Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 284: Tô Minh Châu Tham Gia Thi Đại Học
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Tiểu Thanh mắt sáng lên, vội vàng dùng tay áo quệt lung tung nước mắt mặt, vẻ kiên định: “Lãnh đạo đúng, chúng thể phạm sai lầm nữa. Đã lãnh đạo cho cơ hội, nếu chúng nắm bắt thì đúng là hết t.h.u.ố.c chữa thật.”
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Cam Thu Hồng và Nhan Ái Hoa, lén hiệu bằng mắt: “Từ mai, trời sáng chúng sẽ dậy, giúp bà con việc đồng áng, bù những lúc lười biếng . Tối về thì cùng chong đèn học bài, học cho thật chắc kiến thức. Tớ tin chúng sửa cái tật , thi đỗ đại học!”
Cam Thu Hồng ngẩn một chút nhanh ch.óng phản ứng , gật đầu lia lịa: “Tiểu Thanh , dù khổ khó đến , chúng cũng những suy nghĩ lệch lạc nữa. Gặp khó khăn gì cũng dựa bản lĩnh của mà giải quyết. Tớ định mỗi ngày dành thời gian phụ đạo bài vở cho mấy đứa trẻ trong đội, giúp bọn trẻ thêm kiến thức, để bản ích, đóng góp cho tập thể.”
Nhan Ái Hoa cũng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ánh mắt lộ vẻ quyết tâm như đập nồi dìm thuyền: “Tớ xin thề, nhất định sẽ nghiêm khắc với bản , lao động , học tập chăm chỉ, bù đắp lầm . Nếu tớ còn tái phạm, cần các động thủ, tớ tự tát mặt ! Tớ định theo lão bí thư chi bộ trong thôn, học cho tinh kỹ thuật trồng trọt, giúp đội tăng sản lượng lương thực, để thấy tớ đồ bỏ !”
Tô Minh Châu bên cạnh lạnh lùng quan sát, khóe miệng nhếch lên nụ khinh khỉnh, khẽ lầm bầm: “Nói thì lắm, ai !” Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, ba cũng chỉ đang diễn kịch mặt lãnh đạo mà thôi.
Tôn Tiểu Thanh như thấy lời Tô Minh Châu, phắt , ánh mắt mang theo chút bướng bỉnh và giận dữ, thẳng mắt Tô Minh Châu, lớn tiếng : “Tô Minh Châu, cô thể tin chúng , nhưng chúng nhất định sẽ dùng hành động để chứng minh cho cô thấy, chúng thật sự sai và nhất định sẽ sửa đổi.”
“Hy vọng các cô .” Tô Minh Châu cũng chẳng rảnh đôi co với họ, xong liền bỏ .
Ban đầu, Tôn Tiểu Thanh, Cam Thu Hồng và Nhan Ái Hoa quả thực việc hăng hái.
Trời còn sáng, họ mò mẫm dậy, rửa mặt qua loa vội vàng chạy ruộng giúp bà con việc.
Mặt trời ch.ói chang, mồ hôi ướt đẫm áo, chảy ròng ròng xuống má, nhỏ xuống mặt đất nứt nẻ, nhưng họ vẫn c.ắ.n răng kiên trì, cỏ, bón phân, tưới nước, việc nào cũng đấy.
Tối về điểm thanh niên trí thức, khi nghỉ ngơi trò chuyện, ba họ chụm đầu ánh đèn tù mù, chăm chú học bài, gặp chỗ hiểu còn tranh luận sôi nổi.
Để giúp trẻ con trong đội học bài, Nhan Ái Hoa chuẩn kỹ càng các tài liệu, kiên nhẫn giảng bài, cầm tay chỉ việc dạy chúng chữ.
Cam Thu Hồng cũng cả ngày lẽo đẽo theo lão bí thư, khiêm tốn học hỏi kỹ thuật trồng trọt, còn sắm hẳn một cuốn sổ tay, ghi chép tỉ mỉ từng điểm quan trọng mà lão bí thư . Những hành động của họ khiến lãnh đạo điểm thanh niên trí thức và bà con đều họ bằng con mắt khác, ai nấy đều khen họ sai chịu sửa, là .
Thế nhưng, nhiệt huyết chẳng kéo dài bao lâu. Ngày qua ngày, sự mệt mỏi vì dậy sớm, nỗi vất vả của việc đồng áng và áp lực học tập khiến họ dần dần chịu nổi nữa.
Một buổi sáng nọ, Tôn Tiểu Thanh trở , mơ màng tiếng đồng hồ báo thức reo. Cô đưa tay tắt , bụng bảo : “Ngủ thêm tí nữa thôi, chỉ một tí thôi, chắc lỡ việc .”
Cái “một tí” kéo dài đến tận khi mặt trời lên cao. Lúc cô vội vàng chạy ruộng thì bà con một lúc lâu .
