Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 275: Chân Tướng Phơi Bày

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Trung khi trở xưởng cơ khí, ngay cả quần áo lao động cũng , liền thẳng đến văn phòng, lật xem ghi chép điều phối thiết gần đây, bắt đầu tỉ mỉ tra cứu.

Rất nhanh ông phát hiện là Từ Chí Quốc cố ý giở trò trong quy trình, dẫn đến việc máy nghiền bột vốn chuyển cho thôn của Tô Minh Châu điều phối sai lệch.

Sắc mặt Triệu Trung càng lúc càng âm trầm, ông mạnh mẽ gập cuốn sổ ghi chép , phắt dậy, ghế dựa ma sát mặt đất tạo tiếng vang ch.ói tai.

Ông sải bước khỏi văn phòng, thẳng về phía chỗ của Từ Chí Quốc.

Lúc , Từ Chí Quốc đang tại chỗ, thong dong lật xem báo, hề cơn bão sắp ập đến.

Triệu Trung đến mặt , hai tay đập mạnh lên bàn, “Rầm” một tiếng, dọa Từ Chí Quốc suýt chút nữa nhảy dựng lên.

“Từ Chí Quốc, chuyện quá nhỉ!” Triệu Trung trợn mắt , trong giọng tràn đầy phẫn nộ, “Tại cố ý loạn việc điều phối thiết ?”

Sắc mặt Từ Chí Quốc trong nháy mắt trở nên trắng bệch, há miệng, biện giải, phát hiện cổ họng khô khốc phát tiếng nào.

“Đừng nghĩ đến chuyện chối cãi!” Triệu Trung ngắt lời , “Bằng chứng đều trong tay , như sẽ gây tổn thất lớn thế nào cho khác ? Thôn của Tô Minh Châu đang đợi máy nghiền bột để khai máy kiếm tiền, vì tư lợi cá nhân mà gây rắc rối lớn thế !”

Từ Chí Quốc cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: “... chỉ là giúp bạn ở xưởng thực phẩm, ngờ nghiêm trọng như ...”

“Không ngờ?” Triệu Trung tức đến mức run rẩy, “Điều phối thiết việc theo quy tắc, để lấy quà biếu xén tình cảm! Trong mắt còn quy định của công ty ?”

Đồng nghiệp xung quanh đều trận thế thu hút, nhao nhao ném tới ánh mắt kinh ngạc. Từ Chí Quốc mặt đầy hổ, hận thể tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.

“Lập tức sửa sự việc cho !” Triệu Trung lệnh, “Viết thêm một bản kiểm điểm sâu sắc, ngày mai nộp lên văn phòng . Chuyện tuyệt đối thể cứ thế mà xong !”

Nói xong, Triệu Trung xoay sải bước rời , để Từ Chí Quốc ngẩn ngơ tại chỗ, hối hận thôi.

Mà Triệu Trung thì bắt đầu bắt tay sắp xếp công việc tiếp theo, đảm bảo máy nghiền bột của thôn Tô Minh Châu thể chuyển nhanh nhất.

Bên , tại văn phòng chủ nhiệm xưởng thực phẩm.

Tô Đại Vĩ mày nhíu c.h.ặ.t, đang xem tài liệu liên quan đến bánh táo đỏ, xưởng trưởng tối hậu thư, bán thì tất cả lãnh đạo bọn họ đều chịu trách nhiệm.

Lúc , Quách Kiến Nghiệp mặt treo nụ giảo hoạt , đóng cửa liền hạ thấp giọng với Tô Đại Vĩ: “Bố, con nghĩ cách đối phó với Bổ Huyết Phấn .”

“Cách gì?” Tô Đại Vĩ đặt tài liệu xuống hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-275-chan-tuong-phoi-bay.html.]

Quách Kiến Nghiệp đắc ý : “Bố, bố còn nhỉ, thằng nhãi Tần Cảnh Niên đăng ký mua hai chiếc máy nghiền bột với xưởng cơ khí. Hừ, con thể để bọn chúng đạt mục đích! Con tìm bạn ở xưởng cơ khí, dìm đơn đăng ký của bọn chúng xuống .”

Quách Kiến Nghiệp khóe miệng nhếch lên, lộ vẻ mặt nhất định thắng.

Tô Đại Vĩ nhíu mày, trong lòng tuy rằng cũng khao khát đ.á.n.h sập xưởng của Tô Minh Châu, nhưng ông rõ rủi ro trong đó, truy hỏi: “Con dìm đơn đăng ký xuống ? Gan con cũng lớn quá đấy, sợ phát hiện ? Hơn nữa, con cho dù dìm xuống thì dìm bao lâu?”

“Bạn con chỉ thể giúp con dìm hai ngày, máy nghiền bột của xưởng thực phẩm chúng chẳng hỏng ? Vừa thể lấy hai chiếc máy nghiền bột về, máy nghiền bột, Bổ Huyết Phấn của Tần Cảnh Niên sản xuất , xem nó còn tranh giành thị phần với chúng kiểu gì! Đến lúc đó, bánh táo đỏ của xưởng thực phẩm chúng chắc chắn sẽ bán đắt như tôm tươi!” Quách Kiến Nghiệp đắc ý .

máy nghiền bột của xưởng chúng chỉ nhỏ, con cho dù kéo dài cho sửa, thì kéo dài bao lâu?” Tô Đại Vĩ mày nhíu thành một cục, dậy trong văn phòng đầy bực bội, mỗi bước chân đều dẫm thật mạnh.

