Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 230: Bổ Huyết Phấn Lại Lập Công
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:52:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu Lý Tuyết Tĩnh tiếng lòng của Thịnh Mỹ Phượng, chắc chắn sẽ trợn trắng mắt mà châm chọc.
Từ Thế Ân còn đến năm tuổi, lông còn mọc đủ nghĩ đến chuyện để bé nối dõi tông đường, là quá sớm ?
hôm nay cô đến để châm chọc, mà là đến để giúp Tô Minh Châu lắp điện thoại.
“ sức khỏe Thế Ân , nên đặc biệt mua một ít đồ bổ cho thằng bé.” Lý Tuyết Tĩnh lấy túi Bổ Huyết Phấn và Bổ Tỳ Phấn , sức tâng bốc: “Đây là đồ bổ bán chạy nhất ở huyện Long Lâm chúng đấy, khoa nhi của bệnh viện huyện cũng kê loại , trẻ con ăn bổ m.á.u .”
Thịnh Mỹ Phượng bao bì giấy da bò đơn sơ, nhíu mày hỏi: “Cái sản xuất ở ?”
Lý Tuyết Tĩnh chút chột đáp: “Đây là sản phẩm của Hạnh Hoa Thôn thuộc huyện Long Lâm chúng .”
“Đồ do xưởng nhỏ sản xuất ăn ?” Thịnh Mỹ Phượng bĩu môi, đặt Bổ Huyết Phấn lên bàn.
“Tuy xưởng nhỏ, nhưng loại bột d.ư.ợ.c thiện là vợ của hùng chống buôn Tần Cảnh Niên, Tô Minh Châu.”
“Nhà Tô Minh Châu nhiều đời hành y, tổ tiên còn cả đại sư d.ư.ợ.c thiện, còn từng d.ư.ợ.c thiện điều lý cơ thể cho hoàng đế.”
“Lúc mới đến huyện Long Lâm hợp thủy thổ, chỉ phơi nắng đến đen vàng, mà mặt còn nổi đầy tàn nhang, chính là cô chữa khỏi cho .”
“Cô chỉ chữa bệnh cho , mà còn chữa cả dịch tả lợn, những con lợn bệnh gầy trơ xương ăn t.h.u.ố.c cô kê đều thể biến thành lợn béo, chữa bệnh cho Thế Ân nhà bà thì càng thành vấn đề.”
Lý Tuyết Tĩnh cái miệng nhỏ liến thoắng, thổi phồng Tô Minh Châu lên tận mây xanh.
Gương mặt già nua của Thịnh Mỹ Phượng co giật, cảm thấy Lý Tuyết Tĩnh đúng là bệnh, so sánh cháu trai vàng của bà với lợn bệnh.
Nếu vì cô từng cứu Thế Ân, lòng , thì bà đá cô ngoài từ lâu .
“Thôi ! Nếu cô thứ như , thì nhận.”
Thịnh Mỹ Phượng nở một nụ giả tạo, đặt túi bột d.ư.ợ.c thiện tủ bên cạnh, định bụng đợi Lý Tuyết Tĩnh sẽ ném thùng rác.
“Thứ thật sự , bà nhất định nhớ cho Thế Ân ăn đấy!” Lý Tuyết Tĩnh dặn dặn .
“Nhất định, nhất định.” Nụ mặt Thịnh Mỹ Phượng càng rạng rỡ, trong lòng càng mất kiên nhẫn, chuẩn thêm vài câu tìm cớ đuổi Lý Tuyết Tĩnh .
Lúc , lầu hai truyền đến tiếng đồ vật đổ, tiếp theo là tiếng thét của trẻ con: “Nãi nãi. Nãi nãi!”
“Thế Ân, cháu ?” Thịnh Mỹ Phượng vội vàng dậy lên lầu.
Một cô gái mặc áo vải xanh, lùn mập chắc nịch, tướng mạo chân chất bế Từ Thế Ân xuống, bất an : “Thế Ân chịu uống t.h.u.ố.c, đổ cả bát ạ.”
“Cháu uống t.h.u.ố.c đắng, uống, uống.”
Từ Thế Ân bốn tuổi rưỡi trông khá xinh xắn, miệng giống Thịnh Mỹ Phượng, môi đều một đường lõm, chỉ là sắc mặt kém.
Gương mặt nhỏ trắng xanh, môi chút huyết sắc, gầy gò nhỏ bé.
Buổi trưa cuối tháng tư khá nóng, Thịnh Mỹ Phượng và Lý Tuyết Tĩnh chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, nhưng Từ Thế Ân vẫn mặc áo bông dày cộp.
“Thế Ân, cháu ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c thì cơ thể mới khỏe , thì cao lớn .” Thịnh Mỹ Phượng vội vàng đón lấy Từ Thế Ân dỗ dành: “Đợi cháu uống t.h.u.ố.c xong, nãi nãi cho cháu ăn kẹo , nếu đợi bố cháu về, ông sẽ đổ t.h.u.ố.c miệng cháu đấy.”
Đây là t.h.u.ố.c bổ do danh y trung y mà bà mời đến kê, giá cả cũng rẻ, tiếc là quá đắng.
Mỗi Thế Ân uống t.h.u.ố.c đều lóc om sòm, cuối cùng vẫn để bố nó nhẫn tâm đổ mới .
“Nãi nãi, cháu uống t.h.u.ố.c đắng.” Gương mặt nhỏ của Từ Thế Ân đẫm nước mắt, thật đáng thương.
