Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 215: Đàm Phán Điều Kiện Với Trưởng Nông Trường

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:49:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thuốc dùng lửa nhỏ sắc thêm một tiếng nữa, sắc thành dạng cao sền sệt là .” Tô Minh Châu đưa cái muỗng cho Trần Anh Kỳ: “Cậu phụ trách trông lửa, đừng để cháy khét.”

“Vâng.” Trần Anh Kỳ nhận lấy cái muỗng, lặng lẽ xổm bên cạnh bếp lò.

Lưu Giai Di bên cạnh , cảm thấy như kiến bò, tự nhiên.

Nếu cô và Trần Khang tái hôn, Trần Anh Kỳ chính là con riêng của chồng, lấy lòng mới .

thiếu niên lớn như , trông kiểu nhiệt tình cởi mở, cô thật sự bắt đầu từ .

“Anh Kỳ ở đây trông lửa, Giai Di cô xem Trần Khang cần gì .” Tô Minh Châu chủ động giải vây, tạo cơ hội cho Lưu Giai Di và Trần Khang ở riêng.

Chuyện kết hôn vẫn cần họ bàn bạc thêm một chút mới .

“Vâng.” Lưu Giai Di liếc Trần Anh Kỳ mặt biểu cảm, cúi đầu nhà.

“Anh Cảnh Niên với chuyện của đồng chí Lưu ?” Tô Minh Châu lấy một cái ghế hỏng bên cạnh Trần Anh Kỳ.

“Ừm!” Trần Anh Kỳ gật đầu, thấy lửa yếu ném một thanh củi .

Tô Minh Châu hỏi: “Vậy rốt cuộc nghĩ thế nào?”

Trần Anh Kỳ im lặng.

Vừa lúc Tần Cảnh Niên hỏi , chỉ một chữ “”, còn thì gì.

Cậu , bố ở nông trường chịu nhiều khổ cực, bằng lòng chăm sóc ông, nên cảm kích mới .

trong lòng vẫn sợ bố kết hôn con mới, sẽ còn bố nữa.

Tủi , buồn bã, hoảng sợ, sợ hãi ùa lên trong lòng, nước mắt bắt đầu đảo quanh trong hốc mắt, vội cúi đầu để Tô Minh Châu phát hiện.

Tô Minh Châu khẽ hỏi: “Cậu sợ bố kết hôn sẽ cần nữa ?”

Trần Anh Kỳ lau nước mắt, lặng lẽ gật đầu.

Hạnh Hoa Thôn cách nông trường xa như , họ xa ba năm mới gặp đầu, cũng là nhờ phúc của Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên.

Biết chia tay sẽ bao giờ gặp nữa.

Hoặc khi gặp , họ trở thành xa lạ.

“Vấn đề nên hỏi bố !” Tô Minh Châu vỗ vai , : “Tối nay hãy chuyện với ông cho rõ ràng.”

Tần Cảnh Niên gì đó để khuyên giải Trần Anh Kỳ, nhưng Tô Minh Châu ngăn .

Nút thắt trong lòng chỉ Trần Khang mới thể gỡ .

“Được , ở đây trông lửa, tìm Thư đại tỷ chút việc.” Tô Minh Châu phủi bụi tay, kéo Tần Cảnh Niên rời .

Thư đại tỷ đợi họ từ sớm: “Em gái, thế nào ?”

“Thành công .” Tô Minh Châu .

Thư đại tỷ vỗ tay, : “Ôi chao, chị họ là một cặp trời sinh mà, lát nữa chị sẽ qua xem.”

Vừa nghĩ đến chuyện vui sắp , chị liền hớn hở, tinh thần phơi phới.

“Khoan .” Tô Minh Châu ngăn chị , hỏi: “Thư đại tỷ, thể giúp em giới thiệu trưởng nông trường , em chút chuyện nhờ giúp.”

Thư đại tỷ nghi hoặc hỏi: “Em tìm chuyện gì?”

Tô Minh Châu chút do dự, đổi việc cho Trần Khang là chuyện lớn, cô quá nhiều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-215-dam-phan-dieu-kien-voi-truong-nong-truong.html.]

“Chị hiểu họ của chị, cương trực công chính, nếu nhờ quan hệ để giúp việc thì vô dụng thôi, cháu trai chị cũng nghiệp trung cấp mới sắp xếp cán sự đấy.”

Thư đại tỷ ít nhiều cũng đoán suy nghĩ của Tô Minh Châu, lẽ là tìm quan hệ để đổi cho Trần Khang một công việc nhẹ nhàng hơn.

Có thể hiểu , dù cũng nội thương, thích hợp việc nặng nữa.

Nếu là nhân viên bình thường của nông trường, cho dù Tô Minh Châu tìm, họ chị cũng sẽ sắp xếp.

Trần Khang là hạ phóng, hơn nữa thương vì cứu một hạ phóng khác.

Nói khó một chút, đây là đáng đời, dựa chuyện để đổi việc là thể.

Anh họ chị dám đổi, khác sẽ dám tố cáo.

