Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 221: Hóa Ra Là Nhờ Giấc Mơ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:50:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không , cho nó uống nước gừng , Minh Châu về đừng phiền con bé.” Chu thẩm t.ử ném chiếc khăn tay lau mũi chậu chuẩn lát nữa giặt.
“Không phiền ạ, Minh Châu thích Nữu Nữu lắm, về đến nhà cứ nhắc mãi gặp con bé.” Tần Cảnh Niên xổm xuống hỏi Nữu Nữu: “Có tìm dì Minh Châu chơi ?”
“Muốn ạ.” Nữu Nữu vội vàng gật đầu, cô bé thích dì Minh Châu xinh và hào phóng nhất.
Tần Cảnh Niên dắt tay Nữu Nữu, với Chu thẩm t.ử: “Cháu đưa con bé tìm Minh Châu, lát nữa sẽ đưa về.”
“Được thôi!” Chu thẩm t.ử xoa đầu Nữu Nữu, dặn dò: “Đừng nghịch ngợm nhé!”
“Vâng !” Nữu Nữu hì hì gật đầu, tung tăng cùng Tần Cảnh Niên.
Lúc , Tô Minh Châu ngủ dậy, đang lấy kẹo cho Tráng Tráng: “Đây là kẹo bơ giòn cô mua ở tỉnh H, thơm lắm, con nếm thử xem.”
Viên kẹo giòn nhỏ gói trong giấy kẹo màu vàng, mở ngửi thấy mùi bơ thơm nồng.
Tráng Tráng c.ắ.n một miếng, giòn thơm, tan trong miệng mà hề ngấy.
Tô Minh Châu cũng ăn một viên kẹo, thuận miệng hỏi Tráng Tráng: “Trong thời gian cô công tác, trong nhà ngoài ngõ chuyện gì xảy ?”
Tráng Tráng suy nghĩ một lát, nhỏ giọng kể chuyện Chu Lệ Quyên gặp ác mộng.
Tô Minh Châu vội vàng thẳng dậy, hỏi: “Chuyện con cho ai ?”
Tráng Tráng lắc đầu: “Không ạ, con chỉ cho bố thôi.”
Tô Minh Châu hét ngoài cửa sổ: “Cảnh Niên, đây một lát.”
Tráng Tráng : “Bố đến nhà thím Chu , bà nội vườn rau đào củ cải ạ.”
“Bố con chắc chắn tìm Nữu Nữu .” Tô Minh Châu vội vàng ngoài.
Cô lo Tần Cảnh Niên đường đột tìm Nữu Nữu sẽ dọa sợ cô bé.
“Dì Tô đợi con, con cùng dì.” Tráng Tráng vội vàng theo Tô Minh Châu.
Hai mở cổng lớn, thấy Tần Cảnh Niên dắt tay Nữu Nữu ở cửa.
“Hai định ?” Tần Cảnh Niên nghi hoặc hỏi.
Tô Minh Châu còn nghĩ nên gì, Tráng Tráng nhanh trí lấy kẹo , : “Dì Tô mua kẹo cho con, con đang định mang cho Nữu Nữu.”
“Nữu Nữu, ăn.” Nữu Nữu lập tức .
Tráng Tráng mở giấy kẹo, nhét một viên miệng Nữu Nữu.
Nữu Nữu vui vẻ nheo mắt, vui như mèo con ăn vụng.
Tô Minh Châu bế Nữu Nữu lên, áp má cô bé hỏi: “Lâu như gặp, nhớ dì ?”
“Nhớ ạ!” Nữu Nữu trả lời dõng dạc.
“Ngoan quá!” Tô Minh Châu tươi như hoa.
Cô thật sự quý cô bé đáng yêu .
“Em đang thai, đừng bế trẻ con nhiều.” Tần Cảnh Niên đưa tay định bế Nữu Nữu.
Nữu Nữu đầu ôm c.h.ặ.t Tô Minh Châu tỏ ý từ chối.
Cô bé thích dì Tô mềm mại thơm tho, thích chú Tần cứng rắn.
“Không , Nữu Nữu ngoan lắm.” Tô Minh Châu bế Nữu Nữu nhà, xuống nhỏ giọng hỏi cô bé: “Nghe Tráng Tráng , lúc cháu ngủ trưa cùng bà Chu, khiến bà mơ ?”
“Không, Nữu Nữu, tự, mơ!” Nữu Nữu từng chữ một.
“Cháu cũng mơ ?” Tô Minh Châu ngạc nhiên hỏi: “Vậy cháu mơ thấy gì?”
“Dì, bụng, đau, ngủ, ngủ…” Nữu Nữu khoa tay múa chân, mãi cũng rõ.
“Dì đau bụng, đến phòng bệnh viện ngủ, đúng ?” Tráng Tráng lập tức phiên dịch.
“ ạ!” Nữu Nữu gật đầu lia lịa, Tráng Tráng thông minh nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-221-hoa-ra-la-nho-giac-mo.html.]
