Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 269: Minh Châu, Công Việc Đó Không Thể Nhận
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Động tĩnh bên nhà họ Tô sớm thu hút sự chú ý của ít hàng xóm, đều như xem náo nhiệt vây quanh cửa, thì thầm to nhỏ, chỉ chỉ trỏ trỏ.
Thấy Phương Lệ Bình đuổi theo ngoài, thím Lý và thím Vương như hai con mèo ngửi thấy mùi tanh, lập tức sán hỏi: “Lệ Bình, chuyện gì thế? Minh Châu về ?”
Thím Lý , vươn cổ, mắt còn liếc trong nhà họ Tô, dường như chút gì đó từ bên trong.
“ thế, con bé xuống nông thôn hơn hai năm vất vả, hôm nay dẫn theo con rể mới đầu tiên tới cửa, chuyện gì thể chuyện t.ử tế, căng thế ?”
Thím Vương cũng hùa theo, biểu cảm mặt quan tâm mang theo vài phần hưng phấn của kẻ xem náo nhiệt, hai tay ngừng xoa xoa .
“Đều tại Diệu Tổ đứa nhỏ tham ăn, thấy rể xách đồ tới liền mở xem, Minh Châu chịu mắng nó vài câu, lão Tô liền nổi giận.”
Trên mặt Phương Lệ Bình đầy vẻ sầu lo, lông mày nhíu c.h.ặ.t , trong mắt lóe lên một tia hoảng loạn khó phát hiện.
Bà , thầm tính toán trong lòng, tuyệt đối thể để khác mâu thuẫn thật sự trong nhà, nếu mặt mũi coi như mất sạch.
“Diệu Tổ vẫn còn là trẻ con, Minh Châu còn so đo với em trai thế nhỉ?” Một hàng xóm Phương Lệ Bình , bĩu môi, vẻ mặt đầy vẻ đồng tình.
“Chắc là trong lòng vẫn còn oán hận lão Tô ép nó xuống nông thôn đấy!”
Những khác cũng nhao nhao bàn tán.
“Lão Tô nhờ quan hệ giúp Minh Châu tìm một công việc, để nó về thành phố A, ngờ hôm nay ầm ĩ thành thế , về sẽ khuyên nhủ hai bố con họ thêm.” Phương Lệ Bình khẽ thở dài.
Bà trong lòng hiểu rõ, chỉ xây dựng bản thành hình tượng kế thấu tình đạt lý, suy nghĩ cho nhà, mới thể bịt miệng đám hàng xóm .
“Lệ Bình, bà kế như cô đúng là chê .” Thím Vương tán thưởng .
“ còn kém xa lắm!” Phương Lệ Bình nặn một nụ , lúc mới xoay trở nhà.
Lý Liên Nhi đang ở mặt Tô Đại Vĩ thêm dầu lửa: “Bố, Minh Châu thật sự là quá đáng, cửa một câu t.ử tế, ngay cả quà biếu cũng cầm về , bố thật sự để cô trở về ?”
“Bố, con nó về, nó là , bắt nạt con.” Tiếng lóc ch.ói tai của Tô Diệu Tổ vang lên.
Nó gào , lấy tay quệt nước mắt.
“Được , đừng nữa, chuyện vốn dĩ là con đúng.” Phương Lệ Bình thực sự nổi nữa, đang định bước lên dạy dỗ Tô Diệu Tổ, nhưng lời còn hết, tiếng quát nghiêm khắc của Tô Đại Vĩ cắt ngang: “Con trai gì đúng, bà đừng suốt ngày mắng nó, đứa trẻ đang yên đang lành đều bà mắng cho ngốc .”
Tô Đại Vĩ trừng mắt dựng mày, biểu cảm mặt vô cùng hung dữ, như thể Phương Lệ Bình thêm một câu nữa là ông sẽ đ.á.n.h .
Phương Lệ Bình Tô Đại Vĩ quát một trận như , một cục tức cứng rắn nghẹn trong lòng.
Bà vẻ mặt bất lực, trong mắt lộ một tia thất vọng và lo lắng.
Tô Đại Vĩ đúng là trọng nam khinh nữ đến mức tẩu hỏa nhập ma , ngay cả bà là ruột dạy dỗ con trai cũng . Lại thêm Lý Liên Nhi ở bên cạnh cưng chiều một cách não, bà thật sự lo lắng con trai sẽ chiều hư đến mức vô pháp vô thiên.
“Mẹ, Diệu Tổ là con trai ruột của đấy, giúp ngoài nó chứ?” Lý Liên Nhi bất mãn .
Phương Lệ Bình còn gì, Quách Kiến Nghiệp nhịn mở miệng: “Minh Châu là chị ruột của Diệu Tổ, là ngoài chứ? Hơn nữa, chúng hôm nay gọi Minh Châu tới, là sắp xếp công việc cho cô , đợi cô tới thành phố A lấy công thức Bổ Huyết Phấn tay, ầm ĩ thế còn mở miệng thế nào .”
Quách Kiến Nghiệp thực sự hiểu nổi, Tô Đại Vĩ bình thường ở trong xưởng tinh minh năng cán, , cứ đụng đến Tô Minh Châu, trở nên ngang ngược vô lý, hung dữ khác thường như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-269-minh-chau-cong-viec-do-khong-the-nhan.html.]
