Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 271: Quách Kiến Nghiệp Gây Khó Dễ Cho Tần Cảnh Niên

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy ngày mai chúng vẫn tặng những món quà ?" Tần Cảnh Niên vỗ vỗ chiếc túi tay, Tô Minh Châu dò hỏi.

"Không thể tặng những thứ , ngày mai chúng đến công ty bách hóa mua ." Tô Minh Châu vội vàng .

Cô vì chọc tức ông bố cặn bã, mới cố tình cầm theo Bổ Huyết Phấn và Bổ Tỳ Phấn do trong thôn sản xuất.

Mặc dù những loại bột d.ư.ợ.c thiện đều do trong thôn dày công chế biến, dùng d.ư.ợ.c liệu nhất, nhưng đối với dì Trương lâu gặp mà , thì vẫn vẻ đường đột.

Cô nhớ dì Trương là một truyền thống, đối với mấy loại bột d.ư.ợ.c liệu lẽ sẽ hứng thú gì lớn.

Bọn họ thăm hỏi, là để duy trì mối quan hệ, thể vì chuyện quà cáp mà xảy sai sót, vẫn là nên mua chút quà cáp phổ thông mà đều thì hơn.

"Vậy thì ." Tần Cảnh Niên thở phào nhẹ nhõm, thật đúng là sợ Tô Minh Châu cứ cố chấp đòi tặng mấy loại bột d.ư.ợ.c thiện .

"Em đói bụng , mau tìm chỗ ăn chút gì ." Tô Minh Châu xoa xoa cái bụng nhô lên, mặt lộ một tia mệt mỏi.

Vừa cãi với nhà họ Tô lâu như khiến cô mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, bây giờ chỉ ăn một bữa thật ngon, an ủi bản một chút.

"Em ăn gì?" Tần Cảnh Niên quan tâm hỏi.

Ánh mắt dịu dàng của từ mặt Tô Minh Châu dời xuống bụng cô, ánh mắt dường như đang , nhất định để hai con đều ăn thật no nê mãn nguyện.

"Em ăn b.ún thịt cừu." Tô Minh Châu chỉ ăn một miếng đồ nóng hổi.

"Lần hỏi chủ quán, ông chín giờ tối mới dọn hàng, bây giờ vẫn kịp." Tần Cảnh Niên Tô Minh Châu thích ăn b.ún, cố ý hỏi thăm chủ quán thời gian đóng cửa.

"Đi thôi!" Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên xe buýt đến quán b.ún thịt cừu, trong quán quả nhiên vẫn đang mở cửa, trong khí thoang thoảng mùi thơm của canh thịt cừu.

Tần Cảnh Niên cẩn thận tìm cho Tô Minh Châu một chỗ sạch sẽ, yên tĩnh, đó bước nhanh đến quầy, với ông chủ: "Ông chủ, cho hai bát b.ún thịt cừu, một bát cho ít ớt thôi, vợ m.a.n.g t.h.a.i , thể ăn quá cay."

Tô Minh Châu ở bên cạnh thấy, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Không bao lâu , hai bát b.ún thịt cừu nóng hổi bốc khói nghi ngút bưng lên.

Tần Cảnh Niên gắp một ít thịt cừu trong bát của cho Tô Minh Châu, rút một đôi đũa từ trong ống đũa lau chùi cẩn thận, lúc mới đưa cho cô : "Mau ăn , đừng để con của đói."

Tô Minh Châu nhận lấy đũa, bắt đầu ăn từng miếng lớn.

Tần Cảnh Niên ăn, nhắc nhở Tô Minh Châu: "Ăn chậm một chút, đừng để nghẹn, đủ chúng gọi thêm."

Ăn b.ún xong, Tần Cảnh Niên xin ông chủ một cốc nước ấm để Tô Minh Châu súc miệng, đó đỡ cô chậm rãi khỏi quán b.ún.

Trên đường trở về nhà khách, Tần Cảnh Niên nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Minh Châu, nhẹ giọng : "Hôm nay em và nhà cãi vui, đừng để trong lòng, ở đây , sẽ luôn ở bên cạnh em, bảo vệ em và con."

Tô Minh Châu cảm động dựa vai Tần Cảnh Niên, : "Có thật , Cảnh Niên, cảm ơn ."

Ở một diễn biến khác tại nhà họ Tô, Quách Kiến Nghiệp ăn xong bữa tối nghẹn khuất , sự bực bội trong lòng giống như ngọn lửa đang bốc cháy, kịp chờ đợi mà tìm em Từ Chí Quốc đang việc ở xưởng cơ khí để uống rượu than khổ.

"Cậu xem bố vợ rốt cuộc đang nghĩ cái gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-271-quach-kien-nghiep-gay-kho-de-cho-tan-canh-nien.html.]

Quách Kiến Nghiệp hai chén rượu xuống bụng, mặt liền đỏ bừng, lạch cạch tuôn một tràng nước đắng: "Chỉ một đứa con gái ruột như , trong tay còn bảo bối thể giúp ông thăng quan phát tài, ông dỗ dành thì chớ, ngược còn mắng chạy mất, xem ông ngốc ?"

Hắn , dùng tay đập mạnh xuống bàn, chén rượu bàn cũng theo đó mà rung lên vài cái.

