Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 255: Tên Tiểu Bạch Kiểm Mặt Dày
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:52:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hay là, gọi Cảnh Niên về cùng con nhé?” Chu Lệ Quyên mặt đầy lo lắng, căng thẳng Tô Minh Châu hỏi.
“Cảnh Niên chạy ?” Mẹ Nhị Lăng quét mắt khắp các ngóc ngách trong sân nhỏ, nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng cao lớn của Tần Cảnh Niên .
“Đi sang chỗ thằng Lỗi bàn chuyện .” Chu Lệ Quyên vội vàng bước lên, nhỏ nhẹ trả lời Nhị Lăng, thỉnh thoảng liếc mắt Tô Minh Châu, chỉ sợ trong lòng cô yên tâm.
Tô Minh Châu , nhẹ giọng : “Chỉ là điện thoại thôi mà, đ.á.n.h , cần gọi về.”
“Có hai chúng ở đây, thế là đủ ! Dám bắt nạt Minh Châu nhà , nhất định sẽ mắng cho bọn họ vuốt mặt kịp!” Tính khí nóng nảy của Nhị Lăng lập tức bùng lên, hai tay xắn tay áo lên cao, cơ bắp cánh tay săn chắc nổi lên, vẻ hào sảng mặt cứ như nữ tướng quân trận g.i.ế.c địch, chẳng chút do dự.
Chu Lệ Quyên cái dáng vẻ của Nhị Lăng chọc cho bật “phì” một tiếng, trêu chọc: “Nhìn cái khí thế của bà xem, đừng là điện thoại, cho dù là để bà đơn thương độc mã đuổi sói bắt hổ, thì cũng chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ, chẳng đáng nhắc tới chứ!”
Mẹ Nhị Lăng xong, ngẩng đầu lên, miệng há to, lớn “haha” một tràng sảng khoái, tiếng rung cả cành cây trong sân.
Bà vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Đương nhiên , chúng thể trơ mắt Minh Châu chịu thiệt , ai mà dám động đến một sợi lông tơ của con bé, sẽ để yên cho kẻ đó !”
Tô Minh Châu ung dung đến bên chậu nước, rửa tay sạch sẽ kỹ càng, lúc mới xoay , vẫy tay một cái, dẫn theo Chu Lệ Quyên và Nhị Lăng về phía văn phòng thôn.
Chẳng bao lâu , điện thoại trong văn phòng thôn reo lên “reng reng”.
Tô Minh Châu cầm lấy ống , nhàn nhạt : “Alo, xin hỏi là ai đấy ạ?”
“Minh Châu, là đây.” Đầu dây bên , Quách Kiến Nghiệp thấy giọng của Tô Minh Châu, mặt lập tức hiện lên nụ lả lơi, thế nào cũng thấy khó chịu.
Tô Đại Vĩ ở bên cạnh cái bộ dạng của Quách Kiến Nghiệp, trong lòng cảm thấy buồn nôn, giơ tay vỗ một cái nhẹ nặng lên trán Quách Kiến Nghiệp, bực bội mắng: “Cậu bình thường cho nhờ, cái bộ dạng của xem, cái thể thống gì!”
Trong lòng ông thầm mắng: Cười khó coi như thế, đúng là buồn nôn c.h.ế.t !
Quách Kiến Nghiệp cái tát bất ngờ cho ngơ ngác, khi hồn , chột đưa tay xoa xoa đầu, trong lòng cũng hối hận thôi.
Hắn thế , thực sự là quá nhớ Tô Minh Châu , thấy giọng cô là cứ như mất hồn, cả đều thất thố.
Cũng may Tô Đại Vĩ lão già nghĩ nhiều, nếu đổi là Lý Liên Nhi con sư t.ử hà đông , chắc chắn sẽ ầm ĩ cả nhà lên cho xem.
