Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 280: Khôi Phục Thi Đại Học, Tô Minh Châu Đăng Ký

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa tròn ba tháng, Ái Châu lật, cái hình mũm mĩm của bé nỗ lực vặn vẹo, tuy động tác còn chút vụng về, nhưng mỗi thành công đều đổi lấy tiếng hoan hô và vỗ tay của cả nhà.

Tráng Tráng luôn hưng phấn canh giữ một bên, mắt chằm chằm em gái, sợ em va đập.

Nữu Nữu thì sẽ vỗ tay nhỏ, giọng non nớt hô: “Em gái giỏi quá!”

Nửa tuổi, Ái Châu bắt đầu mọc răng, lợi ngứa ngáy nên bé luôn thích vớ cái gì là nhét miệng cái đó.

Tô Minh Châu và Chu Lệ Quyên vì thế mà lo nát cả óc, dọn dẹp đồ vật nhỏ trong nhà đấy, còn chuyên môn chuẩn thanh mài răng cho bé.

Dân làng chuyện, cũng nhao nhao gửi tặng những món đồ chơi nhỏ tự , đồ chơi gỗ Trần lão điêu khắc, cũng b.úp bê vải vụn Lưu Hồng Mai khâu, mỗi một món đều chứa đựng sự yêu thương của dành cho Ái Châu.

Chín tháng, Ái Châu thể vịn xe nôi từ từ di chuyển bước chân , khuôn mặt bụ bẫm tràn ngập sự tò mò và phấn khích khi khám phá thế giới.

Tráng Tráng và Nữu Nữu một trái một hộ vệ bên cạnh bé, giống như hai vệ sĩ nhỏ, còn ngừng cổ vũ: “Em gái, cố lên!”

Chớp mắt, Ái Châu tròn một tuổi, khuôn mặt tròn trịa trắng hồng, như quả táo chín, khiến nhịn nhéo một cái.

Đôi mắt to ngập nước như quả nho đen, luôn đảo qua đảo , bất kể thấy đồ chơi mới lạ gì, đều sẽ hưng phấn khua khoắng bàn tay nhỏ mũm mĩm.

thể lẫm chẫm, miệng thỉnh thoảng thốt vài tiếng xưng hô rõ ràng.

Tráng Tráng mỗi ngày học về, việc đầu tiên chính là chạy đến bên cạnh Ái Châu, kể cho bé chuyện thú vị ở trường, còn sẽ lấy kẹo nỡ ăn , cẩn thận từng li từng tí đút cho em gái.

Nữu Nữu thì sẽ dắt bàn tay nhỏ của Ái Châu, dạy bé tập , miệng ngừng lải nhải: “Em gái, từ từ thôi, chị ở đây .”

Tô Minh Châu càng nâng niu Ái Châu trong lòng bàn tay, chỉ cần rảnh rỗi, sẽ ôm lấy bé, khẽ hát ru, trong ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

Chớp mắt đến tháng 10 năm 1977, một tin tức chấn động lòng như gió xuân truyền khắp hang cùng ngõ hẻm —— Kỳ thi đại học khôi phục.

“Cuối cùng cũng mong đến ngày .” Trong đôi mắt Tô Minh Châu lấp lánh ánh sáng kích động, thể chờ đợi nữa vội vã đến công xã đăng ký.

Ngoài cô , còn Tôn Tiểu Thanh, Cam Thu Hồng và Nhan Ái Hoa, ba nữ thanh niên trí thức cùng xuống nông thôn với cô.

Tôn Tiểu Thanh thấy bóng dáng Tô Minh Châu đăng ký, ngọn lửa ghen tị trong lòng bùng cháy dữ dội.

Xuống nông thôn hơn một năm nay, cô mỗi ngày đều việc vất vả ngoài đồng ruộng, mặt trời phơi cho đen vàng, sống sượng như một bà cô nhà quê khô quắt.

Tô Minh Châu thì , những cuộc sống nông thôn gian khổ mài mòn, ngược còn trổ mã càng thêm thủy linh động lòng , giống như một đóa hoa kiều diễm nở rộ giữa chốn thôn dã.

