Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 286: Món Thịt Lợn Hầm, Tiệc Lưu Thủy
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được, đến lúc đó sẽ mổ một con lợn béo, mời cả thôn ăn tiệc lưu thủy.” Chu Lệ Quyên giữa sân nhà, giọng sang sảng, mang theo vài phần hào sảng.
Nếu là , bà tuyệt đối thể hào phóng như , dù ngày tháng cũng thắt lưng buộc bụng, một xu cũng bẻ đôi mà tiêu.
giờ đây, cuộc sống ngày càng khấm khá, hơn nữa đợi Minh Châu học đại học, cả nhà họ sẽ cùng lên thành phố A sinh sống, gặp bà con lối xóm cũng khó.
Nghĩ , chút tiếc rẻ trong lòng bà lập tức tan biến còn dấu vết.
“Được đấy!” Dân làng xong liền reo hò vui sướng.
Mọi kẻ một câu một câu, bàn tán sôi nổi xem thế nào để bữa tiệc ăn mừng thật náo nhiệt và tưng bừng, ngay cả các thành viên trong ủy ban thôn cũng tham gia thảo luận, mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui giấu .
Tần Cảnh Niên một bên, Tô Minh Châu, ánh mắt tràn đầy tự hào và cưng chiều.
Anh vô điều kiện ủng hộ quyết định của vợ, một con lợn béo đáng là bao, chỉ cần vợ vui, chỉ cần dân làng vui vẻ, tiếc.
Tiệc mừng công ấn định hai ngày .
Sáng sớm hôm đó, trời còn sáng hẳn, lão thôn trưởng dẫn theo mấy trai trẻ khỏe, khua chiêng gõ trống, rầm rộ về phía nhà Tô Minh Châu.
Dân làng thấy tiếng động, lũ lượt chạy khỏi nhà, tự giác theo đoàn , đội ngũ càng lúc càng dài, đông vui như trẩy hội.
Đến nhà họ Tô, lão thôn trưởng ở cửa, ưỡn thẳng lưng, hắng giọng, lớn tiếng : “Minh Châu rạng danh cho thôn , là niềm tự hào của thôn , hôm nay thôn ăn mừng cho thật to!”
Vừa dứt lời, liền xắn tay áo giúp chuẩn tiệc.
Phụ nữ trong thôn mang hết thịt hun khói, trứng gà mà ngày thường nỡ ăn , thành thạo tụ tập trong sân nhà Tô Minh Châu, rửa rau, thái rau, nhóm lửa, động tác nhanh nhẹn thoăn thoắt.
Đàn ông thì bận rộn kê bàn ghế, bày bát đũa, xếp kín hai mươi mâm cỗ ở sân phơi thóc.
Và thứ hút mắt nhất, chính là món thịt lợn hầm nóng hổi bốc khói nghi ngút.
Chỉ thấy một cái chảo gang lớn bắc giữa sân, ngọn lửa đỏ rực l.i.ế.m đáy chảo.
Trong chảo, thịt lợn luộc dưa chua đang sôi sùng sục trong nước dùng đậm đà, tỏa mùi thơm quyến rũ.
Trên thớt bên cạnh, những khúc dồi tiết thái xong xếp ngay ngắn, màu sắc tươi tắn, khúc nào khúc nấy nhồi căng tròn. Còn những miếng thịt ba chỉ béo nạc đan xen, thái thành từng lát dày, ánh mặt trời ánh lên lớp mỡ bóng bẩy.
Dưới bàn tay khéo léo của các chị em, từng món ăn từ thịt lợn bưng lên bàn.
Món thịt lợn hầm dưa chua dồi tiết nóng hổi, thơm nức mũi, thịt luộc béo mà ngấy, dồi tiết mềm mượt, dưa chua giòn ngon.
Món thịt heo chiên giòn bóng mỡ, ngoài giòn trong mềm, c.ắ.n một miếng nước thịt tràn , còn món sườn hầm đậu cô ve thơm dẻo, đậu cô ve ngấm đẫm nước sườn trở nên mềm ngọt, sườn thì hầm đến róc xương, c.ắ.n nhẹ là thịt rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-286-mon-thit-lon-ham-tiec-luu-thuy.html.]
Món nào cũng đậm đà hương vị đồng quê, khiến thôi chảy nước miếng.
Mọi quây quần bên , thưởng thức những món ăn ngon lành, chúc mừng Tô Minh Châu và gia đình.
“Minh Châu , cháu đúng là đại công thần của thôn , lên thành phố, đừng quên bà con lối xóm nhé!”
