Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 237: Tần Cảnh Niên Ghen
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:52:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe Bổ Huyết Phấn là do Tô Minh Châu nghiên cứu phát triển đấy.” Lan giám đốc tấm tắc khen ngợi, “Cô gái giỏi giang thế mà bộ phận nghiên cứu phát triển của xưởng thực phẩm các , thì cung phụng như bảo bối chứ, cũng kẻ hồ đồ nào đưa cô xuống nông thôn chịu khổ.”
Sắc mặt Quách Kiến Nghiệp lúc xanh lúc trắng, tưởng Lan giám đốc đang châm chọc .
Anh mà sớm Tô Minh Châu bản lĩnh , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng sẽ để Tô Đại Vĩ đưa cô xuống nông thôn.
Tần Cảnh Niên nhất định là Tô Minh Châu bản lĩnh mới cưới về nhà.
Đáng thương cho Minh Châu còn tưởng gả cho đàn ông , kết quả là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
“Tiểu Quách thế? Sao sắc mặt khó coi hả?” Lan giám đốc liếc Quách Kiến Nghiệp mặt mày đen sì như đ.í.t nồi, bụng khuyên, “Cậu cũng đừng giận, cái xưởng nhỏ của họ tổng cộng cũng chỉ ba sản phẩm, so với xưởng các còn kém xa, cạnh tranh các .”
“Lan giám đốc, tranh giành gì với họ, chỉ là thật lòng cảm thấy họ giỏi, định hỏi ngài xem phương thức liên lạc của họ ?” Quách Kiến Nghiệp gượng ép nặn một nụ , giả vờ như chuyện gì hỏi.
Vừa nghĩ đến Tô Minh Châu còn đang chịu khổ trong tay tên ác bá Tần Cảnh Niên, tim cứ như vô cây kim châm , đau đến mức suýt trào nước mắt.
“Tiểu Quách, đang yên đang lành, đòi phương thức liên lạc của gì?” Lan giám đốc , lông mày lập tức nhíu thành một cục, trong ánh mắt lộ vài phần cảnh cáo: “Cậu đừng bậy, lãnh đạo cấp coi trọng họ, mà đắc tội họ thì quả ngon để ăn , đến lúc đó ngay cả cũng bảo vệ .”
“Lan giám đốc, ngài hiểu lầm .” Trên mặt Quách Kiến Nghiệp lộ vẻ thôi, như là nỗi khổ tâm gì khó , qua một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng, “Đều việc trong nhà thể truyền ngoài, nhưng ngài với bố vợ là chỗ giao tình lâu năm, cũng giấu ngài nữa. Ngài , Tô Minh Châu thực là con gái ruột của bố vợ đấy.”
“Cái gì?” Lan giám đốc lời , mắt trừng lớn, miệng há to nhét quả trứng vịt, đầy mặt đều là vẻ kinh ngạc, “ vợ Lý Liên Nhi vì sức khỏe , nên con gái ruột của bố vợ mới cô xuống nông thôn, chẳng lẽ chính là Tô Minh Châu ?”
Nhớ năm xưa, chuyện Tô Đại Vĩ để con gái ruột con gái riêng xuống nông thôn, đồn đại ầm ĩ khắp nơi.
Rất nhiều đều chỉ trỏ lưng, ông cưới vợ mới là đổi tính nết, ngay cả con gái ruột cũng mặc kệ lo, còn giới thiệu vị hôn phu của con gái cho con gái riêng, quả thực thể thống gì.
Tô Đại Vĩ để bịt miệng , khắp nơi giải thích với là con gái tự nguyện xuống nông thôn, khi xuống nông thôn còn chủ động giới thiệu Quách Kiến Nghiệp cho Lý Liên Nhi, tuyệt đối ông ép buộc.
Tuy trong lòng đều bán tín bán nghi, nhưng lúc Tô Minh Châu cũng ầm ĩ gì, thời gian lâu dần, cũng thực sự coi cô là con bé ngốc, dễ lừa gạt.
“Không sai, chính là Tô Minh Châu. Bố vợ và cô chút hiểu lầm, hai năm nay vẫn luôn tìm cơ hội gỡ bỏ khúc mắc với cô , nhưng mãi tìm cơ hội thích hợp. Nếu ngài phương thức liên lạc của cô , thì giúp việc lớn .” Quách Kiến Nghiệp vẻ mặt chân thành giải thích.
“Hóa là chuyện như . Tô Minh Châu để điện thoại thôn họ ở chỗ , các nếu việc thì gọi điện thoại tìm cô . Theo thấy , các vẫn nên sớm giải trừ hiểu lầm , dù cũng là m.á.u mủ tình thâm.” Lan giám đốc , tìm điện thoại đưa cho Quách Kiến Nghiệp.
Quách Kiến Nghiệp cúi , mặt mang theo vẻ cảm kích: “Cảm ơn Lan giám đốc.”
Anh cẩn thận nhận lấy tờ giấy, tính toán xem chuyện của Tô Minh Châu với Tô Đại Vĩ thế nào.
