Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 289: Tần Cảnh Niên Lượng Thẻ Ngành
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đến chính là gia đình bác cả của Hoàng Phương.
Gã đàn ông mặt đầy thịt ngang là bác cả Hoàng Dũng, to như hộ pháp, là dạng .
Người phụ nữ trung niên béo ú là bác gái, ngày thường vốn tính toán chi li, đằng chân lân đằng đầu.
Gã thanh niên hai mươi tuổi lùn , mặt rỗ chằng chịt là họ Hoàng Uy, suốt ngày lêu lổng, chẳng dáng con .
Ông già chống gậy, ánh mắt nham hiểm là ông nội Hoàng Phương, cốt tủy trọng nam khinh nữ, thiên vị đến cực điểm.
Bà lão gò má cao, gầy như que củi là bà nội Hoàng Phương, xưa nay vốn cay nghiệt.
Hoàng Phương thấy cả đại gia đình , cứ như gặp ma, mặt cắt còn giọt m.á.u, kìm lùi mấy bước.
Tô Minh Châu thấy , vội vàng chắn mặt Hoàng Phương, lạnh lùng với đám khách mời mà đến: “Các gì, tùy tiện xông nhà khác thế hả?”
Hoàng Dũng trừng đôi mắt to như chuông đồng, gân cổ lên ồm ồm : “Đây là chuyện riêng của nhà họ Hoàng chúng tao, mày là ngoài bớt lo chuyện bao đồng ! Bớt chõ mõm đây!”
Tô Minh Châu khẩy một tiếng, giọng đầy vẻ khinh miệt: “Nhà của các , ở đây loạn cái gì? Có thời gian rảnh rỗi thì về nhà mà nghỉ ngơi !”
“ đấy! Sổ đỏ tên chị họ rành rành đấy. Các mà còn dám đến gây sự, báo công an thật đấy! Đến lúc đó xem các còn hống hách nữa !” La Phân Phân cũng lấy hết can đảm, lớn tiếng .
Mụ béo , lập tức nhảy dựng lên, chĩa ngón tay suýt chọc mũi La Phân Phân, c.h.ử.i đổng: “Mày là cái thá gì hả? Nhà là tổ sản của nhà họ Hoàng chúng tao, mày là họ khác dựa mà ở đây hươu vượn! Cút ngay sang một bên cho bà!”
Hoàng Phương c.ắ.n răng, ưỡn thẳng lưng, dũng cảm , lớn tiếng với bác gái: “Nhà là của cháu, cháu xử lý thế nào thì xử lý, liên quan gì đến các ! Các đừng ở đây mà giở thói ăn vạ!”
“Cái con ranh con vô lương tâm , dám bán nhà của dòng họ cho ngoài , xem bà xé nát cái miệng mày !” Bà lão gầy guộc gào lên the thé, giơ nanh múa vuốt lao về phía Hoàng Phương.
Hoàng Phương sợ đến run b.ắ.n , theo bản năng ôm đầu thụp xuống.
Tô Minh Châu mắt sắc tay nhanh, lao tới một bước, chặn bà lão .
Bà lão thuận thế ngã lăn đất, gào mồm lên ăn vạ: “Đánh ! Đánh ! Còn vương pháp gì nữa ! Bắt nạt nhà họ Hoàng chúng neo !”
“Con đĩ , dám đ.á.n.h tao ! Anh em , xử mấy con mụ cho tao!” Hoàng Dũng xắn tay áo, hung hăng lao tới, định tóm lấy Tô Minh Châu.
Tô Minh Châu nhanh mắt nhanh chân, chớp thời cơ, giơ chân đá một cú, trúng ngay chân Hoàng Dũng.
Hoàng Dũng đau đến nhe răng trợn mắt, ôm chân kêu “ối giời ôi”, ngã lăn đất.
“Mày dám đ.á.n.h bố tao ? Mày chán sống !” Hoàng Uy thấy , đùng đùng nổi giận lao tới.
Tần Cảnh Niên sải bước xông lên, chộp lấy cổ tay Hoàng Uy, vặn mạnh một cái.
Hoàng Uy đau quá hét lên “á” một tiếng, cả suýt ngã sấp mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-289-tan-canh-nien-luong-the-nganh.html.]
Ba tên tay chân Hoàng Dũng mang theo thấy tình hình , nhao nhao vây , định cùng xử lý Tần Cảnh Niên.
