Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 209: Tâm Tư Của Lưu Giai Di

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:49:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thư Tiểu Bắc gãi đầu, ngại ngùng : “Nếu Trần Khang , về đây, ngày mốt kết hôn, đội trưởng Tần và bác sĩ Tô, hai rảnh thì qua uống rượu mừng nhé!”

Nụ của gượng gạo, và hai , nhưng cô nhất định bắt mời.

Tô Minh Châu nhận sự khó xử của Thư Tiểu Bắc, : “Cảm ơn ý của , nhưng chúng còn chăm sóc Trần Khang, lẽ thời gian qua ! xin chúc tân hôn vui vẻ, bách niên hảo hợp, sớm sinh quý t.ử.”

“Cảm ơn! đây, việc gì cứ gọi .” Thư Tiểu Bắc thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rời .

Tô Minh Châu , liền thấy cô gái trẻ gầy gò đang đau lòng đút nước cho Trần Khang.

Trên mặt hề che giấu tám chữ lớn, tình sâu nghĩa nặng, si tâm thầm mến.

Tô Minh Châu nhớ Tần Cảnh Niên từng , của Trần Anh Kỳ sớm đăng báo ly hôn với Trần Khang, lẽ nào cô gái là vợ mới mà Trần Khang cưới ở nông trường?

Có thể ở bên cạnh Trần Khang lúc bệnh nguy kịch rời bỏ, mạnh hơn của Trần Anh Kỳ nhiều.

Lưu Giai Di cảm nhận ánh mắt dò xét của Tô Minh Châu, lập tức chút hoảng loạn và hổ : “Bác sĩ Tô, cảm ơn cô cứu Trần.”

nên điều một chút, giống như Thư Tiểu Bắc rời , nhưng Trần khó khăn lắm mới cứu về, cô một phút cũng nỡ rời xa.

“Chưa nên xưng hô với cô thế nào?” Tô Minh Châu tuy suy đoán, nhưng cũng dám tùy tiện hỏi.

cô gái quá trẻ, ít nhất cũng kém Trần Khang mười mấy tuổi, nếu nhầm lẫn thì sẽ khó xử.

tên là Lưu Giai Di, năm ngoái hạ phóng xuống nông trường, xem như là đồng hương với Trần, đây lúc giàn giáo sập là cứu .”

Lưu Giai Di áy náy .

Hóa hùng cứu mỹ nhân, hai vẫn là tình cảm trong sáng.

May mà cô bậy, nếu thì khó xử c.h.ế.t.

Tô Minh Châu gãi gãi mặt, vội vàng chuyển chủ đề: “Hóa là đồng chí Lưu, cảm ơn cô chăm sóc đồng chí Trần Khang.”

Nói xong, cô nháy mắt với Trần Anh Kỳ, mau giới thiệu hai bên chứ!

Trần Anh Kỳ hai mắt đẫm lệ bố đang hôn mê, một ánh mắt cũng thèm liếc Tô Minh Châu, càng đừng mong giới thiệu.

Tô Minh Châu ho khan hai tiếng, cố gắng cứu vãn tình thế: “Đồng chí Lưu, xin giới thiệu, đây là con trai của đồng chí Trần Khang, Trần Anh Kỳ, đây là đồng đội của , Tần Cảnh Niên, là vợ của Tần Cảnh Niên, Tô Minh Châu, cũng là một bác sĩ chân đất.”

Lưu Giai Di run lên, mặt trắng bệch.

Mình đáng lẽ nghĩ sớm, đàn ông ưu tú như Trần chắc chắn kết hôn từ lâu .

May mà vội vàng tỏ tình, nếu thì hổ c.h.ế.t mất.

Cô kìm nén nỗi buồn, cố gắng nặn một nụ : “Muộn thế , đều đói nhỉ, chút đồ ăn cho .”

Nói xong vội vã ngoài.

Không lâu , Lưu Giai Di bưng một chậu lớn bánh ngô đen và một bát nhỏ dưa cải muối trắng , ngại ngùng : “Mùa đông ở nông trường lương thực khan hiếm, chỉ thể để ăn tạm cái thôi.”

Những chiếc bánh ngô là khẩu phần ăn ba ngày của cô, dưa cải muối cũng là thức ăn hiếm .

“Không cần , chúng đồ ăn.”

Tô Minh Châu những chiếc bánh ngô cứng đến mức thể ném c.h.ế.t , quả quyết mở túi hành lý vải bạt lấy đồ.

Bột mì, nấm khô, đường đỏ, táo đỏ, thịt muối, sữa mạch nha, bột d.ư.ợ.c thiện, bày đầy cả một bàn lớn.

sớm đoán nông trường gì ngon, mang những thứ đến là để cải thiện bữa ăn cho Trần Khang.

Lưu Giai Di trợn tròn mắt, ngờ của Trần hào phóng như , mang đến nhiều đồ bổ dưỡng thế .

