Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 273: Chú Triệu Hóa Ra Là Người Của Xưởng Cơ Khí

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Cảnh Niên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, mày nhíu c.h.ặ.t chờ đợi tin tức.

Không bao lâu , cán bộ hói đầu vội vã , mở miệng : “ hỏi , là máy nghiền bột của xưởng thực phẩm xảy chút vấn đề, hai chiếc thôn các đăng ký mua lấy đưa cho họ dùng .”

“Tại nhất định là hai chiếc thôn chúng đăng ký, chẳng lẽ còn chiếc nào khác ?” Tần Cảnh Niên nhíu mày hỏi.

“Cái thì .” Cán bộ hói đầu đặt m.ô.n.g xuống, lơ đễnh : “Thôn các thủ tục đầy đủ, thì đợi , dù cũng sẽ đến lượt các thôi.”

Tần Cảnh Niên bộ dạng việc liên quan đến của cán bộ hói đầu, cố nén sự bất mãn trong lòng, giọng điệu thành khẩn mang theo vài phần sốt ruột : “Thôn chúng chỉ là một xưởng nhỏ, so với xưởng thực phẩm gia to nghiệp lớn, vô cùng cần hai chiếc máy nghiền bột . Nếu đẩy nhanh việc xét duyệt, tìm lãnh đạo nào thì ?”

Anh thể cứ thế dễ dàng bỏ cuộc, nhất định nghĩ cách giải quyết vấn đề máy nghiền bột càng sớm càng , nếu xưởng trong thôn thật sự sẽ rơi khốn cảnh.

“Chỉ cần cửa, tìm lãnh đạo nào cũng , ngại quá, bắt đầu việc .” Cán bộ hói đầu cầm lấy cuốn sổ, giả bộ bắt đầu gì đó, một bao t.h.u.ố.c cũng chỉ thể cho tiết lộ bấy nhiêu tin tức thôi.

Tần Cảnh Niên thấy bộ dạng đó của cán bộ hói đầu, hỏi thêm gì bèn rời .

Lúc nhà khách là chín giờ, Tô Minh Châu đang ở trong phòng mấy động tác kéo giãn cơ thể đơn giản, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đỏ hây hây, tựa như quả táo chín mọng, tỏa thứ ánh sáng đặc biệt.

Tô Minh Châu thấy tiếng mở cửa, đầu thấy Tần Cảnh Niên về, bèn thuận miệng hỏi: “Sao , máy nghiền bột chuyển ?”

Tần Cảnh Niên bước phòng, thấy câu hỏi của Tô Minh Châu, bước chân khựng , mặt thoáng qua một tia do dự.

Ánh mắt bất giác lảng tránh một chút, trong lòng thầm rối rắm, nên thật với Tô Minh Châu .

Vợ hiện giờ đang mang thai, thật sự để cô lao tâm khổ tứ vì chuyện , thêm phiền não cần thiết.

“Không thuận lợi ?” Ánh mắt Tô Minh Châu sắc bén, sự đổi biểu cảm nhỏ nhặt của Tần Cảnh Niên căn bản qua mắt cô, cô dừng động tác trong tay quan tâm hỏi: “Rốt cuộc ?”

“Xảy chút vấn đề nhỏ, sẽ nghĩ cách giải quyết, em cần lo lắng.” Tần Cảnh Niên nặn một nụ , cố gắng dùng giọng điệu thoải mái an ủi Tô Minh Châu.

“Đừng đ.á.n.h trống lảng, rốt cuộc xảy vấn đề gì?” Tô Minh Châu vẻ mặt nghiêm túc.

Tần Cảnh Niên giấu cô, bèn chậm rãi : “Anh hỏi , họ máy nghiền bột ở xưởng thực phẩm hỏng, điều hai chiếc của chúng qua đó dùng.”

“Chắc chắn là bố em , cạnh tranh công bằng chúng , liền giở cái trò ba xu , thật là quá đáng.” Tô Minh Châu tức giận đến nghiến răng, cơ thể vì phẫn nộ mà run rẩy: “Phía xưởng cơ khí chắc chắn cũng ông gây sức ép, nếu vô duyên vô cớ điều máy nghiền bột của chúng !”

Cô mạnh mẽ xoay , trong phòng: “Sao ông thể như ! Xưởng nhỏ của chúng mới khởi bước, đang là lúc cần những thiết nhất, ông chen ngang một chân, ông đây là ép chúng đường cùng mà!”

“Không , thủ tục của chúng đầy đủ, họ thể cứ giữ mãi .” Tần Cảnh Niên vội vàng nhẹ nhàng ôm Tô Minh Châu lòng, khẽ giọng an ủi cô, “Vấn đề lớn, em cũng đừng quá lo lắng, mấy cái máy nghiền bột trong thôn vẫn còn cầm cự .”

Tô Minh Châu dựa lòng Tần Cảnh Niên, thở dài một : “Về em tìm phu nhân bí thư hỏi thử, xem bà thể giúp chúng giục bên xưởng cơ khí .”

“Tối nay về luôn.” Tần Cảnh Niên ngoài hai ngày, vô cùng nhớ nhung thứ ở thôn Hạnh Hoa.

“Ừm!” Tô Minh Châu khi bình tĩnh , bèn : “Đi Bách hóa 1 mua đồ , đó đến nhà dì Trương khách, chiều thì mua vé xe.”

“Đi thôi!” Tần Cảnh Niên cùng Tô Minh Châu đến Bách hóa 1, tỉ mỉ chọn một hộp sữa mạch nha và hai hộp bánh hoa quế.