Cô đỏ mặt, lí nhí xin bà con bắt tay , nhưng rõ ràng mất cái khí thế lúc , động tác cũng trở nên lề mề.
Phía Cam Thu Hồng cũng xảy vấn đề. Việc theo lão bí thư học kỹ thuật trồng trọt tốn nhiều thời gian và công sức, mà ngắn hạn chẳng thấy hiệu quả gì rõ rệt. Cô dần cảm thấy nhàm chán, bắt đầu tìm đủ cớ để trốn tránh việc học.
Lúc thì kêu đau , lúc bảo bận việc khác.
Lão bí thư thấy hết, trong lòng sốt ruột, nhiều nhắc nhở cô kiên trì, nhưng cô cứ ậm ừ cho qua chuyện.
Nhan Ái Hoa khi dạy trẻ con học cũng ngày càng mất kiên nhẫn. Bọn trẻ cứ hỏi mấy câu phức tạp một chút là cô nhíu mày, giọng điệu cũng trở nên gắt gỏng.
Có lúc cô còn bảo bọn trẻ tự sách, chẳng còn kiên nhẫn giảng giải như nữa.
Tô Minh Châu thu hết chuyện tầm mắt, khóe miệng cô nhếch lên nụ khinh thường, thầm nghĩ: “Mình ngay là họ chẳng kiên trì bao lâu mà, quả nhiên là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-284-to-minh-chau-tham-gia-thi-dai-hoc.html.]
mấy chuyện chẳng liên quan gì đến Tô Minh Châu, vì kỳ thi đại học cuối cùng cũng đến.
Tô Minh Châu tràn đầy tự tin bước trường thi, còn ba Tôn Tiểu Thanh thì mang theo đầy hối hận và tiếc nuối, dõi theo bóng lưng cô.
Trong những ngày chờ đợi kết quả, cuộc sống ở điểm thanh niên trí thức vẫn diễn theo guồng cũ.
Mỗi ngày trời sáng, tiếng còi lanh lảnh đ.á.n.h thức đám thanh niên trí thức dậy. Họ dụi mắt ngái ngủ, vác cuốc, liềm, lê bước chân nặng trịch đồng.
Ba Tôn Tiểu Thanh, Cam Thu Hồng và Nhan Ái Hoa cũng ngoại lệ, chỉ là cái khí thế thể hiện lúc bay biến mất, đó là vẻ mặt mệt mỏi và tâm hồn treo ngược cành cây.
“Cái đất mà khó cuốc thế, mệt c.h.ế.t .” Cam Thu Hồng vung cuốc uể oải than vãn.
Trán cô lấm tấm mồ hôi, chảy ròng ròng xuống má, rơi xuống đất khô cằn biến mất tăm.
Tôn Tiểu Thanh cũng mệt đến thẳng nổi lưng, cô dậy, dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trán, gắt gỏng: “Thôi, đừng than nữa, mệt cũng , thì mất công điểm đấy.”
Nhan Ái Hoa thở dài, cánh đồng bát ngát mắt, bất lực : “Chẳng bao giờ mới hết cái cảnh , hộc cả bơ mà chẳng tương lai gì .”
lúc , một thanh niên trí thức bên cạnh bắt chuyện: “Nghe Tô Minh Châu thi đại học bài lắm, khéo đỗ đại học thật đấy.”
Câu như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, lập tức dậy lên ngàn con sóng.
Sắc mặt ba Tôn Tiểu Thanh lập tức trở nên khó coi, trong mắt tràn đầy ghen tị và cam lòng.
“Hừ, cô mà đỗ đại học á? chả tin.” Tôn Tiểu Thanh hừ lạnh, giọng đầy vẻ khinh thường.
“ đấy, cô chẳng qua là đỏ vận một tí thôi, tưởng giỏi lắm chắc.” Cam Thu Hồng cũng hùa theo.
Nhan Ái Hoa gì, nhưng ánh mắt lộ vẻ hối tiếc, giá mà cô cũng tham gia thi thì mấy.
“Mọi bảo xem, nếu đỗ đại học thì bao nhiêu nhỉ.” Một thanh niên trí thức mơ màng .
“Ừ, đỗ đại học là về thành phố ăn cơm nhà nước .” Một khác phụ họa.
Nghe những lời , trong lòng ba Tôn Tiểu Thanh ngũ vị tạp trần.
Họ cũng từng tràn trề hy vọng về tương lai, mơ ước đổi đời nhờ thi đại học.
giờ đây, vì hành động của chính mà mất cơ hội báo danh.
Nghĩ đến đây, lòng họ tràn ngập hối hận, chỉ đành mong chờ sang năm thể thuận lợi đăng ký thi .
Ngày tháng trôi qua, cuối cùng cũng đến ngày công bố kết quả.