“Không uống !” Thịnh Mỹ Phượng tuy đau lòng, nhưng cũng chỉ thể nhẫn tâm từ chối.
Lão danh y , tỳ vị của đứa trẻ tổn thương nghiêm trọng, điều lý cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-230-bo-huyet-phan-lai-lap-cong.html.]
Lý Tuyết Tĩnh nhân cơ hội tiến lên, với Từ Thế Ân: “Thế Ân uống t.h.u.ố.c đắng, uống t.h.u.ố.c ngọt ?”
Từ Thế Ân lập tức gật đầu, : “Cháu uống t.h.u.ố.c ngọt.”
Lý Tuyết Tĩnh Thịnh Mỹ Phượng, : “Hay là pha một bát bột d.ư.ợ.c thiện cho Thế Ân thử xem?”
Thịnh Mỹ Phượng cháu trai đáng thương, bất đắc dĩ gật đầu: “Vậy cô thử !”
“Giúp rót một cốc nước sôi, càng nóng càng .” Lý Tuyết Tĩnh với cô giúp việc nhà họ Từ.
Cô giúp việc trực tiếp mang cả phích nước và cốc đến.
Lý Tuyết Tĩnh mở Bổ Tỳ Phấn và Bổ Huyết Phấn, mỗi loại múc hai muỗng khuấy đều, đợi khuấy thành dạng hồ múc một muỗng mật ong táo tàu .
Lọ mật ong táo tàu là do Thạch Hồng Binh tặng, tác dụng bổ trung ích khí, dưỡng huyết an thần, điều lý tỳ vị, cô đặc biệt chia hai lọ cho Từ Thế Ân.
“Thơm quá!” Từ Thế Ân khịt khịt cái mũi nhỏ, lọ mật ong màu hổ phách đỏ sậm mà chảy nước miếng.
Thịnh Mỹ Phượng thầm gật đầu trong lòng, bỏ qua bột d.ư.ợ.c thiện , mật ong thì đúng là hàng xịn.
“Vị ngon.” Lý Tuyết Tĩnh nhỏ một giọt tay nếm thử, xác định nhiệt độ thích hợp mới đưa cho cô giúp việc.
Cô giúp việc cầm muỗng đút cho Từ Thế Ân.
Từ Thế Ân mở miệng nhỏ, háo hức ăn , lập tức kinh ngạc : “ là ngọt thật.”
Nửa cốc bột d.ư.ợ.c thiện bé ăn sót một giọt, ngay cả cặn pha nước sôi cũng uống sạch.
“Ngon !” Lý Tuyết Tĩnh tủm tỉm hỏi.
“Ngon hơn t.h.u.ố.c đắng.” Từ Thế Ân gật đầu.
Lý Tuyết Tĩnh hỏi: “Vậy chúng uống cái ?”
“Được.” Từ Thế Ân dứt lời, mí mắt sụp xuống, mà ngủ .
Thịnh Mỹ Phượng giật , vội hỏi Lý Tuyết Tĩnh: “Chuyện gì thế ?”
Lý Tuyết Tĩnh bình tĩnh đáp: “Không , trẻ con ăn no buồn ngủ là chuyện bình thường, buổi tối ăn xong Bổ Huyết Phấn cũng ngủ ngon.”
“Bế lên !” Thịnh Mỹ Phượng nhỏ giọng dặn dò cô giúp việc.
Cô giúp việc liền bế Từ Thế Ân lên lầu.
“Mật ong của cô tệ.” Thịnh Mỹ Phượng cầm lọ mật ong táo tàu lên ngắm nghía, màu sắc chuẩn, .
“Mật ong chỉ là thứ yếu, thứ thật sự là bột d.ư.ợ.c thiện, bà cứ cho Thế Ân ăn một tháng là , nếu hiệu quả bà cứ đến tìm .” Lý Tuyết Tĩnh cảm thấy Thịnh Mỹ Phượng thật hàng, mới là thứ thật sự.
“Cô thật lòng với Thế Ân.” Thịnh Mỹ Phượng thấy Lý Tuyết Tĩnh kiên trì như , trong lòng cũng chút cảm động.
“Tuy Thế Ân con , nhưng trong lòng mong thằng bé khỏe , cũng uổng công chạy đến bệnh viện cứu nó lúc đó.” Lý Tuyết Tĩnh thành khẩn .
“Cô còn hơn nhiều so với kế của Thế Ân là Hà Ngọc Lan.” Thịnh Mỹ Phượng nhắc đến con dâu mới, gương mặt già nua lập tức sa sầm, phàn nàn: “Mẹ kế vẫn là kế, Thế Ân về lâu như , cô chỉ đến thăm hai , vốn định để chúng nó đưa Thế Ân về ở, kết quả…”
“Ối dào! Bà tuyệt đối đừng để Thế Ân về với họ.” Lý Tuyết Tĩnh vội vàng xua tay, khuyên nhủ hết lời: “ một câu thật lòng, bây giờ bà và Từ thị trưởng mới là chỗ dựa của Thế Ân, kế đến mấy cũng bằng bà nội ruột !”
“Hơn nữa đứa con gái cô sinh sức khỏe cũng , cô lo cho con gái còn xong, lo cho Thế Ân, đến lúc đó Thế Ân chịu khổ, đau lòng vẫn là hai ông bà thôi!”