Sữa mạch nha bao bì tinh xảo, thoang thoảng mùi sữa thơm, bánh hoa quế màu sắc ôn nhuận, tỏa mùi thơm ngọt ngào quyến rũ, quà tặng như thiết thực sang trọng.

Họ mua đồ xong, nhà khách nghỉ ngơi một chút, liền chuẩn xuất phát thăm dì Trương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-273-chu-trieu-hoa-ra-la-nguoi-cua-xuong-co-khi.html.]

“Dì Trương ở khu đại viện nào?” Tần Cảnh Niên chỉnh hộp quà trong tay, hỏi.

“Dì Trương việc ở công đoàn xưởng dệt, đây sống trong khu tập thể nhà xưởng dệt, chồng dì điều chuyển công tác, dì cũng chuyển .” Tô Minh Châu kiên nhẫn giải thích, trong ánh mắt lộ một tia hồi ức về ngày xưa, “Xưởng dệt cách xưởng thực phẩm xa, hồi nhỏ em cũng thường xuyên qua đó chơi đùa.”

“Được.” Tần Cảnh Niên xách hộp quà, theo sát phía Tô Minh Châu, hai cùng về phía khu tập thể nhà xưởng dệt.

Trong khu tập thể, từng tòa nhà tập thể kiểu cũ san sát . Tường ngoài những tòa nhà chút loang lổ, phủ đầy dấu vết của năm tháng, nhưng đất trống giữa các tòa nhà bày đầy các loại cây xanh và hoa cỏ, tăng thêm vài phần sinh cơ cho nơi chút cũ kỹ .

Lúc , gốc cây đa ít các bác gái đang cầm quạt lá cọ hóng mát, họ quây quần bên , tiếng rộn ràng, bàn tán chuyện nhà chuyện cửa.

“Cháu chào bác, xin hỏi phòng 30 ở ạ?” Tô Minh Châu mặt nở nụ ngọt ngào, tiến lên lễ phép hỏi thăm.

“Thấy ? Tòa nhà phía lên, tầng ba bên tay trái chính là phòng 30 .” Bác gái nhiệt tình chỉ về phía , ánh mắt lộ vẻ hiền lành.

“Cháu cảm ơn ạ.” Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên men theo cầu thang lên từng bậc, cầu thang gỗ bước chân họ phát tiếng “cót két cót két”.

Vừa đến cửa phòng 30, một mùi thơm nồng nàn của thức ăn xộc mũi. Chỉ thấy Trương Tuyết Hoa đang xào rau ở hành lang chật hẹp, hai bên hành lang bày biện đủ loại dụng cụ nấu nướng và đồ linh tinh, trông chút chật chội.

Cái xẻng trong tay Trương Tuyết Hoa đảo lên đảo xuống, động tác thành thục lưu loát, rau xanh trong nồi sự l.i.ế.m láp của lửa lớn, nhanh ch.óng trở nên bóng loáng xanh mướt, tỏa mùi thơm thanh khiết quyến rũ.

đầu, khóe mắt liếc thấy Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên ở cửa, mặt trong nháy mắt nở nụ rạng rỡ, vui vẻ : “Hai đứa đến ! Mau , mau !” Ngay đó, bà cất giọng gọi vọng trong nhà: “Lão Triệu, đón khách.”

Không lâu , một đàn ông trung niên đeo kính gọng đen bước vững vàng .

Ông mặc áo sơ mi màu xanh lam, túi áo cài một cây b.út máy, cổ tay áo xắn lên gọn gàng, toát một loại khí chất trầm , tháo vát.

Triệu Trung vui mừng Tô Minh Châu, : “Minh Châu lớn thành thiếu nữ , mau nhà , vị chính là chồng cháu nhỉ, quả nhiên là nhân tài, xứng đôi với cháu.”

Trong lúc chuyện, ánh mắt ông đ.á.n.h giá Tần Cảnh Niên, trong mắt lộ vẻ tán thưởng.

“Cháu chào chú Triệu.” Khóe miệng Tô Minh Châu cong lên, lộ nụ ngọt ngào, đây cô cũng từng gặp chồng của dì Trương là Triệu Trung vài , hai bên đều khá quen thuộc.

“Minh Châu, hai đứa nhà một lát, dì xào thêm hai món nữa là xong ngay.” Trương Tuyết Hoa tay chân nhanh nhẹn cho rau xanh đĩa, ngay đó đổ thịt hun khói thái sẵn nồi, trong chớp mắt, mùi thơm của thịt hun khói lan tỏa khắp nơi.

Trương Tuyết Hoa và Triệu Trung ở căn hộ hai phòng một sảnh, trong khu nhà tập thể coi là hộ diện tích lớn nhất .

Trong nhà bày một bộ ghế sofa gỗ, bàn và các đồ nội thất khác, đài radio, máy khâu đủ cả, qua là điều kiện sống tồi.

Tần Cảnh Niên đưa hộp quà trong tay lên, : “Chú Triệu, chút lòng thành, chú đừng chê ạ.”

Triệu Trung vội vàng xua tay, mặt giả vờ trách cứ: “Đến thì đến thôi, còn mang đồ gì nữa, khách sáo quá.” trong ánh mắt ông lộ một tia vui vẻ yên tâm.

“Nên mà chú.” Tô Minh Châu , thuận tay đặt túi xách lên ghế sofa, : “Chú Triệu, khi cháu xuống nông thôn chú điều chuyển công tác, còn chú chuyển ạ?”

Triệu Trung thuận miệng : “Chú chuyển đến xưởng cơ khí .”

Tô Minh Châu đến đây, mắt khỏi sáng lên.

 

 

Loading...