“Lỗi nhỏ? Cái đó chẳng thế nào thì thế nấy ! Hai chiếc máy nghiền bột đều dùng năm sáu năm , tùy tiện táy máy chút, chẳng là hỏng hẳn luôn ?”

Quách Kiến Nghiệp nghiêng về phía , trong mắt lóe lên tia sáng tính toán u ám, bộ dạng đó giống như một con hồ ly xảo quyệt, “Đây chính là diệu kế tối qua con vắt óc suy nghĩ đấy, tuyệt đối vạn vô nhất thất!”

“Rốt cuộc ý con là gì?” Tô Đại Vĩ đột ngột dừng bước, nghi hoặc về phía Quách Kiến Nghiệp, trong ánh mắt tràn đầy cảnh giác, dường như mặt là con rể , mà là một kẻ lạ mặt ý đồ .

“Bố, con đều ngóng rõ ràng , linh kiện quan trọng nhất của máy nghiền bột chính là lưỡi d.a.o nghiền. Chỉ cần nhân lúc máy đang vận hành bình thường, lén ném một cái đinh ốc nhỏ, lưỡi d.a.o lập tức sẽ biến dạng, gãy đôi, đến lúc đó... hì hì hì...” Quách Kiến Nghiệp đến đây, nhướng mày lộ bộ dạng bố hiểu mà.

Tô Đại Vĩ , lập tức lửa giận bốc lên ba trượng, mạnh mẽ chộp lấy tài liệu bàn ném về phía đầu Quách Kiến Nghiệp, gầm lên: “Cái thằng khốn nạn , trong đầu mày chứa cái thứ gì hả? Phá hoại của công mà còn ? Mày từng nghĩ đến hậu quả phát hiện ? Còn giữ cái ghế hiện tại của mày nữa ?”

Quách Kiến Nghiệp ném đau điếng đầu, vội vàng dùng tay ôm đầu, lùi về mấy bước, mặt lộ bộ dạng oan ức, miệng vẫn còn ngụy biện: “Bố, bố nhẹ tay chút! Con đây đang bàn bạc với bố , đều là vì cho xưởng chúng , bố hiểu chứ?”

“Bàn bạc cái rắm! Đầu óc mày lừa đá ? Toàn nghĩ mấy cái tà môn ngoại đạo!” Tô Đại Vĩ căn bản mắc bẫy, ném mạnh tài liệu xuống đất, tài liệu vương vãi khắp nơi, giống như tâm trạng rối bời và phẫn nộ của ông lúc .

“Bố, con thật sự là một lòng nghĩ cho xưởng thực phẩm mà! Cái xưởng của Tô Minh Châu nếu cứ ngông cuồng như mãi, bánh táo đỏ của chúng còn mở rộng tiêu thụ kiểu gì? Con đây là đang trừ hại cho xưởng mà!” Quách Kiến Nghiệp bĩu môi, mặt bộ dạng vô tội, nhưng sự âm hiểm lóe lên trong ánh mắt , bại lộ sự ác độc trong nội tâm .

“Xưởng cơ khí cũng chỉ cung cấp hàng cho mỗi nhà chúng , cho dù hôm nay cướp của nó hai chiếc máy nghiền bột, quá một tháng, chắc chắn thể lấy cái mới từ xưởng cơ khí. Chẳng lẽ mày còn định mỗi tháng cướp một ? Có cái tâm tư , mày trực tiếp nổ tung cái xưởng của nó luôn ?” Tô Đại Vĩ tức đến giậm chân, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, ông nghĩ thế nào cũng thông, trúng cái thằng con rể ngu xuẩn ác độc thế .

“Vậy bố xem ? Tổng thể cứ trơ mắt Tô Minh Châu cướp hết việc ăn của chúng chứ?”

Quách Kiến Nghiệp cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu, nhưng trong lòng thầm phục, âm thầm nghĩ: “Lão già khọm, chỉ mắng tao, đợi ngày nào đó tao nắm đại quyền, cho ông tay!”

“Tao mặc kệ mày ! Bánh táo đỏ cũng việc buôn bán của riêng nhà , bán , đó là việc của xưởng, đến lượt mày ở đây càn!” Tô Đại Vĩ đặt m.ô.n.g xuống ghế, mệt mỏi xua tay, ông Quách Kiến Nghiệp chọc tức đến mệt lả , dây dưa với nữa.

“Được thôi...” Quách Kiến Nghiệp xám xịt rời khỏi văn phòng Tô Đại Vĩ, xoay , mặt lập tức lộ biểu cảm dữ tợn, hung hăng c.h.ử.i thầm: “Lão bất t.ử, ông đợi đấy cho ! Đợi ngày lên chức, xem xử lý ông thế nào!” Nói , còn hung hăng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, khớp xương ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch, trong mắt lóe lên ngọn lửa thù hận.

 

 

Loading...