“ đấy đúng đấy, con bé Minh Châu tiền đồ, chắc chắn nên chuyện lớn!”
Bí thư Chu bưng một bát rượu nếp, đến mặt Tô Minh Châu, : “Minh Châu , đây là rượu nếp nhà bác tự ủ, hôm nay cháu nhất định nếm thử, đại học cũng học hành chăm chỉ, khó khăn gì cứ với bác, cả thôn sẽ ủng hộ cháu.”
Tô Minh Châu nhận lấy bát rượu, mắt đỏ, cảm kích : “Cháu cảm ơn bí thư Chu, cháu nhất định sẽ cố gắng ạ!”
Cơm nước xong xuôi, lũ trẻ trong thôn còn đốt pháo trong sân, tiếng pháo nổ đì đùng khiến ngôi làng nhỏ tràn ngập khí vui tươi.
Ăn xong tiệc mừng công, Tô Minh Châu chuẩn báo tin vui đỗ đại học cho Trương Tuyết Hoa, tiện thể nhờ bà tìm giúp chồng Chu Lệ Quyên một công việc, nhất là ở gần Đại học Trung y d.ư.ợ.c.
Cô dùng điện thoại của ủy ban thôn gọi cho Trương Tuyết Hoa, báo cáo tin vui: “Dì Trương ơi, cháu là Minh Châu đây ạ! Cháu đỗ đại học , điểm cao lắm dì ơi!”
Trương Tuyết Hoa ở đầu dây bên vui mừng khôn xiết, giọng cao lên mấy tông: “Ôi chao, Minh Châu, thật thế hả? Tốt quá ! Dì ngay là cháu mà!”
Hai trò chuyện qua điện thoại hồi lâu, Tô Minh Châu cũng ý định tìm việc cho chồng với Trương Tuyết Hoa.
Trương Tuyết Hoa chẳng cần suy nghĩ, vỗ n.g.ự.c nhận lời ngay: “Minh Châu , cháu cứ để tim trong bụng, dì ở bên Đại học Trung y d.ư.ợ.c cũng chút quan hệ, chắc chắn tìm việc phù hợp cho chồng cháu. Cháu cứ yên tâm chuẩn chuyện học, những việc khác cứ giao cho dì, đảm bảo lo liệu đấy cho cháu!”
Tô Minh Châu , trong lòng ấm áp, vội : “Dì Trương, dì đúng là đại ân nhân của cháu! Dì giúp cháu nhiều việc thế , cháu chẳng báo đáp dì thế nào cho .”
“Khách sáo với dì gì! Cháu từ bé hiểu chuyện, chịu khó, đỗ đại học là xứng đáng. Dì mừng cho cháu còn kịp chứ!” Trương Tuyết Hoa đáp, tiếng tràn đầy sự yêu thương.
Nói chuyện một lúc, Trương Tuyết Hoa sực nhớ một chuyện: “À đúng Minh Châu, dạo xưởng thực phẩm kinh doanh kém lắm, tiền thưởng cắt giảm hơn một nửa, bố cháu sống chật vật lắm, kế cháu còn tìm việc thêm đấy. Chuyện cháu đỗ đại học, là với bố cháu một tiếng?”
Sắc mặt Tô Minh Châu lập tức trở nên lạnh nhạt, cô im lặng một lát chậm rãi : “Dì Trương, thôi bỏ ạ. Bố cháu xưa nay trọng nam khinh nữ, từ bé đến lớn quản gì cháu , trong lòng ông , đứa con gái chẳng chút sức nặng nào. Trong mắt ông chỉ em trai cháu, gì cũng nghĩ đến nó . Giờ cháu đỗ đại học, cuộc sống khá hơn, ông mà , kiểu gì cũng nghĩ cách bòn rút từ cháu, bóc lột cháu. Cháu chẳng dây dưa gì với ông nữa.”
Trương Tuyết Hoa xong cũng thở dài, xót xa : “Haizz, ngờ ông là như thế. Minh Châu, mấy năm nay cháu chịu khổ nhiều .” Giọng bà đầy vẻ thương cảm.
Tô Minh Châu khổ lắc đầu: “Qua hết ạ, giờ cháu chỉ sống cuộc sống của thôi.”
Trương Tuyết Hoa gật đầu: “Được, dì hiểu . Cháu nghĩ thế thì dì xen chuyện nữa.” Ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu và ủng hộ.
“Cháu cảm ơn dì Trương.” Tô Minh Châu lời cảm ơn nữa mới từ từ gác máy.
Tiếp theo, cô chuẩn đủ thứ để cả nhà chuyển đến thành phố A.