Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 265: Lý Liên Nhi Kinh Ngạc
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế thì em mua một khẩu s.ú.n.g tiểu liên giống của Ngưu Đại Lực!” Tô Diệu Tổ đương nhiên .
“Không thành vấn đề, lát nữa em cứ mở miệng đòi , mua chính là đồ keo kiệt, quỷ hẹp hòi.” Lý Liên Nhi híp mắt .
“Được , đừng ở đây dạy mấy cái cũng cũng .” Phương Lệ Bình dứt lời, bên ngoài truyền đến một trận tiếng động.
“Chắc là bọn nó tới .” Phương Lệ Bình vội vàng chỉnh quần áo, đắp nụ lên mở cửa, thấy Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên lập tức lộ nụ nhiệt tình: “Ôi chao, Minh Châu, cuối cùng cũng mong các con tới, đường mệt lắm ! Đây chính là đối tượng của con nhỉ?”
Tô Minh Châu nhẹ nhàng khoác cánh tay Tần Cảnh Niên, gật đầu : “ ạ, đây là chồng con Tần Cảnh Niên, chúng con ở quê nương tựa lẫn , cuộc sống trôi qua cũng coi như yên . Cảnh Niên tháo vát, mở cái xưởng trong thôn, dẫn dắt cùng giàu đấy.” Nói xong, cô về phía Tần Cảnh Niên, trong mắt tràn đầy tình yêu và tự hào.
Lý Liên Nhi theo Phương Lệ Bình , vốn dĩ mặt còn mang theo chút lơ đễnh, nhưng khi cô thấy Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên một khắc , cả nháy mắt liền ngây dại.
Tô Minh Châu mặc một chiếc váy liền màu đỏ nước, cái cổ màu trắng tựa như một phiến lá sen tinh xảo, ưu nhã vòng quanh cổ, hô ứng với đôi xăng đan trắng chân, tôn lên cả cô càng thêm cao gầy, xinh , tây, giống như đóa hoa ngày xuân kiều diễm ướt át.
Đặc biệt làn da của cô, trắng hồng, nhẵn nhụi cứ như ngọc thạch mới điêu khắc .
Lý Liên Nhi tưởng Tô Minh Châu xuống nông thôn ruộng, chắc chắn phơi nắng đen y hệt thôn nữ, ngờ cô còn rạng rỡ chiếu hơn , đến mức khiến dời mắt nổi.
Càng cho Lý Liên Nhi hâm mộ ghen ghét hận là đàn ông bên cạnh Tô Minh Châu —— Tần Cảnh Niên.
Trước Quách Kiến Nghiệp hươu vượn, Tô Minh Châu gả cho một gã đàn ông thô lỗ thích đ.á.n.h , Lý Liên Nhi tưởng tượng vô trong đầu, vẫn luôn cho rằng sẽ là gã đàn ông nhà quê vai u thịt bắp, đầy mặt thịt ngang, thô tục chịu nổi.
Không ngờ đàn ông mắt, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, dáng đĩnh đạc thon dài, chừng một mét tám sáu, cao hơn Quách Kiến Nghiệp cả một cái đầu, cả tản một loại khí trường khiến thể coi thường.
Anh mặc áo kẻ sọc hải quân xanh trắng và quần màu xanh lam đậm, qua còn tây hơn cả thành phố, nếu bọn họ từ quê về, Lý Liên Nhi thật sự tưởng bọn họ từ Hải Thị phồn hoa trở về.
Khí chất xuất chúng và bộ dáng trai đó, khiến ngọn lửa ghen ghét trong lòng Lý Liên Nhi “phụt” một cái liền bùng cháy, đốt đến mức trong lòng cô khó chịu cực kỳ, trong ánh mắt tự chủ toát sự ghen ghét và cam lòng nồng đậm.
Phương Lệ Bình thấy sắc mặt Lý Liên Nhi khó coi, vội vàng kéo cô một cái, : “Sao thế, thấy Minh Châu vui quá, đều gọi ?”
Lý Liên Nhi hồn, mặt vội vàng nặn một tia nụ cứng ngắc, nụ đó còn khó coi hơn , khan hai tiếng đáp: “Ôi chao, Minh Châu, phúc khí của em xem, gả cho rể thế , thật là khiến hâm mộ.”
Trong lòng đang thầm nghiến răng, nghĩ dựa Tô Minh Châu thể vận may bực , tìm đàn ông ưu tú như , bản lúc nếu cơ hội , chắc chắn sống hơn cô, càng nghĩ trong lòng càng mùi vị.