Quách Kiến Nghiệp vội vàng thu cái biểu cảm khiến buồn nôn , hắng giọng, cố gắng để giọng của vẻ ôn hòa và quan tâm, ống một cách dịu dàng: “Minh Châu , thái độ của bố đối với em quả thực , ở đây mặt ông xin em. cũng , em chuyện cũng quá gay gắt , bố dù cũng là bề , ngậm đắng nuốt cay nuôi em khôn lớn, em thể đối xử với ông như thế chứ?”
“Em đoạn tuyệt quan hệ với ông , trong lòng ông khó chịu lắm đấy, khi về nhà mấy đêm liền trằn trọc ngủ , trong miệng còn cứ lẩm bẩm tên em mãi thôi.”
“Anh em oán trách ông năm xưa gửi tiền cho em, nhưng em cũng thông cảm cho nỗi khổ của ông chứ!”
“Dì Phương công việc, cả nhà già trẻ lớn bé đều trông cậy một ông kiếm tiền nuôi gia đình, mỗi tháng chỉ ngần tiền lương, cả một đại gia đình ăn uống tiêu pha đều lấy từ đó , ông dễ dàng gì ?”
Tô Đại Vĩ ở bên cạnh Quách Kiến Nghiệp những lời , đầu gật như gà mổ thóc.
Nói quá đúng!
Người ngoài ông chủ nhiệm, còn tưởng là vẻ vang lắm, nhưng ai nỗi khổ lưng ông chứ.
Nếu ông dư dả tiền bạc, thể trơ mắt con gái ruột chịu khổ mà quan tâm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-255-ten-tieu-bach-kiem-mat-day.html.]
Còn vì mỗi tháng tiền lương phát xuống, trừ chi phí ăn mặc của cả nhà, tiền còn chẳng đáng là bao, chỉ thể lo cho nhu cầu của con trai và vợ , nếu tiền dư, ông chắc chắn sẽ tiếp tế cho con gái.
Đáng tiếc cái con Minh Châu , đúng là đứa điều, một chút cũng hiểu chuyện.
“Hừ!” Tô Minh Châu những lời , lập tức tức giận đến bốc khói, mắng: “Các ai nấy đều ăn uống lo, còn ở mặt than nghèo kể khổ, đây là chuyện ? Cũng giống như giữa mùa đông các mặc áo bông dày sụ, bắt đang mặc áo đơn, lạnh đến run lẩy bẩy thông cảm cho các , đời gì cái đạo lý như , đúng là nực hết sức!”
“Em em xem, chẳng qua chỉ thuận miệng hai câu, em nổi cáu ? Trước đây em dịu dàng lương thiện bao, bây giờ biến thành cái bộ dạng ? Có ở quê sống khổ quá, là bên nhà chồng em giận dỗi?” Quách Kiến Nghiệp vẫn còn ở đó giả vờ giả vịt, cái giọng điệu đó quan tâm bao nhiêu, còn tưởng lắm.
“Không .” Tô Minh Châu bực bội đáp : “Là các cho buồn nôn đấy, , bớt mấy lời ghê tởm đó , chuyện gì thì thẳng, đừng lãng phí thời gian của .”
Cô một chút cũng Quách Kiến Nghiệp ở đây giả tạo diễn trò.
Da mặt càng ngày càng dày, bản lĩnh đổi trắng đen cũng sắp đuổi kịp mấy hát tuồng chuyên nghiệp , quả thực là đạt đến đỉnh cao, cho dù lấy s.ú.n.g b.ắ.n, cũng chắc xuyên qua .
Quách Kiến Nghiệp Tô Minh Châu mắng như , mặt cũng chút nhịn nữa, định mở miệng tiếp tục khuyên bảo, Tô Đại Vĩ ở bên cạnh giống như quả pháo châm ngòi.
Ông “vút” một cái lao tới cướp lấy ống , trong lòng chỉ một ý nghĩ: Không mắng cho Tô Minh Châu cái con ranh c.h.ế.t tiệt một trận trò, thì ông mang họ Tô!
