Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 242: Tần Cảnh Niên Và Tô Minh Châu Về Thôn

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:52:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Diệu Tổ năm nay tròn năm tuổi rưỡi, mắt hí môi dày, lùn tịt béo ú, chạy lên thì thịt rung bần bật, trông như một con lợn rừng con màu đen.

Nó theo Phương Lệ Bình về nhà, ngửi thấy mùi chân giò hầm liền hét toáng lên: “Con ăn thịt, ăn thịt!”

“Tối nay chị Minh Châu dẫn chồng về thăm nhà, đợi chị đến chúng cùng ăn, con ăn tạm mấy cái bánh quy đào lót .” Phương Lệ Bình lấy mấy cái bánh quy đào từ trong tủ chạn đưa cho con trai.

“Được ạ!” Tô Diệu Tổ nhận lấy bánh, nhảy chân sáo chạy ngoài tìm đám bạn khoe khoang: “Nhà tao tối nay đồ ngon, lát nữa chị tao với rể đến là ăn cơm, chân giò to lắm đấy nhé!”

Chẳng bao lâu , Lý Liên Nhi cũng như một cơn gió ập đến.

bếp, mắt dán c.h.ặ.t cái nồi đất đặt bếp lò.

“Mẹ, chịu chi thật đấy, cái chân giò to thế tốn ít phiếu thịt nhỉ! Hay là cất bớt một ít để mai ăn?” Lý Liên Nhi nóng lòng mở nắp nồi đất .

Trong nháy mắt, mùi thịt thơm nức mũi ập tới, chỉ thấy chân giò hầm mềm nhừ, màu sắc đỏ au, bóng loáng mỡ màng, khiến mà nuốt nước miếng ừng ực.

Mắt Lý Liên Nhi lóe lên tia tham lam, thịt ngon thế mà cho Tô Minh Châu và gã chồng cô ăn thì đúng là phí phạm, nếu giữ để ăn dần thì mấy.

“Nhìn cái bộ dạng kiết xác của con kìa!” Phương Lệ Bình sa sầm mặt, giơ tay gạt phăng cái tay đang định thò nồi của Lý Liên Nhi: “Trước mặt bố con, chúng chiều chuộng Tô Minh Châu hết mực, hiểu ? Con đừng gây chuyện cho , nếu để bố con vui thì con liệu hồn đấy.”

duy trì hình tượng hảo trong lòng Tô Đại Vĩ thì mới dễ đối phó với Tô Minh Châu.

“Biết !” Lý Liên Nhi bĩu môi, tuy mặt đầy vẻ tình nguyện nhưng cũng chẳng dám thêm gì nữa.

Năm giờ rưỡi, Tô Đại Vĩ và Quách Kiến Nghiệp tan sớm.

Tô Diệu Tổ nhớ thương nồi chân giò thơm phức ở nhà nên cũng chạy tót về từ sớm.

Cả nhà năm chỉnh tề trong nhà, lẳng lặng đợi Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên đến thăm.

Lúc , Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên đeo túi lớn túi nhỏ về đến thôn.

Vừa đến đầu thôn, Lâm Kim Bảo mắt tinh như cú lao v.út tới, nôn nóng hỏi: “Dì Minh Châu, dì mua hộp b.út cho cháu ?”

Ngay đó, đám nhóc tì khác cũng như đàn ong ngửi thấy mùi mật, nhanh ch.óng vây , nhao nhao hỏi: “Dì Minh Châu, dì còn mua gì về nữa thế? Mau cho bọn cháu xem với.”

“Đừng chen lấn.” Tần Cảnh Niên sa sầm mặt, nghiêm giọng quát.

Mặt Lâm Kim Bảo lập tức trắng bệch, như con thỏ con dọa sợ trốn lưng Tô Minh Châu.

Đám nhóc khác cũng như điểm huyệt, cứng đờ tại chỗ, khung cảnh náo nhiệt bỗng chốc trở nên im phăng phắc.

“Anh hung dữ thế gì?” Tô Minh Châu khẽ vỗ cánh tay Tần Cảnh Niên, giọng trách cứ: “Anh xem kìa, mặt đen sì như Diêm Vương sống, bọn trẻ dọa sợ hết , chắc tối về gặp ác mộng mất.”

“Mấy đứa quỷ sứ nặng nhẹ, lỡ va bụng em thì ?” Tần Cảnh Niên đồng tình Tô Minh Châu.

Ánh mắt theo bản năng rơi xuống phần bụng nhô lên của Tô Minh Châu, ánh mắt trở nên dịu dàng.

Tô Minh Châu : “Em cũng bằng bùn, đụng cái là đổ. Anh cũng coi thường em quá đấy.”

“Chú Tần chú yên tâm, bọn cháu chắc chắn sẽ đụng dì Minh Châu .” Lâm Kim Bảo rụt rè thò đầu từ lưng Tô Minh Châu.

Nó mà dám đụng , bố, , bà nội, cô út chắc chắn sẽ đ.á.n.h nó một trận nhừ t.ử.

Đám trẻ khác cũng gật đầu lia lịa, đồng thanh : “Bọn cháu sẽ đụng dì Minh Châu , chú Tần đừng giận nữa.”