“Vậy tại Nữu Nữu mơ giấc mơ như ?” Tô Minh Châu từ từ dẫn dắt.
“Không .” Nữu Nữu lắc đầu.
“Vậy đây cháu Tráng Tráng và dì Tô gặp nguy hiểm, cũng là mơ thấy ?” Tần Cảnh Niên hỏi bên cạnh.
“Vâng! Kẹo!” Nữu Nữu ăn xong kẹo, chìa tay xin Tráng Tráng.
Tần Cảnh Niên giật lấy kẹo, mở vỏ nhét miệng Nữu Nữu, tiếp tục hỏi: “Vậy cháu còn mơ thấy khác gặp nguy hiểm ?”
“Không, cần chú đút.” Nữu Nữu tức giận đẩy tay Tần Cảnh Niên , nhất định để Tráng Tráng bóc kẹo cho cô bé.
“Anh bên cạnh là , đừng gây rối.” Tô Minh Châu lườm Tần Cảnh Niên một cái.
Trẻ con hơn hai tuổi đang trong giai đoạn nhạy cảm về trật tự, thể chịu khác giành đồ, phá hoại.
Tần Cảnh Niên lúng túng bỏ kẹo miệng , bên cạnh cột gỗ.
Tráng Tráng đút kẹo cho Nữu Nữu, lặp câu hỏi của Tần Cảnh Niên.
“Không ạ.” Nữu Nữu lắc đầu.
“Nữu Nữu, cháu tại mơ những giấc mơ ?” Tô Minh Châu dịu dàng hỏi.
“Không .” Nữu Nữu tiếp tục lắc đầu.
Câu trả lời cũng trong dự đoán của Tô Minh Châu.
Cô lấy hai viên kẹo dỗ Nữu Nữu: “Sau cháu mơ giấc mơ như thì cho dì Tô, dì cho cháu kẹo ăn ?”
“Được ạ.” Mắt Nữu Nữu sáng lên kẹo trong tay Tô Minh Châu, nước mũi trong veo chảy một đoạn.
Cô bé đang định hít miệng, thì Tần Cảnh Niên ngăn : “Không ăn nước mũi, nếu sẽ cho kẹo ăn.”
Nữu Nữu tủi mếu máo, trông như sắp .
“Anh dọa con bé gì? Còn lấy giấy cho em.” Tô Minh Châu nhận lấy giấy vệ sinh, lau mũi cho Nữu Nữu xong, dỗ dành: “Lè lưỡi cho dì xem nào.”
Nữu Nữu ngoan ngoãn lè lưỡi.
Tô Minh Châu xem rêu lưỡi của Nữu Nữu, sờ mạch của cô bé, : “Nữu Nữu cảm , dì nấu nước hành cho cháu uống, uống xong là khỏi, các con ở đây chơi một lát nhé.”
Nói xong, cô đặt Nữu Nữu xuống dậy bếp.
Tần Cảnh Niên vội vàng theo, nhỏ giọng hỏi: “Chuyện của Nữu Nữu em định thế nào?”
“Thế nào? Đương nhiên là lo cho , đứa bé duyên với nhà chúng , nếu trong thôn nhiều như , thấy nó giúp khác mơ?”
Tô Minh Châu lấy táo đỏ, hành lá, gừng, hành tây, thái lát : “Năng lực của con bé chỉ tác dụng với chúng , chúng chỉ cần giữ kín như bưng, bảo vệ con bé thật là .”
Tần Cảnh Niên bừng tỉnh ngộ, : “Thì em sớm năng lực của Nữu Nữu, nên mới để Dương Quyên Hoa đội trưởng đội trồng trọt.”
Thảo nào Tô Minh Châu bất chấp ý kiến, nhất quyết để Dương Quyên Hoa vị trí quan trọng như .
“Không vì chuyện , là vì Quyên Hoa thật sự năng lực.” Tô Minh Châu đun nước hành, cho táo đỏ, hành lá, gừng, hành tây thái nồi đun từ từ.
Tần Cảnh Niên : “Ở đây cũng ngoài, em đừng giả vờ mặt nữa, dù em gì cũng sẽ ủng hộ em.”
Tô Minh Châu từ bỏ việc giải thích.
Tần Cảnh Niên trọng sinh, tự nhiên năng lực của Dương Quyên Hoa, vẫn là để sự thật lên tiếng !
Tô Minh Châu nấu xong nước hành, cho Nữu Nữu uống một bát lớn.
Đợi cô bé toát mồ hôi xong mới đưa về nhà, còn tiện thể mang theo một bát canh gà thơm phức.
Chu thẩm t.ử một phen từ chối, Tần Cảnh Niên là để bồi bổ cho Nữu Nữu bà mới nhận.
Ăn tối xong, dọn dẹp bàn, Tần Cảnh Niên xem giờ cũng gần đến lúc đến văn phòng ban chấp hành thôn, thì đột nhiên Tô Minh Châu chặn .