Tần Cảnh Niên chẳng hề nao núng, chỉ vài đường quyền cước đ.á.n.h cho mấy tên gây sự ngã xiêu vẹo, rạp đất rên hừ hừ.
Bác gái Hoàng Phương thấy tình thế , lập tức lao cửa, gào lên the thé: “G.i.ế.c ! G.i.ế.c ! Mau tới đây mà xem! Bọn chúng định đ.á.n.h c.h.ế.t cả nhà họ Hoàng chúng !”
Người dân quanh đó thấy tiếng động liền xúm , cũng vội chạy báo công an khu vực.
Chẳng bao lâu , hai đồng chí công an đạp xe vội vã tới nơi.
Bác gái Hoàng Phương thấy công an, như thấy cứu tinh, lập tức lao tới, kể lể cáo trạng : “Đồng chí công an, các đến đúng lúc quá! Bọn chúng đ.á.n.h , đ.á.n.h chồng , con , chồng nông nỗi , các chủ cho chúng với! Không thể để bọn chúng bắt nạt quá đáng thế !”
“ đau đầu, đau tay, đau chân, bọn chúng bắt nạt già, bắt bọn chúng bồi thường tiền t.h.u.ố.c men.” Bà lão đất ngừng lăn lộn ăn vạ.
Công an nhíu mày, mấy đất, nhóm Tần Cảnh Niên, hỏi: “Chuyện là thế nào?”
Tần Cảnh Niên bình tĩnh bước lên, móc từ trong túi thẻ cảnh sát, đưa cho công an: “Đồng chí, là cảnh sát Tần Cảnh Niên đến Cục công an thành phố A báo danh.”
“Sự việc là thế , hôm nay chúng đến xem nhà, định mua nhà của cô Hoàng Phương, những là gia đình bác cả của cô , họ luôn chiếm đoạt nhà của cô , hôm nay tin cô bán nhà nên chạy đến gây sự, còn động thủ đ.á.n.h , đây là phòng vệ chính đáng.”
Công an nhận lấy thẻ ngành, kiểm tra kỹ lưỡng, xác nhận sai, liền gật đầu : “Chào đồng chí.”
“Chào .” Tần Cảnh Niên cất thẻ ngành, chỉ đám Hoàng Dũng : “Phiền các đưa họ về đồn điều tra.”
Bà lão thấy thế, lập tức gào mồm lên: “Các hươu vượn, nhà là của nhà họ Hoàng chúng ! Là con ranh Hoàng Phương chiếm nhà sống c.h.ế.t , chúng mới đến đuổi nó , các đừng nó lừa!”
Ông lão cũng bên cạnh thêm dầu lửa, gân cổ lên hét: “ thế, nhà là tổ tiên nhà họ Hoàng chúng để đời đời kiếp kiếp, là tổ sản đàng hoàng, các bắt nạt quá đáng như thế!”
Công an nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Nhà rốt cuộc là của ai? Các đừng ở đây bừa, chuyện chứng cứ, miệng ai tin .”
“Đồng chí công an, nhà là bố để cho , liên quan gì đến họ cả.” Hoàng Phương lòng như lửa đốt, vội vàng lấy sổ đỏ và hộ khẩu trong túi , hai tay đưa cho công an xem.
Công an nhận lấy, xem xét kỹ sổ đỏ, đó đanh thép : “ , căn nhà quả thực là của cô.”
Công an , ánh mắt sắc bén về phía đám bác cả Hoàng Phương, giọng nghiêm nghị: “Các đây là xâm nhập gia cư bất hợp pháp, còn hành hung khác, vi phạm pháp luật. Theo chúng về đồn, khai báo rõ ràng đầu đuôi sự việc.”
Bác cả Hoàng Phương xong, mặt mày ngẩn tơ tò te, vốn tưởng mượn tay công an dạy cho bọn họ một bài học, ai ngờ chính bắt về đồn.
“Các là quan bao che cho quan, bắt nạt dân đen chúng ! sẽ kiện các , kiện lên cấp !” Bà lão gào lên the thé, như phát điên lao tới, cào cấu công an.
“Dám cản trở thi hành công vụ, thấy các đúng là vô pháp vô thiên !” Công an sa sầm mặt mày, quát lớn cảnh cáo.
Bà lão bệt xuống đất, vỗ đùi lóc t.h.ả.m thiết: “Không sống nữa, sống nữa .”