Dì Minh Châu là thần tài của thôn, chuyện trong thôn đường, kéo điện đều là công lao của dì .

còn dạy dân làng trồng d.ư.ợ.c liệu, giúp tăng thu nhập, nhà nào cũng ăn thịt nhiều hơn.

“Thế còn tạm .” Tần Cảnh Niên bộ dạng hiểu chuyện của bọn trẻ, sự nghiêm khắc trong mắt giảm vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-242-tan-canh-nien-va-to-minh-chau-ve-thon.html.]

“Đừng dọa chúng nó nữa.” Tô Minh Châu híp mắt bọn trẻ, dịu dàng : “Kim Bảo, về bảo cháu là đồ mua về , lát nữa dì phát ở văn phòng thôn, bảo cháu đó tìm dì.”

Lát nữa lúc phát đồ chắc chắn sẽ nhiều đến xem náo nhiệt, văn phòng thôn rộng rãi, đủ chỗ cho xoay sở.

“Cháu .” Lâm Kim Bảo đáp một tiếng, chạy về nhà, đám trẻ khác cũng ùa theo nó, dọc đường còn hào hứng bàn tán xem lát nữa sẽ nhận đồ gì.

Đến ủy ban thôn, Tần Cảnh Niên vội vàng đỡ Tô Minh Châu xuống: “Em mau nghỉ một lát , cả chặng đường chắc mệt lắm .” Nói , cầm bình nước, rót một cốc nước sôi đưa cho Tô Minh Châu: “Uống chút nước cho nhuận họng.”

Tô Minh Châu nhận lấy cốc nước, uống hai ngụm, cảm thấy cơn mệt mỏi giảm ít.

Cô đặt cốc nước xuống, lấy từ trong túi một cuốn sổ tay đưa cho Tần Cảnh Niên, : “Anh cứ phát theo danh sách trong , đồ bà con nhờ mua em đều ghi chép chi tiết cả .”

“Anh .” Tần Cảnh Niên nhận lấy cuốn sổ, xem xét cẩn thận, đó bê một cái bàn ngoài, bày từng món đồ mua về lên .

Chẳng bao lâu , Triệu Nguyệt, Lưu Hồng Mai và Nhị Lăng lục tục kéo đến.

Sau lưng họ còn cả một đám dân làng theo, vui vẻ ùa sân ủy ban thôn.

Trong nháy mắt, cái sân vốn rộng rãi chật ních , đến chỗ đặt chân cũng sắp còn.

Những đến muộn dứt khoát trèo lên tường rào và cây cối, chiếm vị trí thuận lợi, vươn cổ trong sân, sợ bỏ lỡ cảnh tượng đặc sắc nào đó.

Tần Cảnh Niên bàn, dựa theo ghi chép trong sổ, phát từng món đồ một.

Anh hô to: “Nhị Lăng, khăn lụa đỏ của , mau qua lấy.”

Nhị Lăng thấy, lập tức phấn khích chen qua đám đông, đến mặt Tần Cảnh Niên, nhận lấy khăn lụa đỏ, mặt mày hớn hở.

“Triệu Nguyệt, hộp b.út của cô.” Tần Cảnh Niên hô. Triệu Nguyệt vội vàng chạy lên, nhận lấy cái hộp b.út bằng sắt tây tinh xảo.

Bên in hình Na Tra náo hải, sống động như thật.

vuốt ve hộp b.út nỡ buông tay, trong mắt lấp lánh niềm vui sướng.

“Lưu Hồng Mai, cặp sách của cô.” Tần Cảnh Niên tiếp tục hô. Lưu Hồng Mai nhận lấy cái cặp sách màu hồng phấn, bên còn thêu hình mèo trắng vờn bướm, quả thực vô cùng.

“Tú Tú, con đeo thử xem.” Lưu Hồng Mai đưa cho con gái.

Hồ Tú Tú vui vẻ đeo cặp sách lên , xoay một vòng, khoe với những xung quanh.

Dân làng từng món đồ Tần Cảnh Niên lấy từ bàn, mắt đều trợn tròn, mặt đầy vẻ ngạc nhiên và ngưỡng mộ.

“Ôi chao ôi, cái khăn lụa đỏ quá mất, bên còn thêu chỉ vàng nữa chứ, đúng là thật.”

Một phụ nữ kìm tán thưởng.

“Cái hộp b.út bằng sắt tây chắc chắn, hơn đồ bán ở Hợp tác xã cung tiêu huyện nhiều.” Một ông cụ cũng tấm tắc khen ngợi.

“Cặp sách của Tú Tú cũng là kiểu mới nhất đấy, bình thường cặp sách đựng đồ , đúng là tiện dụng thật.”

Một cô con dâu trẻ tuổi cũng ngưỡng mộ , cô từng thấy loại vải nào hồng hào xinh thế !

Lưu Hồng Mai và khi nhận đồ đều vô cùng hài lòng, mặt tràn ngập nụ hạnh phúc, miệng ngớt lời cảm ơn.

Lúc , Chu bí thư chen qua đám đông, ghé tai Tần Cảnh Niên, nhỏ giọng hỏi: “Cảnh Niên, hợp đồng ký ?”

Chuyện Tần Cảnh Niên và Tô Minh Châu Bách hóa 1 ký hợp đồng cho dân làng , chính là sợ lỡ xảy biến cố gì khiến bà con mừng hụt.

 

 

Loading...