện Hoàng Phương để phần lớn đồ đạc, ngay cả cái chảo sắt trong bếp cũng mang .

“Cũng chẳng cần sắm sửa gì thêm, đến lúc đó mang đồ ở nhà sang là .” Tần Cảnh Niên xem xét một vòng từ trong ngoài.

Trong mắt Tô Minh Châu lấp lánh niềm phấn khích, cô nhẹ nhàng vuốt ve bức tường ngoài của ngôi nhà, khóe miệng cong lên nụ ngọt ngào, sang với Tần Cảnh Niên: “Cảnh Niên, đây là nhà của chúng , chúng dọn dẹp cho thật sạch sẽ.”

Tần Cảnh Niên dịu dàng cô, kiên định gật đầu: “Ừ, nhất định sẽ dọn dẹp sạch bong kin kít, hoán nhiên đổi mới.”

Sau đó, họ bắt tay công cuộc dọn dẹp. Tô Minh Châu cầm chổi, tỉ mỉ quét tước từng ngóc ngách, bỏ sót một hạt bụi nào.

Tần Cảnh Niên thì xách xô nước, lấy nước, sức lau chùi cửa sổ và đồ đạc.

Hai phối hợp ăn ý, mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng mặt họ luôn rạng rỡ nụ hạnh phúc.

Sau một hồi vất vả, căn nhà từ trong ngoài trở nên gọn gàng sáng sủa, như lột xác.

Để ngôi nhà thêm an , họ cùng mua ổ khóa mới, cẩn thận lắp đặt .

Tô Minh Châu xoay ổ khóa mới, tiếng “tách” giòn tan, trong lòng cảm thấy vô cùng yên tâm: “Thế , nhà sẽ an hơn.” Tần Cảnh Niên cô, đầy cưng chiều.

Làm xong việc, hai chút chậm trễ, đến Bách hóa 1 mua một hộp sữa mạch nha và hai hộp bánh ngọt, vội vã đến thăm Trương Tuyết Hoa.

Vừa gặp Trương Tuyết Hoa, Tô Minh Châu nhiệt tình chào hỏi: “Dì Trương, lâu gặp, chúng cháu đến thăm dì ạ.”

Nói , cô đưa quà biếu .

Trương Tuyết Hoa thấy họ, mặt cũng nở nụ vui vẻ, vội : “Hai đứa đến đúng lúc lắm, chuyện việc hai đứa nhờ dì manh mối .”

Giọng bà lộ vẻ phấn khởi: “Đại học Trung y d.ư.ợ.c một suất nhân viên quản lý ký túc xá tạm thời, giá bốn trăm đồng, mỗi tháng lương ba mươi đồng, công việc nhẹ nhàng, hai đứa mua ?”

Tô Minh Châu mắt sáng lên, kích động gật đầu lia lịa: “Muốn , công việc thật sự quá hợp với chồng cháu.”

Trương Tuyết Hoa còn sốt ruột hơn cả Tô Minh Châu, bà dậy, kéo tay Tô Minh Châu : “Suất đắt hàng lắm, dì dẫn cháu đàm phán ngay, nếu thì mua luôn.” Nói xong, bà liền dẫn Tô Minh Châu tìm chuyện.

Đến nơi, hai bên trao đổi thuận lợi, một lời là xong.

Tô Minh Châu chút do dự bỏ tiền mua suất quản lý ký túc xá , hai bên hẹn cuối tháng sẽ bàn giao.

Chuyến thành phố A của Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên thu hoạch lớn, chỉ giải quyết xong chuyện nhà cửa mà còn tìm công việc ưng ý cho Chu Lệ Quyên.

Hai lòng đầy vui sướng, như những chiến sĩ thắng trận trở về, hân hoan thôn Hạnh Hoa.

Chu Lệ Quyên hai tin vui , kích động đến mức hai tay run run.

Mắt bà rưng rưng lệ, giọng nghẹn ngào: “Không ngờ cái già còn thể lên thành phố ăn cơm nhà nước, còn việc trong trường đại học, đúng là tổ tiên phù hộ.”