“Vâng ạ! May nhờ bố giới thiệu Quách Kiến Nghiệp cho chị, em mới gả cho đàn ông thế , Cảnh Niên đối xử với em lắm, gả cho mấy năm nay em bao giờ việc nhà, trong trong ngoài ngoài đều là lo liệu, chồng em đối với em cũng , nuôi em trắng trẻo mập mạp, cuộc sống còn thoải mái hơn ở nhà.” Tô Minh Châu , trong ánh mắt lộ vài phần hạnh phúc và thỏa mãn, trong lời cũng cố ý vô tình khoe khoang cuộc sống của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-265-ly-lien-nhi-kinh-ngac.html.]
Phương Lệ Bình mặt đổi sắc, chân thành : “Minh Châu, thấy con hiện tại sống , dì cũng yên tâm . Mau, nhà , đường vất vả .”
“Bố vẫn tan ạ?” Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên trong nhà, thuận miệng hỏi.
“Bố con gần đây bận tăng ca, bánh táo đỏ tiêu thụ , áp lực của ông cũng lớn.” Phương Lệ Bình đầy ẩn ý, hy vọng Tô Minh Châu thể tỏ thái độ, nếu thể giúp Tô Đại Vĩ thì càng .
“Ồ.” Tô Minh Châu mặn nhạt đáp một tiếng, giọng điệu bình thản, biểu hiện quá nhiều quan tâm.
Lý Liên Nhi giả tạo : “Minh Châu , thì, chuyện còn quan hệ với em đấy, nếu Bổ Huyết Phấn của thôn các em bán đến Bách hóa 1, bố cũng sẽ phê bình .” Trong lời mang theo chút oán trách, đẩy trách nhiệm lên Tô Minh Châu.
“ , em cũng ngờ Bổ Huyết Phấn của thôn em đối đầu với bánh táo đỏ của , nếu gọi điện thoại liên hệ với em sớm chút, thì sẽ xảy chuyện như .” Tô Minh Châu ngoài nhưng trong , trong giọng lộ một tia trào phúng, hiển nhiên cho là đúng đối với sự chỉ trích của Lý Liên Nhi.
“Đều tại dì, là dì sơ suất, nào, Minh Châu, Cảnh Niên, uống nước.” Phương Lệ Bình bưng hai cốc nóng tới, trừng mắt Lý Liên Nhi một cái: “Chuyện công việc còn đến lượt con xen mồm, Diệu Tổ ?”
“Hình như ở trong bếp.” Lý Liên Nhi thuận miệng đáp.
Trong lòng Phương Lệ Bình cảm thấy , nhanh ch.óng bếp, liền thấy Tô Diệu Tổ đang ăn vụng chân giò, cái bàn tay bẩn thỉu đó chộp một miếng chân giò lớn, ăn đến đầy mặt là dầu, thịt trong nồi lộn xộn, một mảnh hỗn độn.
“Đã bảo con ăn vụng, con lời.” Phương Lệ Bình cướp lấy miếng thịt trong miệng nó, trợn mắt há hốc, mắng: “Mau rửa mặt cho .”
“Con đói bụng mà!” Tô Diệu Tổ cam lòng rửa sạch mặt và tay, chạy đến phòng thấy cái túi to trong tay Tần Cảnh Niên, mắt lập tức sáng lên, lập tức xông tới : “Để xem các mua quà gì.”
Tần Cảnh Niên giơ cái túi lên, thần sắc lạnh nhạt : “Đây là tặng cho bố vợ, ông còn về, em lục.”
“Của bố chính là của , vì lục.” Tô Diệu Tổ phục , hai tay khoanh n.g.ự.c, cằm hất lên, liếc xéo Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên, bộ dáng đó sống thoát thoát một tiểu bá vương chiều hư, lớn tiếng la hét: “Hừ, hổ là từ quê lên, chắc chắn là về chiếm hời nhà chúng .” Nói xong, còn cố ý dùng chân đá đá cái ghế đẩu bên cạnh, phát tiếng “loảng xoảng”, dùng cái để hiển thị sự bất mãn của nó.
Tô Minh Châu đứa em trai do kế sinh , trong lòng dâng lên một cỗ chán ghét.
Mày cô nhíu , trong mắt tràn đầy ghét bỏ, khóe miệng cũng tự chủ bĩu xuống, lạnh lùng : “Đây là Diệu Tổ nhỉ, mấy năm gặp, vẫn quy tắc như thế.” Giọng của cô một tia độ ấm, giống như gió lạnh ngày đông, thổi khiến lạnh lòng, cực kỳ phản cảm đối với hành vi của Tô Diệu Tổ.
Tô Diệu Tổ lời , mắt trừng càng lớn hơn, đầy mặt đỏ bừng, giống như pháo châm ngòi, lập tức nổ tung: “Cô ai quy tắc hả! Cô cái đồ nhà quê, gì mà ghê gớm!”