Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 245: Tô Đại Vĩ Trọng Nam Khinh Nữ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:52:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con ranh c.h.ế.t tiệt , đúng là phản ! Dám cúp điện thoại của tao.” Mặt Tô Đại Vĩ đỏ bừng, tức đến mức giậm chân giậm cẳng.

Ngón tay thô kệch của ông sức bấm nút điện thoại, chuẩn gọi mắng c.h.ế.t Tô Minh Châu.

“Bố, bố bớt giận, đừng để tức giận hại sức khỏe.” Quách Kiến Nghiệp lao lên một bước, hai tay ghì c.h.ặ.t bàn tay đang run rẩy vì tức giận của Tô Đại Vĩ, miệng ngừng lời mềm mỏng: “Đừng quên, chúng tìm Minh Châu là chuyện đắn cần hỏi. Nếu bố mệnh hệ gì, cả nhà chúng như rắn mất đầu, sẽ loạn hết cả lên. Bố xem, huyết áp tăng lên, đầu khó chịu ? Mau xuống, uống ngụm nước cho hạ hỏa.”

Quách Kiến Nghiệp , cẩn thận dìu Tô Đại Vĩ ghế, còn nhẹ nhàng vỗ lưng cho ông , ánh mắt đầy quan tâm và nịnh nọt, như đang dỗ một con bò đực sắp nổi điên.

“Ngươi xem cái bộ dạng của nó , chút nào coi là bố mắt ? Cái tính thối của nó, y hệt con ma quỷ của nó, thối bướng, đúng là đá trong hố xí — thối cứng! May mà cưới tiểu Phương, nếu , sớm muộn gì cũng nó tức c.h.ế.t.” Tô Đại Vĩ nặng nề phịch xuống ghế, hai tay khoanh n.g.ự.c, vì tức giận mà l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, cơ mặt cũng co giật theo, miệng vẫn ngừng kể tội Tô Minh Châu.

Vừa nghĩ đến vợ , Tô Đại Vĩ cảm thấy trong bụng như ngọn lửa hừng hực bốc cháy.

Ánh mắt ông lộ rõ sự chán ghét và bất mãn sâu sắc, ngũ quan mặt vì tức giận mà xoắn với . “Kiến Nghiệp , ngươi , năm đó cưới nó là Tô Ngọc Lan, thấy cô hiền lành ít , tưởng là phụ nữ dịu dàng, đức hạnh, lương thiện, ai ngờ tính tình bướng bỉnh vô cùng.”

“Sau khi nó sinh con gái, nghĩ nhà họ Tô thể tuyệt tự, liền bảo nó mau sinh thêm con trai, nhưng nó thì ? Lại công việc bận rộn dứt , đàn bà con gái nào lo việc nhà mà chỉ lo công việc?”

“Ta với nó, phụ nữ nên lấy gia đình trọng, ở nhà chăm chồng dạy con, chăm sóc già trẻ nhỏ, đó mới là chuyện chính. , còn cãi , gì mà phụ nữ cũng sự nghiệp riêng, thể chỉ quanh quẩn xó bếp. Hừ, đúng là hoang đường hết sức!”

Tô Đại Vĩ càng càng tức, mồ hôi trán như chuỗi hạt đứt dây lăn xuống, ông đưa tay quệt mạnh một cái, mồ hôi liền văng xuống đất.

“Bố, bố khổ . Phụ nữ thời đó đúng là hiểu chuyện, thông cảm cho nỗi vất vả của đàn ông. Đâu như dì Phương, quán xuyến việc nhà đấy, chỗ nào cũng dọn dẹp sạch sẽ, gọn gàng. Lại còn sinh cho bố một thằng cu bụ bẫm, đây mới là phúc tinh của nhà họ Tô chúng !”

Quách Kiến Nghiệp vội lấy một chiếc khăn mặt bàn, hai tay đưa đến mặt Tô Đại Vĩ, cúi , mắt rời Tô Đại Vĩ, vẻ mặt như thể về phía Tô Đại Vĩ, vô cùng đồng cảm với cảnh của ông .

“Còn ! Mãi mới đợi Tô Ngọc Lan c.h.ế.t, cưới tiểu Phương, cuộc sống mới quỹ đạo. Tiểu Phương thì khỏi bàn, dịu dàng hiền thục như nước, chăm sóc và Diệu Tổ vô cùng chu đáo. Mỗi ngày tan về nhà, cơm nóng canh ngọt bày sẵn bàn, nhà cửa cũng dọn dẹp ngăn nắp. con Tô Minh Châu , đúng là đồ vô lương tâm, trân trọng cuộc sống mắt, tiểu Phương và Liên Nhi chỗ nào cũng mắt, cả ngày trưng bộ mặt đưa đám, như thể ai nợ nó .”

