Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 290: Thành Công Mua Nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Này! Lại còn dám cản trở thi hành công vụ, các định loạn đấy !” Đồng chí công an sa sầm mặt mày, quát lớn cảnh cáo.

bà lão nào coi gì.

ngày thường quen thói ăn vạ, trong lòng tỏng công an thường sẽ dễ dàng bắt giữ già cả như bà .

Hai đồng chí công an cũng đau đầu nhức óc, họ sợ nhất là gặp mấy ông bà già lì lợm hung hăng kiểu .

Tần Cảnh Niên lạnh lùng bà lão đang lăn lộn ăn vạ, sang hỏi Hoàng Phương: “Nhà cô dây thừng ?”

“Có!” Hoàng Phương gật đầu lia lịa, chỉ tay góc nhà chính, , “Ở một cuộn, ngay chỗ đó đấy!”

Tần Cảnh Niên sải bước tới, chộp lấy cuộn dây thừng, nhoáng cái trói gô bác cả, họ Hoàng Phương và ba gã đàn ông cùng thành một xâu, trông y như xâu kẹo hồ lô.

“Mày gì mà trói con tao!” Bà lão gào lên the thé, như con gà mái điên cuồng bảo vệ con, giơ nanh múa vuốt định lao cướp dây thừng.

Tần Cảnh Niên nghiêng né tránh tay bà , lạnh lùng : “Bà mà còn lăn lộn ăn vạ, quấy rối lung tung nữa, sẽ bắt hết với tội danh cản trở thi hành công vụ đấy, đến lúc đó án tích thì đừng hòng xin cơ quan nào việc!”

Đám bác cả Hoàng Phương thấy thế, mặt cắt còn giọt m.á.u, môi run cầm cập, lắp bắp : “Không thể để án tích , tuyệt đối !”

Ba tên tay chân cùng càng sợ đến mức run như cầy sấy.

mà mất việc thì bố đ.á.n.h c.h.ế.t mất!”

“Hoàng Dũng, bọn tao lòng đến giúp mày, mày hại bọn tao thế !”

Ông lão thấy tình hình , lao tới một bước, túm c.h.ặ.t lấy bà lão: “Đừng loạn nữa!”

“Không loạn thì ?” Bà lão còn kịp phản ứng ông lão tát cho một cái nổ đom đóm mắt, ông lão mắng: “Bà già lẩm cẩm , bà quyết tâm con trai mất việc ?”

Bà lão đ.á.n.h đến ngơ ngác, ôm một bên mặt sưng đỏ, mếu máo: “Được , loạn nữa, nhưng tuyệt đối để con trai mất việc.”

“Đồng chí công an, xin thề đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám đến nữa, xin các giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho chúng một .” Ông lão khom lưng, van xin t.h.ả.m thiết.

Hai đồng chí công an , cùng sang Tần Cảnh Niên, hỏi: “Đồng chí, thấy thế nào?”

“Không , bọn họ đầu chuyện thất đức , đưa về điều tra.” Tần Cảnh Niên chắc nịch, giọng điệu chút thương lượng nào.

“Hoàng Phương, con ranh c.h.ế.t tiệt , mày cứ trơ mắt bác mày bắt thế ?” Bà lão thấy tình thế , sang c.h.ử.i bới ầm ĩ.

Hoàng Phương nhớ họ đ.á.n.h thương, lòng cứng , mặt thèm họ.

“Được , theo chúng về đồn điều tra, nếu chuyện gì thì tự khắc sẽ thả về, còn nếu dám gây sự nữa thì dễ chuyện thế .” Công an .

Bác cả Hoàng Phương vẻ mặt hối hận, mấp máy môi nhưng dám ho he thêm lời nào, chỉ đành cúi gằm mặt, ngoan ngoãn theo công an.

Nhìn gia đình bác cả công an giải , Hoàng Phương thở phào nhẹ nhõm, đầy vẻ ơn Tần Cảnh Niên và Tô Minh Châu: “Cảm ơn hai nhiều lắm, nếu hai giúp đỡ, chẳng nữa!”

Tô Minh Châu mỉm nhạt: “Đừng khách sáo.”

“Tớ bảo hai họ lợi hại lắm mà!” La Phân Phân ngẩng cao đầu, mặt đầy vẻ tự hào, “Tớ ngay là họ chắc chắn giải quyết êm chuyện!”

“Căn nhà chúng ưng ý, cô xem thủ tục ngay bây giờ ?” Tô Minh Châu hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-290-thanh-cong-mua-nha.html.]

