Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 233: Bách Hóa Số 1 Thành Phố A
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:52:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không , con bé chỉ nhắc một câu mấy hôm thôi, ngoài gì nữa cả.”
Tô Minh Châu vội vàng lắc đầu, chỉ sợ Tần Cảnh Niên chạy hỏi Nữu Nữu.
Có điều Nữu Nữu còn nhỏ, năng thường lộn xộn, hỏi cũng chẳng gì.
“Được !”
Tần Cảnh Niên cũng quá thất vọng, dù quân nhân nhiệm vụ dựa thực lực chứ huyền học.
“Vậy tham gia kế hoạch ?” Tô Minh Châu hỏi.
Tần Cảnh Niên im lặng.
Anh đương nhiên tham gia “Kế hoạch Liệp Kiêu” để cống hiến cho đất nước , nhưng trong nhà già yếu bệnh tật, vợ đang mang thai, dám rời .
“Anh gì cứ , cần lo lắng chuyện trong nhà, em thể chống đỡ cái nhà .” Tô Minh Châu thương xót hôn lên trán Tần Cảnh Niên.
Kiếp , Tần Cảnh Niên hy sinh vì cô nhiều, kiếp cô chỉ mong thể vạn sự thuận ý, đừng để bất kỳ tiếc nuối nào.
“ em đang mang thai, chăm sóc em.” Tần Cảnh Niên đưa tay xoa bụng nhô lên của cô, bên trong còn một đứa bé đang đợi chăm sóc đây !
“Em ăn ngủ , cần chăm sóc cái gì.” Tô Minh Châu đảo mắt xem thường.
Cô là m.a.n.g t.h.a.i chứ u.n.g t.h.ư , cần khác chăm sóc.
Tần Cảnh Niên trầm giọng : “Tham mưu trưởng bọn mìn bắt thể liên quan đến đặc vụ do Ếch Đảo phái tới, bảo tham gia kế hoạch cũng là dụ rắn khỏi hang, đến lúc đó chắc chắn sẽ nhiều nguy hiểm, sợ sẽ liên lụy đến .”
Anh một dù trải qua mưa gió gì cũng sợ, điều duy nhất sợ là sự an của gia đình.
Tô Minh Châu bá đạo : “Sợ gì? Nếu đám đặc vụ đó dám đến, đến một đứa g.i.ế.c một đứa, đến hai đứa g.i.ế.c một đôi, hơn nữa, nếu ai cũng sợ c.h.ế.t thì ai bảo vệ đất nước?”
“Vả chúng còn Nữu Nữu cảnh báo, đây chính là một lợi thế lớn của chúng .”
Cô tuy là phận nữ nhi, nhưng cũng một trái tim yêu nước cống hiến cho tổ quốc.
“Được!” Tần Cảnh Niên Tô Minh Châu cho nhiệt huyết sôi trào, quyết định tham gia Kế hoạch Liệp Kiêu.
“Anh tham gia kế hoạch , là về quân đội thế nào?” Tô Minh Châu hỏi.
Tần Cảnh Niên : “Không về quân đội, tham mưu trưởng đến lúc đó sẽ sắp xếp cho một vị trí ở Cục công an thành phố A, đợi em thi đỗ đại học ở thành phố A, thể nhận chức để cùng em .”
Tô Minh Châu giả vờ thất vọng : “Vậy thể cùng em thi đại học , tiếc nhỉ.”
“Anh cảm thấy công việc ở cục cảnh sát hợp với hơn.” Tần Cảnh Niên cứ thấy sách là đau đầu, thi đại học là chuyện thể nào.
Hơn nữa công việc hơn nhiều so với việc sắp xếp ban bảo vệ xưởng đồ hộp lúc , nếu lập công còn thể tiếp tục thăng chức.
Tô Minh Châu : “Anh thấy là .”
Kiếp Tần Cảnh Niên đợi cải cách mở cửa mới xuống biển kinh doanh, kiếp chuyển sang phát triển ở cục cảnh sát, đổi nghề xuống biển chắc chắn sẽ thuận lợi hơn kiếp .
Hai bàn bạc xong xuôi, định giấu Chu Lệ Quyên , đợi công việc ở Cục công an chốt xong hãy .
Tô Minh Châu nhớ một chuyện: “ , đừng quên ngày mai mua máy kéo đấy.”
Công xã đưa giấy phê duyệt , ngày mai nộp tiền là thể lái máy kéo về.
Tần Cảnh Niên : “Yên tâm, sắp xếp xong xuôi , ngày mai Thạch Ái Dân sẽ cùng chúng mua máy kéo, đến lúc đó để dạy thì thể tiết kiệm một khoản phí đào tạo.”
Đi xưởng cơ khí huyện thành học lái máy kéo nộp tiền, nhưng mời Thạch Ái Dân qua dạy thì chỉ tốn hai bữa cơm.
“Được, cứ liệu mà !” Mấy chuyện Tô Minh Châu quản.