Tô Minh Châu chồng phấn khích, dặn dò: “Mẹ, tin đừng ngoài vội, đợi chúng định ở thành phố A hẵng . Chuyện mua việc cũng ho gì.” Chu Lệ Quyên vội gật đầu như gà mổ thóc: “Mẹ , .” Trong lòng bà, lời Tô Minh Châu chính là thánh chỉ, bà tuyệt đối theo.

“Nhà ở thành phố A đồ đạc đầy đủ , chúng chỉ cần mang chăn màn, quần áo , đồ đạc trong nhà cái gì cho thì cho, chúng cũng ít về.” Tô Minh Châu tiếp.

Chu Lệ Quyên vội lắc đầu, thần tình chút kích động: “Không thể cho hết , giỗ chạp tết nhất chúng còn về chứ, đây là gốc gác của chúng , thể quên .”

Tần Cảnh Niên cũng phụ họa: “Giữ em, đến lúc đó nhờ Nhị Lăng và thím Trần giúp trông nom quét dọn là .”

Tô Minh Châu vốn định thu xếp xong xuôi thứ ở nhà cũ luôn, quên mất thôn Hạnh Hoa là gốc rễ của Chu Lệ Quyên và Tần Cảnh Niên. Cô : “Vâng, theo ạ.” Chu Lệ Quyên thấy Tô Minh Châu dễ chuyện như , cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Mẹ với Nhị Lăng và thím Trần một tiếng.” Chu Lệ Quyên xong liền vội vã ngoài.

Mẹ Nhị Lăng và thím Trần là bạn lâu năm của Chu Lệ Quyên, họ thành phố A, đều chút do dự nhận lời giúp trông nom nhà cửa.

Những ngày tiếp theo, Chu Lệ Quyên như cái đồng hồ lên dây cót, lúc nào ngơi tay.

Bà tỉ mỉ ngắm nghía từng món đồ trong nhà, như đang lời từ biệt cuối cùng với những bạn cũ.

Những bộ bàn ghế cũ kỹ nhưng chứa đựng bao kỷ niệm, bà dùng khăn ướt lau lau , bỏ sót một vân gỗ nào, như khắc sâu dấu vết cuộc sống những năm qua tâm trí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-291-bat-dau-cuoc-song-moi-chinh-van-hoan.html.]

Với những thứ mang cũng dùng đến, bà đem tặng hết cho bà con thích.

Cùng lúc đó, Tần Cảnh Niên cũng đang đấy bàn giao công việc.

Anh trịnh trọng giao tài liệu của đại đội trưởng và một giấy tờ công việc cho Lâm Đại Cương, thấm thía : “Đại Cương, một năm qua trưởng thành ít, tin thể gánh vác trọng trách đại đội trưởng . Việc lớn việc nhỏ trong thôn đều cần lo liệu, nhất định việc thiết thực cho bà con.”

Lâm Đại Cương hai tay nhận lấy tài liệu, ánh mắt kiên định, giọng chân thành đáp: “Cảnh Niên, yên tâm, nhất định sẽ phụ sự tin tưởng của , cũng phụ sự kỳ vọng của bà con.”

Tô Minh Châu thì về xưởng triệu tập bộ nhân viên họp mặt.

Dương Quyên Hoa, Nhị Lăng, Lưu Hồng Mai và Triệu Nguyệt quây quần bên , ánh mắt đầy vẻ nỡ.

Tô Minh Châu hắng giọng, dịu dàng mà kiên định : “Mọi , sắp rời khỏi đây thành phố A , nhưng trong lòng luôn nhớ về đại gia đình chúng . Sau lời Quyên Hoa, nỗ lực việc. Mỗi tối thứ bảy sẽ gọi điện về nắm tình hình, khó khăn gì cứ với .”

Mẹ Nhị Lăng và gật đầu lia lịa, ít mắt đỏ hoe.

Triệu Nguyệt nghẹn ngào : “Minh Châu, chúng đều nỡ để cô , nhưng chúng cũng bầu trời rộng lớn hơn để vẫy vùng, cô yên tâm, chúng nhất định sẽ .”