Sự ghen tị như rắn độc c.ắ.n nuốt trái tim cô , nhưng nghĩ đến Tần Cảnh Niên, lời cay nghiệt đến bên miệng cô nuốt trở về.

Gã đàn ông thô kệch cao to lực lưỡng , đối với Tô Minh Châu quả thực là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, nếu dám nửa câu về Tô Minh Châu, chừng sẽ sắp xếp gánh phân, cái việc bẩn mệt đó, cô dính .

“Minh Châu, cô cũng đăng ký thi đại học ?” Tôn Tiểu Thanh cố nặn một nụ , nhưng trong nụ đó ẩn giấu sự ghen tị và cam lòng sâu sắc.

!” Tô Minh Châu sảng khoái gật đầu.

Tôn Tiểu Thanh khóe miệng nhếch lên, lộ một biểu cảm như , âm dương quái khí : “Cô nếu thi đỗ đại học, chẳng bỏ chồng bỏ con lên thành phố , đại đội trưởng thể đồng ý ?”

Trong lòng cô nghĩ, cứ như cô mà cũng đòi thi đại học, cũng xem bản điều kiện gì, chẳng qua là ỷ gã đàn ông chiều chuộng cô thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-280-khoi-phuc-thi-dai-hoc-to-minh-chau-dang-ky.html.]

Tô Minh Châu , trong mắt lóe lên một tia hàn quang, chút khách khí đáp trả: “Tôn Tiểu Thanh, cô vì lo lắng chuyện của nhà , chi bằng nghĩ xem bản thi đỗ đại học .”

Kiếp lòng phụ đạo Tôn Tiểu Thanh cùng thi đỗ đại học, kết quả cô ở đại học tung tin đồn nhảm về cô, dựa bản lĩnh quyến rũ đàn ông mới thi đỗ đại học.

Kiếp giúp đỡ, xem Tôn Tiểu Thanh còn thi đại học kiểu gì.

Lúc , Cam Thu Hồng cũng sán gần, mang theo vài phần đắc ý : “ với Tiểu Thanh, Thu Hồng bọn cô thường xuyên xem sách, ngược là cô ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, quản xưởng trông con, chỉ sợ ngay cả sách vở hình dáng thế nào cũng nhớ nữa nhỉ! Minh Châu, thấy cô cứ thành thật ở nông thôn với chồng con !”

trong lòng ghen tị với cuộc sống hạnh phúc của Tô Minh Châu, cảm thấy cô chẳng qua là vận may , mới cuộc sống hiện tại, căn bản tư cách tham gia thi đại học.

Tô Minh Châu lạnh một tiếng, về phía Cam Thu Hồng: “Cam Thu Hồng, xem sách nhiều nghĩa là thể thi đỗ, những cho dù nát sách, tầm và cục diện cũng chỉ bấy nhiêu thôi. quản xưởng trông con, vẫn thể sống cuộc sống hương vị, giống một , chỉ khua môi múa mép lưng khác.”

Cam Thu Hồng tức đến đỏ mặt tía tai, mắng: “ lòng khuyên cô, điều thế hả?”

Nhan Ái Hoa cũng ở bên cạnh phụ họa, giả bộ vẻ bụng: “Minh Châu, đại đội trưởng đối xử với cô như , cô nên trân trọng mới , hà tất lãng phí thời gian thi đại học, công phu chi bằng đến xưởng dạo thêm hai vòng, kẻo chỉ nhận Dương Quyên Hoa nhận cô nữa đấy.”

Thực tế, trong lòng cô cũng ghen tị c.h.ế.t, nếu thể gả cho đàn ông như Tần Cảnh Niên, chắc chắn sẽ đủ mà ở nông thôn, sống c.h.ế.t bên với , còn tơ tưởng thi đại học, theo đuổi cái giấc mơ xa vời gì đó.