“Nếu Thư đại tỷ đoán , em cũng giấu chị nữa, em đúng là đổi cho Trần Khang một công việc nhẹ nhàng hơn, nhưng em nhờ quan hệ, mà là để Trần Khang dựa bản lĩnh để kiếm cơm, tuyệt đối sẽ để trưởng nông trường phạm sai lầm .” Tô Minh Châu khẳng định.

“Em thì chị yên tâm , họ chị chắc đang ở văn phòng, chị đưa hai em đến gặp ngay.” Thư đại tỷ tin tưởng Tô Minh Châu.

Trong lòng chị, Tô Minh Châu và Tần Cảnh Niên là những năng, ngay lập tức dẫn họ đến văn phòng trưởng nông trường.

Trưởng nông trường Thư Chấn Cường ngoài năm mươi, mày rậm mắt to mặt chữ điền, hai bên thái dương lốm đốm bạc, cằm vuông vức, trông là kiểu cương nghị.

Ông thấy Thư đại tỷ , nhíu mày : “Sao cô chạy đến đây.”

“Anh họ, em giới thiệu với , đây là đại đội trưởng Tần Cảnh Niên của Hạnh Hoa Thôn, huyện Long Lâm chúng em, còn đây là vợ , bác sĩ Tô, hai họ việc tìm , hai cứ từ từ chuyện, em còn việc đây.” Thư đại tỷ giới thiệu xong lập tức chuồn mất.

“Chào hai vị.” Thư Chấn Cường dùng ánh mắt tán thưởng đ.á.n.h giá Tần Cảnh Niên và Tô Minh Châu một lượt, : “Nghe hai vị bắt một ổ buôn , thật là hùng xuất thiếu niên!”

Tần Cảnh Niên dáng ngay thẳng, đôi mắt thần, lính về, thể bắt tội phạm cũng gì lạ.

Ngược Tô Minh Châu trông yếu đuối mỏng manh, trắng như b.úp bê sứ, khó mà tưởng tượng dám đấu với bọn bắt cóc trẻ em.

“Trưởng nông trường quá khen .” Tô Minh Châu , lấy một tờ báo từ trong túi đeo chéo của Tần Cảnh Niên, đặt mặt Thư Chấn Cường: “Bắt bọn bắt cóc chỉ là thấy việc nghĩa hăng hái , thực bản lĩnh thật sự của chúng ở đây.”

Thư Chấn Cường cầm tờ báo lên, chỉ thấy trang bìa bốn chữ lớn “Anh hùng trị dịch tả lợn.”

Ông lướt qua, khâm phục với Tần Cảnh Niên và Tô Minh Châu: “Không ngờ hai vị ngay cả dịch tả lợn cũng chữa , nếu nông trường chúng một bác sĩ lợi hại như cô thì quá.”

Nông trường của họ nuôi hàng nghìn con lợn, chuyên cung cấp cho cửa hàng thực phẩm phụ, sợ nhất là gặp dịch tả lợn.

Tô Minh Châu mỉm , : “Dịch tả lợn thường gặp, quan trọng vẫn là phương pháp nuôi lợn, thôn chúng phát minh hai loại thức ăn cho lợn thể giúp lợn béo nhanh, chỉ cần nuôi nửa năm là thể đạt ba trăm cân, cho dù là mùa đông cũng thể đảm bảo lợn ăn no ăn .”

“Hơn nữa loại thức ăn chỉ cho lợn ăn, mà còn thể cho bò, cho dê ăn, tuyệt đối là thứ mà nông trường các vị cần nhất.”

Mắt trưởng nông trường sáng lên, hỏi: “Công thức thể cho chúng ?”

Nếu công thức thức ăn thật sự lợi hại như lời Tô Minh Châu , nông trường của họ thể nên nghiệp lớn, phấn đấu giành danh hiệu nông trường xuất sắc nhất.

“Công thức thức ăn giao cho đồng chí Trần Khang , còn đưa cho một cuốn sách về kinh nghiệm chăn nuôi do chính biên soạn, bao gồm cách phòng chống dịch tả lợn, và một phương pháp phòng trị các bệnh thường gặp, tin rằng thể đảm nhiệm vị trí nhân viên chăn nuôi, ngài thấy thế nào?” Tô Minh Châu rõ ràng.

Muốn công thức cũng , lấy một công việc đổi.

Nhân viên chăn nuôi nhẹ nhàng hơn gánh đá nhiều, hơn nữa phúc lợi , mỗi mổ lợn đều thưởng thêm.

Trưởng nông trường ngẩn , cảm thấy đây là chuyện trong dự liệu.

Ông và Tô Minh Châu quen, nông trường và Hạnh Hoa Thôn cách một tỉnh, họ mang đến một lợi ích lớn như trời chắc chắn là điều cầu xin.

Mặc dù ông công thức thức ăn , nhưng Trần Khang là phần t.ử hạ phóng cải tạo, hấp tấp cho một công việc nhân viên chăn nuôi e rằng quần chúng sẽ ý kiến.

 

 

Loading...