Hoàng Phương , mặt thoáng qua chút do dự. Căn nhà cô ở bao nhiêu năm, chứa đựng bao kỷ niệm, nếu bác cả họ thật sự đến quấy rối nữa, cô cũng chẳng nỡ rời .

La Phân Phân tinh ý, cái là thấu tâm tư Hoàng Phương, liền : “Chị họ, đám bác cả là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, một chị đối phó nổi . Nếu chị còn giữ căn nhà , đến lúc đó chừng họ nghĩ trò xa gì hại chị đấy.”

“Em đúng.” Hoàng Phương nhớ trận đòn mà vẫn còn rùng , bèn cầm giấy tờ theo Tô Minh Châu đến Cục quản lý nhà đất.

Đến nơi, nộp tiền, thủ tục, loay hoay một hồi, cuối cùng căn nhà cũng chính thức sang tên cho Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên.

“Cô xem khi nào chúng thể dọn ở?” Tô Minh Châu háo hức hỏi Hoàng Phương.

“Đồ đạc giá trị chuyển sang nhà cô , những thứ lặt vặt còn ngày mai dọn nốt, ngày là các cô thể dọn .” Hoàng Phương .

“Vậy tối nay chúng ở tạm nhà khách, khi nào cô dọn xong thì ới chúng một tiếng.” Tô Minh Châu đáp.

“Đến lúc đó sẽ gửi chìa khóa cho Phân Phân.” Hoàng Phương sảng khoái đồng ý.

“Đại Phân, chiều nay còn ? Nhìn giờ cũng sắp đến giờ nhỉ?” Tô Minh Châu sang La Phân Phân.

“Chiều nay tớ nghỉ bù, lát nữa tớ chợ mua thức ăn, tối nay hai đến nhà tớ ăn cơm nhé, chúng tụ tập một bữa cho trò.” La Phân Phân nhiệt tình mời mọc.

“Được, bọn tớ nhà khách thủ tục nhận phòng , tối sẽ qua tìm .” Tô Minh Châu nhận lời.

“Tối gặp nhé.” La Phân Phân để địa chỉ vẫy tay chào tạm biệt Tô Minh Châu.

Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên thuận lợi thủ tục ở nhà khách, đến tối thì theo địa chỉ tìm đến nhà La Phân Phân.

Vừa bước cửa ngửi thấy mùi cơm canh thơm nức.

Chỉ thấy La Phân Phân nấu một bàn đầy ắp món ngon, thịt kho tàu bóng mỡ bốc khói nghi ngút, khoai tây xào giấm chua cay, đậu cô ve xào thịt hun khói, thôi chảy nước miếng.

Lưu bí thư còn đặc biệt lấy chai rượu trắng cất giữ lâu, với Tần Cảnh Niên: “Đội trưởng Tần, hôm nay uống mấy ly cho nhé!”

Bốn tuy hai năm gặp, nhưng xuống là chuyện trò rôm rả như pháo rang, khí náo nhiệt vô cùng.

Trên bàn cơm, La Phân Phân gắp một miếng thịt kho tàu to tướng bỏ bát Tô Minh Châu, : “Minh Châu, đợi các chuyển đến đây, tớ bạn . Đến lúc đó chúng cùng chơi, tớ đến thành phố A lâu thế mà chẳng kết bạn với mấy tâm đầu ý hợp.”

“Chắc chắn ! Cậu chơi, tớ sẽ cùng .” Tô Minh Châu đáp.

Lưu bí thư nâng ly rượu, lớn tiếng : “Nào, nâng ly vì ngôi nhà mới của các bạn! Chúc cuộc sống của các bạn ngày càng sung túc, như vừng nở hoa dâng cao từng đốt!”

“Cảm ơn.” Tô Minh Châu, Tần Cảnh Niên và La Phân Phân cùng chạm ly.

Đặt ly rượu xuống, Lưu bí thư : “Bột bổ huyết, Bột bổ tỳ và Tam bạch phấn của thôn Hạnh Hoa các bạn bán chạy như thế, các bạn định mở rộng quy mô ?”

“Quy mô hiện tại đủ lớn , đầu to đến đội mũ to đến đấy, quan trọng nhất vẫn là chất lượng sản phẩm đảm bảo.” Tần Cảnh Niên .

“Nói đúng.” Lưu bí thư vô cùng tán thưởng tinh thần thực tế của Tần Cảnh Niên.

Bữa cơm diễn trong khí vui vẻ, Tần Cảnh Niên và Tô Minh Châu lo về muộn lỡ xe buýt nên tám giờ cáo từ La Phân Phân và Lưu bí thư về.

 

 

Loading...