Tô Minh Châu liếc Nhan Ái Hoa một cái, giọng điệu lạnh lùng: “Nhan Ái Hoa, cô nếu nông thôn như , thì cứ giữ lấy cái sự ‘yên ’ của cô , đừng đến chỉ tay năm ngón với cuộc đời . Chuyện của xưởng trong lòng tự tính toán, ngược là cô, thời gian rảnh rỗi lo lắng cho , chi bằng lo lắng xem bản thể tương lai hơn .”

Tô Minh Châu xong đầu bỏ , sự ghen tị của những chẳng qua bắt nguồn từ sự hẹp hòi và cam lòng trong nội tâm, hà tất để ý.

“Hừ! Đến lúc đó thi trượt, xem cô còn hống hách kiểu gì.” Cam Thu Hồng bóng lưng rời của Tô Minh Châu, lạnh lùng, trong tiếng tràn đầy sự châm chọc và hả hê khi khác gặp họa.

Nhan Ái Hoa cũng bất lực lắc đầu, theo cô thấy, Tô Minh Châu quả thực là sướng mà hưởng.

Nếu đổi gả cho Tần Cảnh Niên, cô nhất định sẽ chút do dự ở nông thôn, cùng sống c.h.ế.t , còn nghĩ đến chuyện thi đại học, theo đuổi giấc mơ xa vời vợi gì đó.

Sau khi đăng ký, Tô Minh Châu liền vùi đầu việc ôn thi căng thẳng, mỗi ngày trời sáng dậy xem sách.

Chu Lệ Quyên lực ủng hộ cô ôn thi, việc trong nhà ngoài ngõ bao hết, Tần Cảnh Niên thì mỗi ngày bế Ái Châu ngoài, để cô nhóc quấy rầy ôn tập bài vở.

Mà bên , Tôn Tiểu Thanh, Nhan Ái Hoa và Cam Thu Hồng Tùng thư Toán Lý Hóa là tài liệu ôn tập nhất, chạy khắp huyện thành cũng mua sách, bèn chạy khắp các thôn lân cận tìm thanh niên trí thức khác ngóng, tiếc là những thanh niên trí thức mua sách đều nỡ cho họ mượn.

Trong đó một nam thanh niên trí thức quan hệ ở hiệu sách huyện thành, tiết lộ cho họ một tin tức: “Anh họ nữ thanh niên trí thức xinh Tô Minh Châu ở thôn các cô, năm ngoái từng mua một bộ Tùng thư Toán Lý Hóa đấy.”

“Thật giả ?” Tôn Tiểu Thanh mắt trố lồi , mặt đầy vẻ khó tin, “Năm ngoái còn tin tức khôi phục thi đại học, Tô Minh Châu thể đặc biệt hiệu sách mua bộ sách đắt vô dụng , chẳng lẽ họ nhớ nhầm ?”

“Tuyệt đối là thật!” Nam thanh niên trí thức vỗ n.g.ự.c, chắc như đinh đóng cột, “Anh họ lúc đó để ý cô , ngóng cả buổi, mới kết hôn , chuyện thể giả ?”

Tôn Tiểu Thanh, Cam Thu Hồng và Nhan Ái Hoa , biểu cảm mặt trong nháy mắt trở nên phức tạp, kinh ngạc, nghi hoặc, còn một tia ghen tị.

“Cô chắc là ch.ó ngáp ruồi mới mua thôi,” Tôn Tiểu Thanh bĩu môi, mặt mang theo vài phần khinh thường, “Chúng bỏ thêm chút tiền, mua từ chỗ cô !”

,” Cam Thu Hồng hai tay khoanh n.g.ự.c, cằm hất lên, giọng điệu chắc chắn, “Bộ sách đó ở chỗ cô chính là lãng phí, chúng mới là hy vọng thi đỗ đại học nhất, sách nên thuộc về chúng dùng mới đúng.”

“Vậy... chúng hỏi thử xem?” Nhan Ái Hoa trong lòng chắc chắn, giọng cũng run, nhưng nghĩ đến thi đại học, nghĩ đến giấc mơ lên đại học của , vẫn c.ắ.n răng, “Vì thi đại học, vì tia hy vọng trong lòng , cứ mặt dày tìm cô .”

 

 

Loading...