Quách Kiến Nghiệp nhanh tay lẹ mắt, vội vàng đưa tay giữ c.h.ặ.t ống , đầu , hạ thấp giọng dặn dò: “Bố, những chuyện bố đồng ý với con đó bố quên ? Chúng thái độ với Minh Châu một chút, nếu chọc nó giận lên, công sức đó của chúng coi như đổ sông đổ bể hết. Chúng còn trông cậy việc nó đưa công thức Bổ Huyết Phấn về nữa mà!”
“Hừ!” Tô Đại Vĩ hậm hực rụt tay về, trong mắt đầy vẻ chán ghét, trong lòng càng khẳng định Tô Minh Châu chính là con sói mắt trắng nuôi quen.
Ông thầm thấy may mắn, cũng may năm xưa gửi tiền cho nó, nếu thì đúng là bánh bao thịt ném ch.ó —— một trở .
Nếu vì lấy công thức Bổ Huyết Phấn , ông thèm thêm cái con ranh c.h.ế.t tiệt một cái cũng , chứ đừng là còn nghĩ đến việc giới thiệu công việc cho nó.
Trong mắt ông , con sói mắt trắng , ngay cả việc quét dọn nhà vệ sinh công cộng cũng xứng !
Quách Kiến Nghiệp thấy trấn an Tô Đại Vĩ, lúc mới buông ống , mặt nhanh ch.óng đổi thành nụ giả tạo , ống tiếp tục dịu dàng: “Minh Châu , tuy rằng em oán giận gia đình nhỏ, nhưng trong nhà đều thật lòng nghĩ cho em. Đây , tốn bao nhiêu công sức, tìm cho em một công việc, em thể về thành phố .”
“Công việc gì? Ở đơn vị nào? Cụ thể là gì? Lương lậu đãi ngộ thế nào?” Tô Minh Châu cũng vòng vo với , thẳng vấn đề ném một loạt câu hỏi.
“Làm việc ở Ủy ban cư dân, chủ yếu là phụ trách quét dọn vệ sinh, một tháng thể ba mươi sáu đồng tiền lương đấy, trong các công nhân tạm thời, đãi ngộ cũng coi như là khá . Bọn đều chuyện xong xuôi với bên Ủy ban cư dân , chỉ cần em mang sổ hộ khẩu, chứng minh thư, bằng cấp các thứ qua đây, lập tức thể sắp xếp cho em , đến lúc đó em thể thuận lợi về thành phố .”
Quách Kiến Nghiệp dám ngay cho Tô Minh Châu công việc thực chất là quét nhà vệ sinh công cộng, thầm nghĩ cứ lừa cô mang giấy tờ đến nhận việc , đến lúc đó cho dù cô sự thật, cũng .
Dù chỉ cần thể lừa cô về nhà, nắm thóp cô thế nào, chẳng là dễ như trở bàn tay .
“Không vội, tìm hiểu tình hình .” Trong lòng Tô Minh Châu tỏng, công việc cô định để cho Chu Lệ Quyên, cho nên thể mơ hồ đồng ý ngay , cân nhắc kỹ lưỡng.
“Minh Châu , em cũng , bây giờ công việc khó tìm thế nào, quả thực là tranh vỡ đầu, cung đủ cầu ! Cơ hội đúng là ngàn năm một, bỏ lỡ là mất đấy, công việc đợi , em cứ mau ch.óng mang giấy tờ qua đây .” Quách Kiến Nghiệp Tô Minh Châu , trong lòng “thót” một cái, chỉ sợ cô đồng ý, vịt đến miệng còn bay mất, vội vàng sốt sắng .
Tô Minh Châu đảo mắt, suy nghĩ một chút, : “Được, ngày thành phố A, tiện thể mang giấy tờ đưa cho các .”
“Được !” Quách Kiến Nghiệp lời , trong mắt lập tức lóe lên một tia vui sướng điên cuồng, nụ mặt sắp toác đến tận mang tai, dường như thấy cảnh tượng Tô Minh Châu ngoan ngoãn trở về thành phố, mặc cho sai khiến.