Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 258: Năm Trăm Đồng? Khinh Thường Ai Thế!

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:53:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thế thì !” Chu Lệ Quyên thấy thế, mắt lập tức trợn tròn, cuống quýt đến mức giọng cũng cao lên vài phần, “Học đại học là chuyện hiếm bao nhiêu, là phúc phận mấy đời con cháu nông dân chúng mới tu , tổ tiên phù hộ lắm mới gặp cơ hội . Cảnh Niên thể Cục Công an việc, đó càng là cơ hội đốt đèn l.ồ.ng cũng khó tìm, tiền đồ như , thể cứ thế lãng phí !”

“Vậy bây giờ hả ?” Tô Minh Châu bất lực thở dài một , hốc mắt ửng đỏ, mặt đầy vẻ khó xử và giằng co, “Mẹ nỡ rời khỏi thôn, chúng con nếu cứ ép , trong lòng chắc chắn thoải mái. Chúng con cũng đành lòng để vì chúng con mà thích nghi với cuộc sống thành phố. Thật ngẫm , thôn chúng hiện giờ phát triển cũng ngày càng hồng phát, cuộc sống trôi qua chẳng kém gì thành phố, ở cũng là một lựa chọn mà.”

“Mẹ thì hy sinh gì , các con đừng nghĩ lung tung.” Chu Lệ Quyên vội đến mức trán toát mồ hôi, bất lực giải thích: “Mẹ chỉ là các con vì mà tiêu tốn những đồng tiền oan uổng đó. Người nhà quê chúng , chú trọng nhất là sống cho chắc chắn, tiết kiệm đồng nào đồng nấy, tấm lòng của các con xin nhận, nhưng đừng bày vẽ nữa.”

“Mẹ, chuyện tiền nong cần lo lắng.” Tô Minh Châu Chu Lệ Quyên cuống cuồng như , vỗ vỗ vai bà an ủi.

Tiếp đó, cô hất cằm lên, xòe bàn tay , thần sắc lộ vài phần tự hào: “Hai năm nay chúng con vẫn luôn thức khuya dậy sớm, cần cù chăm chỉ tích cóp tiền, hiện tại tiền tiết kiệm con .”

“Năm... năm trăm?” Chu Lệ Quyên liếc một cái, trong lòng thầm tính toán, chỉ riêng hai con lợn béo bà bán tết cũng hơn , nhưng nếu là năm nghìn, thì ở nông thôn đây quả thực là con trời, quá mức khoa trương, nhất thời bà cũng dám chắc.

“Năm trăm, đây là khinh thường ai thế? Năm nghìn!” Cằm Tô Minh Châu hất cao hơn, trong ánh mắt tràn đầy tự tin, giọng điệu đó cứ như một ông chủ lớn lắm tiền nhiều của .

Cô ngoại trừ lãnh một phần lương cố định ở xưởng, còn tiền hoa hồng để lấy, mỗi khi bán một phần là thể nhận hai hào tiền hoa hồng, chuyện đều Ủy ban thôn ngầm đồng ý.

“Mẹ ơi, thế thì nhiều quá.” Trên mặt Chu Lệ Quyên tràn đầy vẻ khiếp sợ và hoảng hốt.

Tay bà tự chủ sờ sờ n.g.ự.c, cảm giác tim đập nhanh hơn vài phần, vội vàng đầu dặn dò Tráng Tráng: “Cháu tuyệt đối cho khác , nếu để nhà nhiều tiền như , khéo rước họa đấy.”

“Cháu chắc chắn .” Đầu Tráng Tráng gật như gà mổ thóc, vội vàng cam đoan.

“Mẹ cứ yên tâm, miệng Tráng Tráng kín nhất , lấy xà beng cạy miệng, thằng bé cũng sẽ .” Tô Minh Châu bộ dạng nghiêm túc của Tráng Tráng, nhịn “phì” một tiếng bật .

Trong lòng cô rõ, chuyện Nữu Nữu dự báo nguy hiểm, đến tận bây giờ Tráng Tráng cũng từng hé răng nửa lời mặt Chu Lệ Quyên, miệng mồm đúng là kín như bưng.

Có điều nghĩ đến Nữu Nữu, Tô Minh Châu nhíu mày, bắt đầu tính toán trong lòng.

Năng lực của Nữu Nữu ích đối với nhà họ, nhất định đưa cô bé thành phố cùng mới !

Hay là, cũng mua cho Dương Quyên Hoa một công việc ở thành phố A?

mua công việc cho Chu Lệ Quyên, bà phản đối kịch liệt như , phỏng chừng với tính cách của Dương Quyên Hoa, chắc chắn cũng sẽ đồng ý.

Nói cho cùng, vẫn là do vấn đề tiền bạc, nghĩ cách nâng cao năng lực của Dương Quyên Hoa , để cô một nghề sở trường, đến lúc đó tìm việc cũng dễ dàng hơn.