Xử lý xong việc ở xưởng, Tô Minh Châu riêng tư tìm gặp Trần lão và Trần Anh Kỳ.

Cô lấy từ trong túi gói cá vàng nhỏ và ngọc bích, đưa tận tay Trần lão, nghiêm túc : “Trần lão, những thứ là của ông, giờ vật quy nguyên chủ. Ông bà sống cho , nếu gặp rắc rối gì thì tìm Hồ Lỗi giúp đỡ. Kiên trì thêm vài năm nữa, ngày tháng chắc chắn sẽ đến.”

Trần lão mắt đỏ hoe, môi run run, nên lời.

Trần Anh Kỳ thì gật đầu thật mạnh, cảm động : “Chị Minh Châu, thật sự cảm ơn chị nhiều lắm, chị với ông cháu em thế nào, cả đời em sẽ quên.”

Tráng Tráng và bé Ái Châu cũng đang tạm biệt các bạn nhỏ.

Lũ trẻ trong thôn tụ tập ở bãi đất trống đầu thôn, Nữu Nữu tin nuôi thành phố A, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây, òa nức nở.

Bé Ái Châu cũng đỏ hoe mắt, ôm Nữu Nữu cùng .

Tráng Tráng luống cuống bên cạnh, dỗ thế nào cũng , đành chạy cầu cứu Tô Minh Châu.

Tô Minh Châu vội xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Nữu Nữu, dịu dàng : “Nữu Nữu, đừng nữa. Mẹ nuôi đến thành phố A, đợi định xong sẽ đón con lên chơi ngay. Sau con nghỉ hè thì đến chỗ nuôi, nhà nuôi cũng là nhà con.”

Nữu Nữu thút thít ngẩng đầu lên, mếu máo hỏi: “Mẹ nuôi, lời giữ lời nhé?” Tô Minh Châu kiên định gật đầu: “Đương nhiên là giữ lời, nuôi lừa con bao giờ .”

Tráng Tráng và bé Ái Châu cũng gật đầu lia lịa: “Nhà tớ là nhà .”

Nữu Nữu lúc mới nín mỉm , mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt khô.

Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên đặc biệt đến chỗ Diệp lão và Đặng Đông Thanh để từ biệt.

Trong cái sân nhỏ của Diệp lão, ông nắm tay hai , bùi ngùi : “Hai đứa , trong thôn thiếu mất hai trẻ đắc lực. mà, lên thành phố phát triển là chuyện , trẻ nên sự nghiệp lớn hơn.”

Đặng Đông Thanh cũng chúc phúc: “Đến thành phố nhớ giữ gìn sức khỏe, rảnh rỗi thì về thăm nhé.”

Cuối cùng, việc đều sắp xếp thỏa, kịp ngày khai giảng, tất cả đều một cái kết viên mãn.

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đến ngày rời .

Sáng sớm, ánh nắng dịu nhẹ rải xuống mảnh đất thôn Hạnh Hoa, phủ lên cả ngôi làng một lớp áo vàng óng.

Bà con trong thôn sớm tập trung ở đầu thôn, mặt ai nấy đều mang vẻ nỡ. Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên đeo túi lớn túi nhỏ, Chu Lệ Quyên dắt Tráng Tráng và Ái Châu giữa đám đông, trong lòng đầy cảm khái.

Bà con xúm , nắm tay họ, kẻ một câu một câu dặn dò: “Đến thành phố nhớ chú ý sức khỏe, đừng việc quá sức nhé.”

“Có thời gian thì về thăm, nơi mãi mãi là nhà của các cháu.”

Tô Minh Châu mắt đỏ, lượt đáp sự quan tâm của : “Mọi yên tâm, chúng cháu sẽ tự chăm sóc cho , cũng nhất định sẽ thường xuyên về thăm ạ.”

Từ biệt bà con, Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên đưa Chu Lệ Quyên và các con bước lên hành trình đến thành phố A.

Bóng lưng họ ánh mặt trời trở nên kiên định lạ thường, mang theo niềm hy vọng về tương lai và nỗi lưu luyến với quê hương, đến thành phố A bắt đầu cuộc sống mới tươi .

 

 

Loading...