“ , về với bố , bảo ông đối xử với Tần Cảnh Niên chút, con rể ông tầm thường , lên báo hai đấy.” Lan giám đốc , nhanh nhẹn rút hai tờ báo từ bên cạnh đưa cho Quách Kiến Nghiệp.
Tờ báo vạch qua một đường cong nhẹ trong khí, mang theo chút mùi mực in.
Quách Kiến Nghiệp nhận lấy tờ báo lướt qua, sắc mặt lập tức sa sầm xuống.
“Anh hùng dịch tả lợn”, “Anh hùng đ.á.n.h bọn buôn ”, là mấy cái danh hiệu lộn xộn gì thế ?
Đặc biệt là trong bài báo về “Anh hùng dịch tả lợn”, còn bóng dáng của Tô Minh Châu.
Vừa nghĩ đến Tô Minh Châu liễu yếu đào tơ, vì Tần Cảnh Niên mà chạy tham gia chữa trị dịch tả lợn, liền thấy trong lòng đầy khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-237-tan-canh-nien-ghen.html.]
Lan giám đốc sắc mặt biến đổi của Quách Kiến Nghiệp, tưởng cảm thấy áp lực vì sự xuất sắc của Tần Cảnh Niên, bèn bụng khuyên: “Tiểu Quách, tuy Tần Cảnh Niên xuất sắc, nhưng cũng tệ, áp lực đừng lớn quá.”
Quách Kiến Nghiệp hừ lạnh trong lòng, áp lực cái rắm! ngoài mặt vẫn miễn cưỡng nặn một nụ , khách sáo với Lan giám đốc vài câu vội vàng cáo từ.
Trong con hẻm nhỏ bên cạnh Bách hóa 1.
Tần Cảnh Niên kéo Tô Minh Châu đang nhanh : “Em giận cái gì?”
Tô Minh Châu dừng bước, cau mày mắng : “Sao thể đ.á.n.h Quách Kiến Nghiệp ở đó, nhỡ Lan giám đốc thấy thì thế nào?”
Lan giám đốc rõ ràng quen Quách Kiến Nghiệp, nếu vì chuyện mà để ấn tượng cho ông dẫn đến hợp đồng tan thành mây khói, thì hỏng bét.
“Sao thế, em đau lòng cho ?” Tần Cảnh Niên lời , trong mắt lập tức thoáng qua một tia u ám, ngọn lửa ghen tuông đó dường như đốt cháy khí xung quanh, hừng hực bốc lên trong đáy lòng .
Tô Minh Châu là của , ai cũng đừng hòng nhúng chàm, bất kỳ kẻ nào vọng tưởng đưa cô rời khỏi bên cạnh , đều đáng c.h.ế.t vạn .
Tô Minh Châu sự ghen tuông của nhưng giải thích, mà nắm lấy bàn tay Tần Cảnh Niên, nhẹ nhàng thổi thổi, chu môi : “Da mặt dày như thế, đ.á.n.h hỏng tay thì thế nào?”
Dáng vẻ đó xinh đáng yêu mang theo một tia tinh nghịch.
Da mặt Tần Cảnh Niên giật giật, sự ghen tuông và phẫn uất đầy bụng ban đầu, giống như mây đen gió xuân thổi tan, cơn giận trong bụng lập tức tiêu tan hết.
Tô Minh Châu thấy gì, tiếp tục ân cần dặn dò: “Lần gặp lên cơn điên, cứ lôi trong hẻm nhỏ đ.á.n.h cho một trận tơi bời, chú ý đừng đ.á.n.h mặt, chọn mấy chỗ đau thấy mà đ.á.n.h.”
“Em chắc chắn chứ?” Tần Cảnh Niên chần chừ hỏi.
Thái độ của Tô Minh Châu giống lắm với những gì tưởng tượng nha!
Tô Minh Châu khẳng định : “Trăm phần trăm chắc chắn, chỉ cần đừng đ.á.n.h c.h.ế.t là , nhất đ.á.n.h cho bán bất toại, thể giao hợp.”
“Có ác quá ?” Tần Cảnh Niên mạc danh kỳ diệu dấy lên một tia đồng cảm với Quách Kiến Nghiệp.
Phải rằng, lúc Lâm Mỹ Trân và Trương Quế Hoa đắc tội Tô Minh Châu như , cô cũng từng bảo tay đ.á.n.h .
Xem , tên Quách Kiến Nghiệp đúng là thất bại thật.
“Sao thế, đau lòng cho ?” Tô Minh Châu liếc xéo Tần Cảnh Niên một cái.
Tần Cảnh Niên vội vàng lắc đầu: “Không .”
Anh ngốc mới đau lòng cho cái tên mặt trắng đó.
Ngón tay thon dài của Tô Minh Châu nhẹ nhàng đặt lên bụng nhô lên, mang theo một tia nũng nịu : “Em đói , tìm chỗ nào ăn chút gì !”
“Đi, đưa em ăn cái gì đó.” Tần Cảnh Niên lời lập tức như gặp đại địch, thần sắc trở nên vô cùng căng thẳng.
Nếu để đói vợ và đứa bé trong bụng cô, thì đó chính là sự kiện lớn .