Nghĩ đến đây, Tô Minh Châu ngẩng đầu, với Tần Cảnh Niên: “Tuần Bách hóa 1 ký hợp đồng, em đưa Quyên Hoa cùng, để cô tiếp xúc với những nghiệp vụ một chút, đợi chúng thành phố A, sẽ giao chuyện của xưởng cho cô .”

“Được!” Tần Cảnh Niên chút do dự gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-258-nam-tram-dong-khinh-thuong-ai-the.html.]

“Đêm khuya , ngủ thôi, chuyện gì ngày mai hãy .” Tô Minh Châu ngước mắt thấy Tráng Tráng buồn ngủ đến mức mí mắt díp , ngáp ngắn ngáp dài, cái đầu nhỏ cứ gật gù như gà mổ thóc, bèn khẽ .

“Đi thôi!” Cả nhà ai về phòng nấy ngủ.

Ngày hôm , trời tờ mờ sáng, gà trống mới gáy tiếng đầu tiên, Tô Minh Châu dậy thật sớm.

Sau khi ăn sáng xong, cô thẳng đến nhà Dương Quyên Hoa, bước chân nhanh hơn ngày thường vài phần.

Trời cuối tháng 5, mặt trời bắt đầu giải phóng sự nhiệt tình của nó, nóng dần dần lan tỏa.

Nữu Nữu mặc một chiếc áo ngắn tay hoa nhí giặt đến bạc màu, phối với một chiếc quần đùi vải thô màu xanh lam đậm, chỗ đầu gối còn hai miếng vá nhỏ nhắn, đó là do cô bé lúc chơi đùa cẩn thận ngã rách, thím Trần tỉ mỉ khâu , đường kim mũi chỉ của miếng vá dày dặn đều đặn, thể thấy tốn ít tâm tư.

Chân một đôi giày vải thủ công màu đen, mặt giày tuy cũ nhưng lau chùi sạch sẽ.

Nhìn thấy Tô Minh Châu tới, Nữu Nữu lập tức giống như chim sẻ vui vẻ, lon ton chạy tới, hai cái chân ngắn guồng thật nhanh, trong miệng ngọt ngào gọi: “Mẹ nuôi!”

“Ôi, cục cưng của .” Tô Minh Châu vui vẻ trong lòng, vội vàng xổm xuống ôm Nữu Nữu lòng, hôn chụt một cái thật kêu lên khuôn mặt trắng nõn nà của cô bé.

Nữu Nữu qua một thời gian điều dưỡng, càng lớn càng mập mạp đáng yêu, khuôn mặt trắng hồng, hình tròn vo, chạy lên cứ rung rinh, sống động y hệt bé gái ôm cá chép lớn tranh tết .

“Mẹ nuôi, ăn, ăn lạc.” Nữu Nữu chớp chớp đôi mắt to đen láy như quả nho, bàn tay nhỏ bé thò cái túi căng phồng, mò mẫm một hồi, móc một nắm lạc luộc vẫn còn ấm, như dâng bảo vật đưa đến mặt Tô Minh Châu.

“Mẹ nuôi ăn, cục cưng tự ăn .” Tô Minh Châu dậy, dắt bàn tay nhỏ mũm mĩm của Nữu Nữu, sân nhỏ nhà cô bé.

Thím Trần đang ghế đẩu nhỏ trong sân khâu đế giày, thấy Tô Minh Châu , bà vội vàng bỏ công việc trong tay xuống, ngẩng đầu nhiệt tình chào hỏi: “Minh Châu, qua đây việc gì thế?”

“Quyên Hoa ạ?” Tô Minh Châu đáp , quanh bốn phía, tìm kiếm bóng dáng Dương Quyên Hoa.

“Nó ruộng xem nhân sâm , lát nữa là về, cháu một lát , thím rót cho cháu cốc nước.” Thím Trần bỏ lót giày xuống, dậy rảo bước bếp.

Bà rót một cốc nước sôi, múc ít đường trắng bỏ trong nước, dùng đũa nhẹ nhàng khuấy đều, lúc mới bưng hai tay đưa cho Tô Minh Châu.

Tô Minh Châu nhận lấy nước, khẽ nhấp một ngụm, giữa môi răng lập tức lan tỏa hương vị thanh ngọt, với thím Trần: “Thím Trần, thím khách sáo quá, cháu cũng đầu tiên tới, còn bỏ đường trắng gì!”

Thím Trần xua tay, nụ mặt càng thêm thiết: “Minh Châu , bình thường cháu chăm sóc Quyên Hoa nhà thím, chăm sóc Nữu Nữu chu đáo như , chút đường trắng là gì. Quyên Hoa thể đội trưởng đội trồng trọt nhân sâm cũng là nhờ cháu giúp đỡ.”

 

 

Loading...