“Không cần thì cần nữa, chỉ là một cái công thức rách nát thôi mà, chẳng lẽ xưởng thực phẩm chúng thiếu cái công thức thì đóng cửa ?” Tô Đại Vĩ vẻ mặt đầy khinh thường, mất kiên nhẫn xua tay.
Trong lòng ông , cảm nhận của con trai quan trọng hơn cái công thức Bổ Huyết Phấn nhiều, cho dù công thức quan hệ đến việc thăng chức của ông trong xưởng.
“Đây chính là mấu chốt quan hệ đến việc thăng cấp của bố đấy!” Quách Kiến Nghiệp cuống đến giậm chân.
Hắn rõ tầm quan trọng của công thức đối với Tô Đại Vĩ, nhưng Tô Đại Vĩ vì bênh con trai, màng đến những thứ , quả thực là hồ đồ.
“Nhìn kìa, cứ như bố lấy công thức đó là thể lập tức phó xưởng trưởng , đây là ai hứa hẹn thế?” Lý Liên Nhi khinh thường bĩu môi, trong mắt lóe lên một tia chế giễu.
Cô mới quan tâm Tô Đại Vĩ thăng chức , cô chỉ thấy Tô Minh Châu thất sủng, như địa vị của cô và chồng ở nhà họ Tô mới càng vững chắc.
“ thế, xưởng trưởng còn lên tiếng, con vội cái gì?” Tô Đại Vĩ cũng tức tối trừng mắt Quách Kiến Nghiệp một cái, lớn tiếng gầm lên: “Đều tại con, đưa cái chủ ý tồi tệ gì, nếu con về hươu vượn, thì sẽ chuyện ngày hôm nay, nhắc đến Tô Minh Châu mặt bố, bố coi như đứa con gái .”
Lý Liên Nhi đến đây, trong lòng vui như mở cờ, nịnh nọt : “Bố, bố yên tâm, Tô Minh Châu còn con mà, con và Kiến Nghiệp nhất định sẽ hiếu thuận với bố thật , đúng , Kiến Nghiệp.” Cô , dùng khuỷu tay huých nhẹ Quách Kiến Nghiệp, trong mắt mang theo một tia ám chỉ.
“ ạ!” Quách Kiến Nghiệp miễn cưỡng nặn một nụ , lúc ngoại trừ thuận theo ý Tô Đại Vĩ để lấy lòng, thực sự là còn cách nào khác.
“Đều là con ngoan.” Tô Đại Vĩ lời bọn họ, biểu cảm mặt dịu nhiều.
Ông hất cằm lên, mặt lộ vẻ hài lòng, thầm nghĩ: Tiểu Quách loại mới là tư chất con rể, cái tên Tần Cảnh Niên , cho dù biếu cho ông , ông cũng thèm.
Trong mắt ông , sự phục tùng của Quách Kiến Nghiệp và sự nịnh nọt của Lý Liên Nhi, vượt xa sự bướng bỉnh của Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên.
“Bố, con đói .” Tô Diệu Tổ nhanh ch.óng lau khô nước mắt còn sót mặt, ồn ào đòi ăn thịt.
“Được , mau ăn cơm thôi.” Tô Đại Vĩ một bàn đồ ăn ngon chút nguội lạnh, nhớ tới thái độ đó của Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên, sự chán ghét trong lòng càng đậm.
Ông cảm thấy Tô Minh Châu chính là đứa con gái bất hiếu, phá hoại bầu khí gia đình vốn của ông , mà đứa con trai mắt mới là bảo bối đáng để ông yêu thương nhất.
Bên ngoài khu tập thể xưởng thực phẩm.
Tô Minh Châu bước chân nặng nề đến gốc cây lớn, nước mắt cuối cùng kìm trào .
Mặc dù cô vô tự nhủ trong lòng, đừng ôm bất kỳ kỳ vọng nào với cha tồi tệ nữa, nhưng khi thực sự tổn thương, cảm giác đau lòng buồn bã đó vẫn như thủy triều ập đến, khiến cô thể kìm nén.
“Đừng .” Tần Cảnh Niên đau lòng Tô Minh Châu, nhẹ nhàng ôm cô lòng, an ủi: “Em còn mà.”
Giọng của trầm thấp mà ấm áp, như ánh nắng ngày đông, cố gắng xua tan mây mù trong lòng Tô Minh Châu.
“Đều là của em, nên tham lam lai lịch công việc đó, nếu trở về thì cũng sẽ sỉ nhục .” Tô Minh Châu dựa n.g.ự.c Tần Cảnh Niên, giọng tràn đầy tự trách.
“Chút chuyện nhỏ là gì, chúng bao giờ trở nữa là .” Tần Cảnh Niên nhẹ nhàng vỗ lưng Tô Minh Châu, an ủi.
Chuyện hôm nay như một nhát b.úa tạ, đập tan ý định Tô Minh Châu và nhà họ Tô hòa của .
Anh thầm thề trong lòng, nhất định bảo vệ Tô Minh Châu thật , để cô chịu tổn thương như nữa.
Lúc , một vội vã tới, thấy Tô Minh Châu lập tức kinh ngạc dừng bước, cấp thiết : “Minh Châu, cháu thật sự về thành phố A , công việc bố cháu giới thiệu đó thể nhận !”