Tô Đại Vĩ nhận lấy khăn mặt, lau qua loa mặt, động tác vài phần bực bội và bất mãn.

“Bố, bố đừng nóng giận, Minh Châu còn nhỏ hiểu chuyện, bố từ từ dạy bảo, nó chắc chắn sẽ hiểu. Dù m.á.u mủ ruột rà, sẽ ngày nó tấm lòng của bố.” Quách Kiến Nghiệp đưa cho Tô Đại Vĩ một cốc nước, lành . Nụ của chút nịnh nọt và bất đắc dĩ, trong lòng cũng tính khí của Tô Đại Vĩ, dám nhiều, chỉ thể theo ý ông .

“Ngươi xem, tất cả những điều chẳng đều vì nhà họ Tô ? Nó cũng mang họ Tô, dù thế nào cũng dựa nhà đẻ chống lưng. Có của mang về nhà hiếu kính cha già, giúp đỡ em trai, nếu bắt nạt ở ngoài, đừng hòng ai giúp nó.” Tô Đại Vĩ cầm cốc nước, ngửa cổ uống một cạn sạch, nước chảy theo khóe miệng xuống áo, ông cũng chẳng để tâm. Đặt cốc xuống, ông dùng tay lau miệng, một cách đương nhiên, ánh mắt lộ vẻ uy quyền cho phép nghi ngờ.

“Minh Châu bình thường trông cũng hiền lành, bố cứ chuyện t.ử tế với nó, nó chắc chắn sẽ hiểu.” Quách Kiến Nghiệp bên cạnh hùa theo, khẽ gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-245-to-dai-vi-trong-nam-khinh-nu.html.]

Theo thấy, việc sinh con trai nối dõi tông đường ở nơi của họ là chuyện trọng đại hàng đầu, Tô Minh Châu đối với dì Phương và em trai quả thực quá lạnh nhạt.

Dì Phương là bao, dịu dàng, rộng lượng lương thiện, việc đều nghĩ cho gia đình, Tô Minh Châu thật sự nên học hỏi nhiều hơn.

“Ta thể chuyện t.ử tế với nó , là ngươi !” Tô Đại Vĩ bực bội , vẻ mặt thiếu kiên nhẫn sắp tràn ngoài.

“Vậy , để con với nó .” Quách Kiến Nghiệp bất đắc dĩ thở dài, mặt lộ nụ khổ.

Hắn Tô Đại Vĩ, điện thoại, do dự một lúc, cuối cùng vẫn đưa tay nhấc ống , bấm gọi .

Lúc , tại văn phòng ủy ban thôn Hạnh Hoa Thôn, điện thoại reo lên.

Tô Minh Châu lạnh lùng chiếc điện thoại, nghĩ đến thái độ của gã cha cặn bã liền tức giận.

“Để .” Tần Cảnh Niên lạnh mặt đưa tay , nhưng Tô Minh Châu giữ : “Không cần, để em tự .”

để Tần Cảnh Niên cũng chịu đựng cơn giận vô cớ của gã cha cặn bã.

Tô Minh Châu hít sâu một , nhấc điện thoại, giọng lạnh như băng: “Ai ?”

“Minh Châu, là đây.” Giọng Quách Kiến Nghiệp truyền đến từ ống , dịu dàng đến mức thể vắt nước, giọng điệu như đang dỗ một đứa trẻ, “Vừa bố cố ý nổi nóng , em cũng tính bố đấy, chỉ là nóng tính thôi, em đừng để bụng nhé.”

“Có gì thì thẳng, đừng vòng vo tam quốc.” Tô Minh Châu nhíu c.h.ặ.t mày, với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.

Trong lòng cô rõ, hai đột nhiên gọi điện đến, chắc chắn ý . Ánh mắt cô lộ một tia cảnh giác và lạnh lùng, môi mím c.h.ặ.t, chờ đợi đối phương mục đích thực sự.

“Nói chuyện chính .” Tô Đại Vĩ ở đầu dây bên nhịn mà thúc giục, giọng lớn đến mức Tô Minh Châu ở đầu dây cũng rõ mồn một. Giọng đó mang theo sự sốt ruột và bất mãn, như thể đang trách Quách Kiến Nghiệp lề mề.

“Là thế , gần đây bố đang cạnh tranh vị trí phó giám đốc xưởng thực phẩm của chúng …” Quách Kiến Nghiệp kể bộ câu chuyện về Tô Đại Vĩ và bánh táo đỏ, cuối cùng mới cẩn thận : “Em xem thể với Lan giám đốc một tiếng, chia cho chúng một nửa thị phần Bột bổ m.á.u ? Như bên bố thành nhiệm vụ cũng tạm đủ. Dù nếu bố thể lên phó giám đốc, cũng lợi cho em, đúng ?”

 

 

Loading...