Có những thứ tiền cũng khó mua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-209-tam-tu-cua-luu-giai-di.html.]

Tô Minh Châu xách túi bột mì hỏi: “Đồng chí Lưu, nhà bếp ở ?”

“Ở đây.” Lưu Giai Di vội vàng dẫn Tô Minh Châu đến nhà bếp bên ngoài.

Thực chỉ là một cái lều tranh, dùng đá xây thành bếp lò, đó đặt một cái nồi sắt đen sì.

Tô Minh Châu quanh nhà bếp cực kỳ đơn sơ , hỏi: “Có bát để đựng bột mì , chút mì viên.”

“Có.” Lưu Giai Di lấy ba cái bát sứ lớn mẻ miệng .

Tô Minh Châu cho bột mì bát, để Lưu Giai Di từ từ thêm nước bên cạnh, còn cô thì dùng đũa khuấy nhanh, cho đến khi tạo thành một khối bột khá cứng.

Điều kiện hạn, cô cũng món gì khác, chỉ thể ngắt bột thành từng miếng nhỏ cho nồi nấu sôi, cho thêm chút muối bưng nhà nóng hổi.

Trần Khang tỉnh , mơ màng Trần Anh Kỳ và Tần Cảnh Niên : “Ảo giác cũng lâu quá nhỉ?”

“Ảo giác cái đầu!” Tần Cảnh Niên nhịn giơ tay, b.úng mạnh trán .

“Cảnh Niên ca, đừng như .” Trần Anh Kỳ trán bố đỏ ửng đau lòng.

“Hóa là mơ.” Trần Khang muộn màng ôm trán: “Thật sự là các , các đến đây?”

“Đến xem rốt cuộc ?”

Tần Cảnh Niên đen mặt : “Cậu bệnh thành thế cũng với chúng một tiếng, còn nhờ gửi thư tiếp tục lừa chúng ?”

Trần Khang vội vàng nhét xấp phong bì bàn xuống gối, khổ: “ cũng là sợ các lo lắng.”

Cuộc sống của ai cũng dễ dàng, cần gì để họ bận tâm.

“Cậu c.h.ế.t chúng lo lắng nữa ?” Tần Cảnh Niên một bụng lời tục tĩu c.h.ử.i Trần Khang, nhưng ngại Trần Anh Kỳ và Lưu Giai Di ở đây nên tiện mở miệng.

Trần Khang đuối lý dám gì, chỉ thể ngây ngô Trần Anh Kỳ.

Anh tưởng tượng vô cảnh và con trai gặp mặt.

Trong đầu, con trai gầy gò vàng vọt thì cũng nghèo khổ khốn cùng, vạn ngờ đứa trẻ cao hơn, khỏe hơn, mập hơn, trai hơn.

Còn thể mặc áo bông mới vặn, sống .

Không uổng công tốn bao tâm sức sắp xếp cho hai ông cháu đến thôn Hạnh Hoa, Tần Cảnh Niên quả thực nghĩa khí.

“Đừng chuyện nữa, mau ăn lúc còn nóng .” Tô Minh Châu đặt bát mì viên nóng hổi xuống, ngón tay đỏ ửng vì nóng ngừng xoa tai.

“Anh Trần, uống chút canh .” Lưu Giai Di nhanh tay múc một bát canh mì viên, xuống bên giường chuẩn đút cho Trần Khang.

“Đợi ,” Tô Minh Châu dặn dò: “Anh Kỳ, lấy một gói Bổ Huyết Phấn cho canh mì.”

“Được ạ!” Trần Anh Kỳ thuận thế nhận lấy bát canh mì viên, mở một gói Bổ Huyết Phấn cho khuấy đều.

Lưu Giai Di hai tay trống , ngượng ngùng xuống bàn, cầm một cái bánh ngô đen lên gặm.

Đều tại cô mấy ngày nay chăm sóc Trần quen , quên mất con trai mới nên việc .

“Đừng chỉ gặm bánh ngô, uống chút canh nóng .” Tô Minh Châu lấy một cái bát vỡ chuẩn múc canh cho Lưu Giai Di.

“Không cần cần, ăn cái là đủ .” Lưu Giai Di vội vàng xua tay.

Một bát canh mì viên như đủ ăn, cô ăn ít một miếng thì Trần thể ăn nhiều hơn một miếng.

“Mấy ngày nay may mà cô chăm sóc đồng chí Trần Khang, nếu lẽ trụ đến lúc chúng đến cứu, chúng chỉ nửa tháng nghỉ phép, hết thời gian là về, đến lúc đó còn phiền cô tiếp tục chăm sóc , cô khách sáo như chúng dám nhờ vả cô.”

Tô Minh Châu nhất quyết bưng bát canh nóng đến mặt Lưu Giai Di.

 

 

Loading...