"Còn cả đứa em vợ nhỏ của nữa, tuổi còn nhỏ mà tâm tư còn nhiều hơn cả than tổ ong, tham ăn lười biếng còn ngang ngược, mới nó một câu, nó dám cãi , nếu nể mặt bố vợ, thật sự tát cho nó hai cái. cũng chỉ bố vợ coi nó là bảo bối, suốt ngày chiều chuộng nó."

"Bố vợ lớn tuổi mới một đứa con trai như , cưng chiều một chút cũng là bình thường." Từ Chí Quốc rót cho Quách Kiến Nghiệp một chén rượu, kiên nhẫn khuyên nhủ: "Cậu cũng uống ít thôi, kẻo lát nữa về con cọp cái nhà phê bình."

Anh quá hiểu rõ tình hình trong nhà Quách Kiến Nghiệp , mỗi Quách Kiến Nghiệp uống say trở về, đều tránh khỏi việc cãi to một trận với Lý Liên Nhi.

"Phi, mà sợ cô mới là lạ." Quách Kiến Nghiệp thấy lời , mặt lộ vẻ khinh thường: "Một con nhãi thôn quê một chữ bẻ đôi cũng , cũng chỉ là đưa lên thành phố, nếu đừng là gả cho , ngay cả xách giày cho cũng xứng."

Hắn ngửa đầu, tuôn xuống một ngụm rượu lớn.

"Cậu ở mặt thì thôi , ở bên ngoài thì đừng bôi nhọ vợ như ." Từ Chí Quốc nhíu nhíu mày, nghiêm túc Quách Kiến Nghiệp: "Nếu truyền ngoài thì đừng hòng sống yên nữa."

Từ Chí Quốc từng lĩnh giáo qua sự đanh đá của Lý Liên Nhi, cái tính khí một khi nổi lên, thật sự là ai cũng cản nổi. Nếu và Quách Kiến Nghiệp là bạn bè lớn lên cùng từ nhỏ, sớm để ý đến mấy chuyện phiền phức .

"Lúc kiên quyết cưới Minh Châu chứ?" Quách Kiến Nghiệp , hốc mắt đều đỏ lên: "Bây giờ cô gả cho một tên chân lấm tay bùn ở nông thôn, cái gã đàn ông thô lỗ tên Tần Cảnh Niên hung dữ đến mức nào , Minh Châu gả cho thật đúng là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu."

Nói , hu hu lên, trong tiếng tràn đầy sự hối hận và cam lòng.

"Đợi , tên chân lấm tay bùn mà Tô Minh Châu gả cho tên là Tần Cảnh Niên?" Từ Chí Quốc thấy cái tên , lập tức sững sờ, mặt lộ biểu cảm kinh ngạc: "Có là đại đội trưởng của Hạnh Hoa Thôn ? Dáng dấp cao trai, hình vô cùng thẳng tắp ?"

" , ?" Quách Kiến Nghiệp đôi mắt say lờ đờ Từ Chí Quốc, đầu óc vì tác dụng của cồn chút choáng váng, chuyện cũng trở nên hàm hồ rõ, thể còn thỉnh thoảng lảo đảo hai cái.

"Trùng hợp thật, hôm nay xưởng cơ khí của chúng hai chiếc máy nghiền bột đưa đến Huyện Long Lâm, nộp đơn xin chính là đại đội trưởng Tần Cảnh Niên của Hạnh Hoa Thôn, Huyện Long Lâm." Từ Chí Quốc là của bộ hậu cần, khi nhắc đến chuyện , mặt vẫn mang theo vài phần kinh ngạc.

Hôm nay mới chào hỏi Tần Cảnh Niên, dáng vẻ cao ngất và khuôn mặt trai của thanh niên khiến ấn tượng sâu sắc, gặp qua một là thật sự thể quên .

Không ngờ bạn gái cũ của bạn từ nhỏ là Tô Minh Châu gả cho , thế giới cũng thật là quá nhỏ bé .

"Cậu mới cái gì, Tần Cảnh Niên nộp đơn xin hai chiếc máy nghiền bột?" Quách Kiến Nghiệp thấy tin tức thì nháy mắt tỉnh rượu một nửa, đôi mắt vốn đang mơ màng đột nhiên trừng lớn, trong ánh mắt tràn đầy khiếp sợ và phẫn nộ.

" !" Từ Chí Quốc gật gật đầu.

"Hắn xin máy nghiền bột chắc chắn là để Bổ Huyết Phấn, thảo nào dạo Lan giám đốc với cắt giảm thị phần của bánh táo đỏ, hóa là sản lượng Bổ Huyết Phấn của bọn họ tăng lên ." Trước mắt Quách Kiến Nghiệp dường như hiện dáng vẻ đắc ý dạt dào của Tần Cảnh Niên, bộ dạng giống như đang chế nhạo sự vô năng của .

Không , tuyệt đối thể để bọn họ đạt mục đích. Quách Kiến Nghiệp ở trong lòng âm thầm thề, tuyệt đối cho phép kế hoạch của Tần Cảnh Niên tiến hành thuận lợi.

"Chí Quốc, giúp một chuyện, đè hai chiếc máy nghiền bột xuống, khoan hãy gửi đến Hạnh Hoa Thôn." Quách Kiến Nghiệp đột nhiên ghé sát Từ Chí Quốc, hạ thấp giọng .

Trong ánh mắt của lộ một loại vội vã và khát vọng, dường như đem tất cả hy vọng đều gửi gắm lên Từ Chí Quốc.

Trang web quảng cáo bật lên.

 

 

Loading...