Sáng sớm hôm , Tần Cảnh Niên dẫn theo Hồ Lỗi, Nhị Lăng T.ử và Thạch Ái Dân đến xưởng cơ khí huyện thành, khi nộp giấy phê duyệt và tiền, thuận lợi mua một chiếc máy kéo Đông Phương Hồng đời mới nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-233-bach-hoa-so-1-thanh-pho-a.html.]
Trong thôn chọn mấy trai trẻ theo Thạch Ái Dân học lái máy kéo, ngờ học nhanh nhất giỏi nhất là Nhị Lăng Tử, cuối cùng chọn lái máy kéo chuyên dụng.
Khi cuộc sống trong thôn đang ngày càng khấm khá, Tô Minh Châu đột nhiên nhận điện thoại của Lan giám đốc Bách hóa 1 thành phố A gọi tới, đưa Bổ Huyết Phấn, Bổ Tỳ Phấn và Tam Bạch Phấn do thôn họ sản xuất bán trong công ty bách hóa.
Tần Cảnh Niên : “Chắc chắn là phu nhân bí thư móc nối, em gọi qua hỏi thử xem.”
“Em gọi ngay đây.” Chuyện quan trọng, Tô Minh Châu dám chậm trễ, lập tức gọi điện cho Lý Tuyết Tĩnh.
“Không móc nối , là phu nhân của lãnh đạo lớn khi dùng Bổ Huyết Phấn và Bổ Tỳ Phấn tặng cảm thấy đặc biệt , nên mới bảo Lan giám đốc của Bách hóa 1 đến lấy hàng của các cô đấy.”
Lý Tuyết Tĩnh vui vẻ .
Bà thông qua loại bột d.ư.ợ.c thiện thành công tạo quan hệ với Thịnh Mỹ Phượng, tình cảm hai bây giờ tiến triển vượt bậc chẳng kém gì chị em thiết.
“Dù thế nào cũng cảm ơn chị.” Tô Minh Châu cảm kích .
Nếu Lý Tuyết Tĩnh mang tặng, đồ do xưởng nhỏ của họ sản xuất cũng chẳng đến bàn của lãnh đạo lớn.
“Là đồ của cô mới cơ hội thể hiện.” Lý Tuyết Tĩnh .
Người tinh khôn như Thịnh Mỹ Phượng, nếu thực sự cảm nhận lợi ích của Bổ Huyết Phấn, cũng sẽ gọi điện bảo Bách hóa 1 đến lấy hàng.
“Vậy tìm giám đốc công ty bách hóa, điểm gì cần chú ý ?” Tô Minh Châu hỏi.
Lý Tuyết Tĩnh : “Không cần , việc lãnh đạo lớn sắp xếp, giám đốc công ty bách hóa nào dám khó các cô, cô cứ yên tâm ký hợp đồng là .”
“ .” Tô Minh Châu đặt điện thoại xuống, lập tức báo tin cho Tần Cảnh Niên.
“Xưởng của chúng cung cấp nổi nhiều thế ?” Tần Cảnh Niên hỏi.
Lượng tồn kho của xưởng họ cũng chỉ đủ bán cho Hợp tác xã cung tiêu trấn và Hợp tác xã cung tiêu huyện thành, nếu còn cung cấp cho Bách hóa 1 thì ít nhất mở rộng quy mô gấp đôi.
“Trong xưởng nhỏ của chúng đều là thợ lành nghề, đến lúc đó để họ dẫn dắt mới là .” Tô Minh Châu .
Quy trình sản xuất mấy loại bột d.ư.ợ.c thiện chuẩn hóa theo dây chuyền, chỉ cần tăng thêm nhân lực là đủ.
“Vậy em sắp xếp !” Tần Cảnh Niên tin tưởng năng lực của Tô Minh Châu.
“Cũng vị lãnh đạo lớn rốt cuộc là nhân vật phương nào?” Tô Minh Châu cũng khá tò mò.
Tần Cảnh Niên : “Là phó thị trưởng thành phố A.”
Tô Minh Châu kinh ngạc hỏi: “Sao ?”
“Tham mưu trưởng cho .” Tần Cảnh Niên thuận tiện kể chuyện nhà Từ An Bang một lượt.
Họ bắt đặc vụ chắc chắn nhiều công tác tình báo, chuyện của Từ An Bang đương nhiên cũng điều tra qua.
“Cậu bé Từ Thế Ân cũng khá đáng thương.” Tô Minh Châu cảm thán .
Tuổi còn nhỏ mất , còn bắt cóc bán một năm, về phát hiện bố vợ mới con mới, quả thực là đả kích liên .
may mà còn ông bà nội che chở, nếu e rằng về cũng khó.
Tần Cảnh Niên cảm thấy Từ Thế Ân gì đáng thương, lúc Tráng Tráng còn t.h.ả.m hơn bé nhiều.
tính cách thích hóng hớt, bèn đổi chủ đề: “Ngày mai cùng em đến Bách hóa đại lầu ký hợp đồng.”
“Được, ngày mai em mặc chiếc áo khoác đỏ , mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn đó .” Tô Minh Châu phòng chọn quần áo.
Người vì lụa lúa vì phân, ngày mai họ đại diện cho Hạnh Hoa Thôn ký hợp đồng, nếu mặc quê mùa quá sẽ coi thường.